CƯNG CHIỀU BẢO BỐI NHỎ (H+, Hắc đạo, Ngôn tình)
Không đem đi đâu giúp au? Chuyện 100% au động não nha!! Đọc sẽ rõ? Au không ngược NHIỀU đâu nha :
Không đem đi đâu giúp au? Chuyện 100% au động não nha!! Đọc sẽ rõ? Au không ngược NHIỀU đâu nha :
Thể loại: Đam mĩ, hiện đại, đô thị, có tí hắc đạo, cường cường...HE. Warning: Truyện của tác giả hay có tình tiết thụ cường hơn công, không thích có thể lượn. Văn án 5 tuổi, nghèo đói, rách nát, bẩn thỉu, cha mẹ không quan tâm, tất cả mọi đứa trẻ trong lớp đều xa lánh cậu, duy chỉ có mình anh thản nhiên vươn tay nở nụ cười với cậu. Năm đó, lần đầu tiên cậu cảm nhận được ấm áp. 15 tuổi, trưởng thành, xinh đẹp, rạng ngời lại học giỏi, cậu vẫn như cũ thích anh, vẫn hết sức cố gắng bảo vệ cho ánh sáng duy nhất đời mình. 17 tuổi anh phát hiện ra tình cảm của cậu, Có lẽ là vì chưa từng để tâm, mọi việc cậu làm vì anh cuối cùng cũng chỉ đổi lại được cái liếc nhìn chán ghét. Năm đó, lần đầu tiên trong đời khi cậu nhận thức được, cậu khóc. Cậu chưa từng khóc nhiều đến như vậy. Cha mẹ đánh đập bỏ bê, bạn bè xa lánh, người xung quanh xỉ vả, nhưng cậu vẫn có thể nở nụ cười, vì người cậu quan tâm duy nhất chỉ có anh. Chỉ cần một lời nói của anh, cậu có thể nở nụ cười rạng rỡ. Từng việc anh thích, từng việc anh ghét ra sao, cậu đều nhớ rõ. Biết là vô vọng, nhưng vẫn cố sửa đổi chính mình, chỉ hi vọng anh sẽ không chán ghét cậu. 18 tuổi, gắng gượng đã đủ, cậu chịu không nổi nữa, cậu buông tay. Có lẽ sẽ chết đâu đó, cũng có lẽ sẽ sống một cuộc đời trôi dạt đó đây, nhưng, hắn xuất hiện... Điều đầu tiên hắn nói với cậu là:"Tôi thích em, làm bà xã của tôi đi." Cậu nghĩ hắn bị điên, nhưng từng việc làm sau đó chứng minh hắn thực sự thật lòng, còn làm cậu c…
Nói đến việc quan hệ giữa hắn và cô ả, thật ra chỉ gọn trên 1 bản hợp đồng, hắn bao nuôi cô ta, còn cô chấp nhận làm kẻ thay thế chị mình. Khương Lạc Lạc cảm thán "có gì không tốt chứ, vừa có người yêu chiều mình vừa có người nuôi cơm, mua sắm vốn không cần nhìn giá, cần gì phải quan tâm trong lòng hắn có ai". P/s: lần đầu viết mong được góp ý mạnh tay…
...!…
lười...lười...và lại lườiz thui-.-…
Thể loại : đoản văn. Gồm những mẩu chuyện ngắn về cuộc sống gia đình của đôi vợ chồng " già " . Nhẹ nhàng và ấm áp.Tác giả : Hoa Sơn Tử…
Cô - Đình Ngạn Ngạn - vì bất mãn cho mẹ mà tìm tới gia đình ấy trả thù. Nợ máu trả máu, nợ tình trả tình.Không phải vì cô không yêu anh, mà vì cô còn quá nhiều thứ để làm, cô và anh quả thực khó có thể ở bên nhau.Cho dù là lí do gì, anh vẫn đợi cô. 5 năm, 10 năm, 20 năm anh đều sẽ đợi. Dù cô có già nua xấu xí hay tàn tật thì anh vẫn mãi là của cô.Hãy cứ bước đi, khi nào mệt, hãy dừng lại và ngã người ra sau, vẫn luôn có anh đứng sau làm điểm tựa cho em. - Gạo -…
Kịnh tính? Gây cấn? Nhữ sự thật chôn vùi bị hé mởTrái tim băng giá mở cửa chào đón sự ấm áp Cô cũng là con người nhưng tại sao cô không đc như họ sao cô không có đc sự ấm áp hay thương yêu từ gia đình.1 con ng sao lại có nhiều bí mật như thế.Chun: Mk sẽ viết chi tiết nhưng truyện sẽ không quá nhiều chap nội dung sẽ hơi nhanh 1 chút nhanh về nội dung nhưng bối cảnh mk sẽ viết chi tiết dễ hiểu Mong ủng hộ mk…
Đàn ông có phải đều rất thích chơi đùa với những thứ dễ dàng có được hay không ?....Di Giai đứng cạnh cửa sổ sát đất nhìn xuống thành phố đang chuyển động nhộn nhịp bên dưới,xung quanh cô tối đen như mực chỉ có ánh sáng của những toà cao ốc thi thoảng len lỏi một chút qua cửa kính.Di Giai vẫn đứng đó nhìn chăm chăm vào ly rượu syrah trên tay đã bị sánh ra một chút từ bao giờ ,cái chất lỏng đỏ đậm ấy cùng với hương thơm lại kì của hoa quả tràn ngập khắp cả phòng làm cho căn phòng vì thế mà trở nên có chút ngột ngạt. Cô đưa ly rượu lên uống một hơi hết sạch đôi mắt liền trở nên vô hồn.Cô đột nhiên nhớ lại khoảng thời gian trước kia cô từng nói với anh cô rất thích vị của syrah vừa có vị ngọt của hoa quả lại vừa có vị cay như hạt tiêu đen và thịt nướng.Nếu được ủ lâu trong thùng gỗ sồi còn có thể thấy được cả vị của bánh mì nướng rất thú vị.Lúc ấy anh còn khen cô là một người có thưởng thức.Tay anh quấn nhẹ lọn tóc xoăn của cô còn cô thì ngồi trên đùi anh ôm cổ cười khì.Thật vui làm sao....Nhưng quá khứ thì cũng là quá khứ đã chẳng thể quay trở lại nữa...Di Giai thoát khỏi những ký ức ngắt đoạn vừa ùa về cười nhạt một tiếng.Có lẽ điều nhẫn tâm nhất mà cô làm với bản thân đó là để người khác chà đạp lên lòng tự tôn của chính cô....…
vggyy…
như cái tiêu đề các cậu thấy đấy. đây chẳng phải thơ, cũng chỉ là vài dòng linh tinh mà tớ viết ra. tớ cũng chả biết nó gọi là gì nữa. hì…
Thiên hạ to lớn, duy ta chính thống! Dùng khí thế của thiên triều mà quét ngang tất cả Tiên môn trong thiên hạ! Một cường giả tu 'Đế Vương chi đạo' buông xuống một thế giới có vô số Tiên môn, để cho một vương triều thế tục bị người tu hành khinh thường từng bước đi đến địa vị ngang bằng với tất cả đại đỉnh cấp Tiên môn. Pháp tắc của Vương triều là: "dưới bầu trời không chỗ nào không phải là đất của Vương, dù sống ở đâu thì cũng đều là thần dân của Vương!" Thiên hạ chính thống chỉ có một, tất cả Tiên môn đều là tổ chức không hợp pháp!…