[Santake] Colors
Sanzu Haruchiyo dưới lăng kính của Hanagaki Takemichi.HayNhững gì Hanagaki Takemichi thấy (và yêu) ở Sanzu Haruchiyo.bìa truyện được vẽ bởi @yuuna ❤️…
Sanzu Haruchiyo dưới lăng kính của Hanagaki Takemichi.HayNhững gì Hanagaki Takemichi thấy (và yêu) ở Sanzu Haruchiyo.bìa truyện được vẽ bởi @yuuna ❤️…
đây là phần hai của mi nơ vì tác giả bay accc…
Quốc Bảo nhẹ nhàng đi ra phía sau tôi, nó không nói giọng khách sáo để nhường suất thi tài năng lại như những đứa khác hay làm. Thay vì cứ " tao như nào cũng được" hay hỏi "mày có muốn thi không?" làm tôi khó xử, nó nói:-"Tao thấy mày xứng đáng, Ly ạ". Giọng nói ấm áp, dịu dàng len lỏi vào trái tim tôi, dưới cái nắng dịu nhẹ mùa thu, dưới bao nhiêu ánh mắt nhìn lại, tôi thấy hình bóng mình trong đôi mắt của Bảo thật xinh đẹp và đầy sức sống....@ Truyện có bản quyềnCó một số ngôn ngữ chửi tục, mang tính chất học đường Việt Nam. Mọi người cân nhắc trước khi đọc nhé. Cảm ơn mn ghé truyện :3333…
Bức thư giữa những người xa nhớ.Bức thư giữa những người có hoài bão của riêng.Gốc phát triển: Tôi hỏi cây tần bì người tôi yêu đang ở nơi nao.Bối cảnh: Song song giữa du học sinh trời Nga với những cuộc họp bí mật và căn cứ thực địa nghiên cứu vũ khí giai đoạn kháng chiến chống Mỹ xảy ra ác liệt.…
Simmy một cô bé bị bạn học bắt nạt…
"Anh sẽ yêu và bảo vệ em cả đời""Nhưng, bố mẹ em khó lắm đó""Có khó bằng việc cưa đổ em không?""T..Thì không""Vậy đó, yêu em anh còn làm được, thì để bố mẹ em chấp nhận anh, thì dễ mà""Sao anh yêu em thế""Là vì người đó là em""Sao anh chiều em thế""Vì em là người anh yêu mà""Sao anh bận mà lúc nào cũng báo trước em thế""Vì anh muốn em biết anh lúc nào cũng ở đây, muốn thì tìm cách, không muốn sẽ tìm lí do"Đây là sự delulu của tác giảKhông có HCảm ơn mn vì đã đọccc…
Đây đơn giản chỉ là một căn nhà- Nơi lưu những những moment những khoảnh khắc đáng nhớ bằng hình ảnh của 2 bạn Tiêu Vũ Lương và Tăng Thuấn Hy.- Nơi lưu giữ ART YRJZ- Nói chung là nơi tui lưu giữ kỉ niệm cho mình thôi…
Tác giả: Ở cccEditor: BộtThể loại: ABO, sinh tử văn, gương vỡ lại lành, có ngọt có ngược, cp phụ Nohyuck.Bản gốc: Longfic 40 chương, đã hoàn thành.Bản chuyển ngữ đã nhận được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang ra khỏi wattpad!…
Thể loại nam x nam, spanking , huấn, hàiKhi Hỏa Long trở về trời đã muộn, Liên Sở cũng vừa tắm xong. Y bước ra thấy hắn nằm nửa người giường, dưới chân giày chưa chịu cởi.Liên Sở tiến gần hắn không thèm mở mắt đã chụp lấy vai y ôm về phía mình ôm chặt. Y gục lên ngực hắn nhỏ giọng hỏi: "Mệt lắm hả?"Hắn hít thở đều đều như nói chẳng ra hơi, y sờ sờ một lát nói: "Cứ đi đi lại suốt, người gầy đến cộm lên rồi. Ngồi dậy ăn chút gì hãy ngủ.""Cũng chẳng mập mạp hơn ta." Hắn cười nhẹ xoa bên eo y: "Muốn tắm một lát, giúp ta kỳ lưng đi."Giờ y mới để ý người hắn toàn bụi bẩn, liền sai người lấy chăn đệm mới, chuẩn bị nước nóng. Hắn đi ngựa suốt mệt đến hơi thở trầm trầm, hơi cọ chóp mũi vào má y: "Người thơm quá muốn cắn một cái."Y không biết hắn đi đâu mà tinh thần có vẻ mệt mỏi rất nhiều, đành cười hôn hắn một cái. Hỏa Long mệt bở hơi tai vẫn chống đỡ cười với y, hắn ở ngoài trận địa đơn độc chinh chiến, chỉ khi ở cạnh y mới chịu lơi lỏng. Được y hôn liền xích gần hơn tự mình vui vẻ nằm nghỉ một lát chờ nước nóng.Tắm xong hắn ngủ liền một mạch tới sáng, lúc mơ màng tỉnh thấy y nằm trong ngực hắn. Khi ngủ bộ dạng rất ngoan, hắn sờ má hai cái mềm mềm thật thích. Hắn nhìn bên ngoài khe cửa trời vẫn lờ mờ, hơi kéo chăn lên người y vòng y ôm ấp.…
oneshot của Đồng Chí🪖…
Thiên ân đi làm đĩ giữa đêm và cái kết…
Disclaimer: Các nhân vật trong fic đều thuộc quyền sở hữu của Kishi-jiichan.Và nhân vật tự sáng tạoAuthor: Asagi1204Category: lãng mạn, hài hước ( hơi bựa="=)Rating: no bikWarnings: cựccc OOCPairings: NejiHinaStatus: Stop for a while (until dis lazy author have enough determination to cont') :)Note: Ko thích ko đọc.Báo trước hơi bựa.Vô tình nghĩ ra.Fic thứ 2 rùi^^Summary: Cái gì mà thuốc thú hóa ?!, nhà Inuzuka nghĩ cái quái gì vậy. Mà tại sao lại là mèo chứ! Hinata-chan thành mèo?! Đùa sao trời?!Phải làm sao đây!! thì xin theo dõi câu truyện^^…
một bản word…
!!!OTP CỦA TÔI CÓ THỂ SẼ LÀ NOTP CỦA BẠN!!!Tất cả những câu chuyện trên điều là hư cấu không có thật, không mang ý xuyên tạc hay xúc phạm bất kì Quốc Gia nào!!!Chỉ mang tính chất giải trí, thoả mãn cho người đọc!!!Không mang tính chất lịch sử!!!…
Từ khi còn nhỏ, Chi Lan đã từng tưởng tượng ra hàng ngàn khung cảnh lãng mạn khi được gặp tình yêu đích thực của đời mình. Ấy vậy mà năm hai mươi bảy tuổi, cô lại gặp Nguyên Khôi lần đầu tiên trong một tình huống mà bản thân chẳng bao giờ có thể ngờ đến. Anh bế cô trong vòng tay, cho cô áp má vào đồng phục lính cứu hỏa, liên tục động viên: "Đừng lo. Tôi nhất định sẽ đưa cô ra khỏi đây an toàn."Kể từ ngày hôm ấy, Chi Lan đã có một người mình thầm ngưỡng mộ trong lòng. Người ấy chẳng phải chàng bạch mã hoàng tử giống như trong câu truyện cổ tích bà hay kể, cũng chẳng phải vị anh hùng khoác áo gấm trở về trong tiếng trống rộn vang của ngày khải hoàn. Người ấy bước ra từ trong ánh lửa, cả cơ thể mệt mỏi đầy ắp mồ hôi, nhưng lại oai hùng và đẹp hơn bất kỳ ai Chi Lan đã từng thấy.__Ngày bắt đầu viết: 09/01/2026Ngày bắt đầu đăng: 25/05/2026…
Vì nó là fic ngắn nên không thể nói gì nhiều…
truyện gốc: Tỉnh Giấc Tan Mộng Người Bên Gối Đã Không Còn.Author: Phán Duyệt Tây.…
" Chúng ta...sao lại đi tới bước đường này hả anh?"_______________________________" Đơn ly hôn em đã kí, anh...kí thêm vào là đủ rồi"" Em đừng đem hôn nhân ra mà đùa như thế? Em bao nhiêu tuổi mà còn trẻ con như vậy"_______________________________" Rốt cuộc là em muốn cái gì?"" Em không muốn cái gì cả! Em cái gì cũng không cần anh hiểu không? Em chỉ xin anh...xin anh làm ơn để cho em bình yên, cuộc sống em chưa đủ khổ hay sao?"_______________________________" Hãy quay về với anh! Anh hứa sẽ dùng hết cuộc đời bù đắp cho em. Anh...."" Tiêu đại thiếu! Anh đây là có ý gì? Hứa? Bù đắp? Có câu nào anh hứa với tôi mà anh đã thực hiện không? Hay chỉ là hứa suông?....Mời anh về cho, chỗ chật chội này không chứa nổi anh..."" Nhất Bác anh..."" MỜI VỀ CHO!!!"_________________________________" TIÊU CHIẾN TRÁNH RA!!!"RẦMMMMM" Nhất Bác...Nhất Bác à, em đừng có ngủ...anh ở đây em có thấy không? Mở mắt ra nhìn anh đi mà, máu sao không cầm được? Nhất Bác....NHẤT BÁCCCCC...."…