Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một người thầy xàm xí từng dạy: " Nguồn gốc của mọi bi kịch là cố chấp, không chịu buông bỏ."Linh Chi mỉm cười nhưng mắt không ngừng rơi lệ.Đã đến lúc nó phải buông bỏ. Buông bỏ cái chết của ba mẹ, buông bỏ tình yêu chết tiệt, buông bỏ sinh mệnh...Linh Chi nhắm mắt, thả người rơi tự do xuống con sông sâu chục mét.Tờ báo nhăn nhúm bám víu bên thành cầu với tiêu đề nổi trội: Vợ chồng son của tập đoàn SONA đón chào cặp song sinh long phụng.******Yêu là gì?Là khi anh và em, âm dương cách biệt, anh vẫn yêu em.Là khi em không thể nhớ lại, cũng không quên đi cách yêu anh.******Đặng Vũ Duy, anh lớn của trường SAGOSCHOOL.Hà Linh Chi, con ngốc từ nước ngoài về.Ảnh: pinterest…
Chuyển ver nhé mọi người ❤ Đã được sự đồng ý của chủ kịch bản. 😇😘. KB gốc:Khánh Huyền(BTS Vmin-SuMin) KBficW: CamilaLại (Mắm) Nguồn kb gốc:Youtube (CCAVCCÂ) Cảm ơn chủ Thớt đã cho mượn ý tưởng kịch bản ạ 😊. ================================== ~~~~~~•~~~~~~Cưới nhau đã lâu, có lẽ anh ấy đã chán tôi!? Ông chồng nào mà chả thế, sẽ có lúc chán cơm thèm phở . Nhưng anh yên tâm em sẽ chịu đựng để duy trì hạnh phúc của đôi ta, em tin sẽ có ngày anh nhận ra em yêu anh thế nào và sẽ quay về bên em thôi. Mà anh nè hôm nay sinh nhật của em đó anh lại đi với ả nữa sao , không sao em chịu được mà ............................ Nhưng thật xin lỗi anh em chịu không nổi nữa rồi chắc em phải đi đi thật xa để anh và em không gặp nhau nữa nếu em không gặp anh sẽ bớt đau hơn nhiều . Nhưng em vẫn yêu anh lắm Jungkook à ~~~ Tạm biệt anh Jeon Jungkook, người em yêu hơn cả bản thân . ~~~~~~•~~~~~~ Mong các bạn ủng hộ #Mắm nhé 😘…
[Nhân vật bị OOC nặng, NOTP mời lướt.][Sasuke top, Sasuke top, Sasuke top]Bìa: https://www.pinterest.com/pin/AX9EIPj600k1AiYIcRzEW1Ac_6bhxNrdOCavpHbJ-kypLIuPI8Ivg60/Writer: Chả cá sốt cà chua🍅🍥-Giới thiệu-Hắn nói cậu nhiều chuyện.Hắn nói cậu là đồ đầu đất, rất phiền phức.Hắn nói hắn sẽ không quay về làng.Hắn nói cậu hãy từ bỏ.Hắn hỏi sao cậu có thể cố chấp đến thế?Nhưng hắn lại chẳng thể nào ghét cậu.---"Ngày biết đến cậu, cuộc đời hắn như có bông hoa rực rỡ nở rộ giữa vũng bùn lầy bẩn thỉu và tăm tối.""Cái thứ tình cảm này như một sự ràng buộc không biết nên gọi như nào, cứ mỗi lần nhìn thấy cậu là tim hắn lại đập thình thịch. Hay mỗi lần cậu tìm được hắn, khuyên hắn nên trở về, trong lòng lại trở nên vui vui. Không phải vui như lúc được anh hai trách yêu, mà là vui vì trong lúc hắn cô đơn nhất, hắn lại biết rằng vẫn có người trên đời quan tâm tới hắn, hẳn là tình cảm dành cho hắn cũng rất nhiều..."…
Thiên Ân quen Trấn Đông khi cô mới 17 tuổi và hai năm sau thì bọn họ chính thức yêu nhau. Suốt 7 năm bọn họ luôn gắn bó bên nhau, cùng nhau trưởng thành, cùng nhau vượt qua khó khăn trên con đường thành công. Năm thứ 7 ấy, bọn họ vốn định sau chuyến công tác của Trấn Đông sẽ chính thức ra mắt hai bên để lấy nhau. Nhưng, người tính vốn không bằng trời tính, anh trong chuyến công tác đã không may xảy ra tai nạn và không qua khỏi. Em gái cùng cha khác mẹ của Trấn Đông đang định cư bên đó liền báo tin về và muốn tổ chức hậu sự cho anh ngay bên đó, cô ấy còn cấm Thiên Ân sang tiễn và gặp mặt anh lần cuối vì lần này có cả ông nội anh - người duy nhất trong nhà ghét cô. Năm đó nỗi đau quá lớn và vì ông nội mắc bệnh tim cô đã không đến. Năm tháng qua đi, cô vẫn không đủ dũng khí qua thăm anh nên cô quyết định sẽ chốn tránh tình cảm ấy. Thiên Ân luôn tự dặn lòng mình rằng cô đã hết yêu anh, gạt anh sang một bên để cắm đầu vào sự nghiệp thậm chí cô còn yêu thêm một người mới để chứng minh nhưng bạn gái cũ của người yêu mới trong bức ảnh đã khiến cô bật khóc ngay khi vừa nhìn thấy và sau khi trò chuyện cô chia tay với người đó. Mọi chuyện lại rẽ theo một hướng khác khi Mạnh Bà nhận ra bản thân ngày trước vì sơ suất mà nhầm lẫn thứ tự trao linh hồn nên quyết định đem linh hồn Thiên Ân rời thể xác đó và trả cho linh hồn còn lại kia... Mong các cậu sẽ yêu lấy ẻm. Còn mình thì yêu các cậu như yêu crs (σ≧▽≦)σ…
Tác giả : Phương Nhã Thúy( Chanh) Thể loại: Hài hước, sủng, ngược...Tóm tắt: Vị hôn thê ư ?! Ko phải....nên gọi là "đồ lưu manh" thì đúng hơn. Cô ta nghĩ mình là ai, cô ta tưởng cô ta là vị hôn thê của tôi thì muốn làm gì thì làm sao? Cô ta lầm rồi, dựa vào đâu muốn leo lên đầu tôi ngồi chứ, thật sai lầm khi phải kết hôn với một con người như ả . Ác quỷ, anh ta chính là con ác quỷ..... Một con sói hung tàn được bao bọc bởi vẻ bề ngoài. Anh ta dám áp đặt mình theo ý của anh ta, muốn mình phải thuận theo hắn.... Ngủ rồi mơ đi đại thiếu gia à.... Tôi không khuất phục đâu, đừng mơ tôi kết hôn với cậu..._____ Để vụt mất em... để em chịu oan...để em phải đau khổ... để em gánh chịu sự giày vò đến tột độ...anh hối hận... nếu không có ngày hôm đó... sẽ không có chuyện ngày hôm nay. Nhưng, mọi thứ đều sẽ quay về điểm xuất phát....anh yêu em. Một khắc đó, em mong chờ một người có thể thấu hiểu em. Một khắc đó, em mong sẽ có người vì em mà buông bỏ. Một khắc đó, em mong anh sẽ nói quay về... nhưng anh ở đâu? Anh đang làm gì? Và mọi thứ sẽ quay về điểm xuất phát... em yêu anh_____^^ Hai tính cách này, hai con người này, liệu họ có theo lời ba mẹ mà đến với nhau, hay vì tính cách của hai ngưòi họ sẽ làm cho mối tình đó ly tan. Cuộc đối đầu, sinh ly tử biệt? Đoàn tụ? Kết thúc sẽ như thế nào ??! 👇👇👇…
CHAP 3——— 6h sáng tại nhà Baekhyun——–Trong căn phòng căn phòng ngủ trắng, trên chiếc giường trắng có một tiểu mỹ nam đang ngủ.– Baekie, dậy đi sáng rồi đó. Đừng để ngày đầu tiên mà đi muộn. Tiffany từ dưới lầu nói vọng lên– Ừ mình dậy liền đây. Không thể để muộn được. Vừa nghe Tiffany nói xong Baekhyun đã bật dậy, mở tủ quần áo lấy đồng phục ra rồi lao vào phòng tắm thay quần áo. Vài phút sau cậu trở ra, trên người mặc một một bộ đồng phục rất đẹp. Bên trong là áo sơ mi trắng, trên cổ áo có cavat xanh sọc đen, ngoài là áo khoác xanh, trên áo còn có bảng tên mạ bạc, quần ống rộng màu da, chân mang một đôi giày da trắng. Baekhyun đội trên đầu một chiếc mũ lưỡi trai đen. Lật đật mang chiếc balo đen lên vai, chạy xuống nhà. Trước mắt Baekhyun bây giờ là một bàn bữa sáng được Tiffany chuẩn bị chu đáo với trứng ốp la, bánh mì và sữa.– Dậy rồi hả? Nhanh đó, mình cứ tưởng cậu sẽ “nướng” thêm tí nữa chứ. Thôi ngồi xuống ăn sáng đi. Tiffany vừa ăn vừa nói– Ừ. Baekhyun ngồi xuống bàn ăn– Cậu ăn tiếp đi mình no rồi, mình ra ngoài đợi cậu. Tiffany đứng dậy bước ra ngoài. Khoảng 5 phút sau Baekhyun cũng từ nhà bước ra, thì thấy Tiffany khác với vẻ ngoài ăn chơi thường ngày, thay vào đó là một cô học sinh dáng vẻ ưu tú. Cô cũng mặc đồng phục như Baekhyun cũng áo sơ mi trắng, trên cổ có chiếc nơ buộc bằng lụa, bên ngoài khoác áo xanh trên áo cũng có bảng tên bạc, váy ngắn màu da, chân Tiffany mang một đôi giày boot, cổ cao hơn cổ chân cô một chút– Lên xe đi. Tiffany nói– Ừ…