Quãng thời gian lặng lẽ
Thời khắc gặp lại còn có thể đưa họ trở về với nhau, những mưu tính sẽ tiếp diễn thế nào. ... xa cách nhiều năm có làm họ muốn nắm tay nhau đến trọn đời, hay sẽ mãi luẩn quẩn trong sự hiểu lầm làm tổn thương nhau?…
Thời khắc gặp lại còn có thể đưa họ trở về với nhau, những mưu tính sẽ tiếp diễn thế nào. ... xa cách nhiều năm có làm họ muốn nắm tay nhau đến trọn đời, hay sẽ mãi luẩn quẩn trong sự hiểu lầm làm tổn thương nhau?…
Dù cuộc đời anh toàn bão giông , anh cũng sẽ dành cho em một khoảng trời đầy nắng , đó không chỉ là một câu nói mà là cả một nỗ lực…
Trong này chứa những bức thư nho nhỏ mà bi thương của otppppppppppp!! Một nơi để tớ giải toả những tiêu cực của mình và cố lấy nước mắt của readers iu dấu!!!!!!!!!!!!…
Cảm giác có một người thích mình, yêu mình thật lâu, lâu đến không ngờ là như thế nào?Giống như chút nắng ấm nhẹ nhàng vào mỗi buổi sáng, rồi bừng lên trong tim tôi. Sự rung động sâu trong tâm hồn bắt đầu bén rễ, lan rộng trong tôi. Tôi bắt gặp ánh mắt của cậu. Đôi mắt đen láy, tròn trịa và chỉ chứa mình tôi trong đó. Cảnh vật xung quanh đều trở nên mờ nhạt, chỉ có tôi là sự tồn tại đặc biệt duy nhất trong mắt cậu. Tôi mong mình không bỏ lỡ nó và tôi đã không bỏ lỡ nó. Không bỏ lỡ giây phút ngắn ngủi của thời niên thiếu ấy.…
Một chàng trai lạnh lùng va vào một cô gái không biết từ đâu chạy tới, cô vô tình làm bẩn quần áo của anh... chuyện rồi sẽ đi về đâu?? đọc truyện sẽ rõ tất cả... P/s: đây là lần đầu tiên mình viết truyện nên chắc hơi sến nên mọi người thông cảm ha!…