Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
_"Em chỉ là một cô gái bình thường, sinh ra trong một gia đình bình thường..."Và em cũng chỉ muốn có một tình yêu như bao người bình thường...mà thôi!"__________________Notes: Thể loại nhẹ nhàng chậm rãi. Bác nào ưa tiến triển nhanh lên cân nhắc nhaaa!Trước Ngọt sau Ngược🥲 End: SEWrite by Thuuw <3…
Cuộc đời của Vui-một bác sĩ, một nhà khoa học thiên tài của thế kỉ 21 với nhiều đóng góp to lớn cho xã hội đặc biệt trong lĩnh vực Y học. Tuy vậy Vui lại có một cuộc đời trầm luân sóng gió. Sinh ra đã là trẻ mồ côi, cuộc sống cô độc mang nhiều nỗi đau mất người thân. Anh ta lấy công việc, lấy đam mê với khoa học làm niềm vui đến khi thành quả nghiên cứu tâm huyết của anh ta bị đánh cắp một cách trắng trợn. Biết chẳng bảo vệ được đề tài của mình, anh ta chán nản từ bỏ công việc ở viện khoa học quốc gia để quay về ngôi nhà của mình ở một vùng quê hẻo lánh mong tìm được sự bình yên. Vẫn đam mê với khoa học và vô tình anh ta nghiên cứu ra loại vi khuẩn có khả năng tái tạo tế bào nhưng không may cấu trúc vi khuẩn thay đổi khiến chúng trở thành vi khuẩn ăn mòn cơ thể. Vui đã thử loại vi khuẩn này trên cơ thể nên từng bộ phận trên người anh ta đều dần bị ăn mòn. Anh ta phải đi đào mộ nghĩa trang sau nhà lấy tạm những bộ phận thay thế từ những người mới chết cho cơ thể mục rữa trước khi tìm ra thuốc kháng sinh tiêu diệt loài vi khuẩn ăn thịt người khủng khiếp này. Tuy nhiên anh ta mượn bộ phận của người nào thì lại cho anh ta kí ức của người đó, khả năng đặc biệt từ đây mở ra cho Vui một hành trình đi tìm những mảnh ghép còn thiếu cho mình.…
Khi tôi giật mình tỉnh dậy, giấc mơ kết thúc, ảo cảnh không còn. Tôi ngồi thẫn thờ trong bóng tối đang lùi dần ngoài cửa sổ,cả người đều lạnh, chỉ có đầu ngón tay vương chút hơi ấm lạ kì.Tác giả: Phương Tử…
Mười bảy tuổi - cái tuổi đẹp nhất đời người, nơi những rung động đầu tiên khẽ chạm vào tim, nơi mỗi ánh nhìn, mỗi nụ cười đều trở thành kỷ niệm chẳng thể nào quên.Tâm - cô gái hồn nhiên, luôn tin rằng chỉ cần mỉm cười, mọi chuyện rồi sẽ ổn.An - chàng trai trầm lặng, mang trong mình những tổn thương và bí mật chẳng thể nói ra.Họ gặp nhau ở tuổi mười bảy - độ tuổi vừa ngây ngô vừa rực rỡ nhất.Từ những buổi sáng cùng nhau đi học, những giờ ra chơi lặng lẽ bên khung cửa sổ, cho đến ngày dã ngoại tràn đầy nắng - khi Tâm nhận ra trái tim mình đã lỡ đập lệch nhịp vì cậu.Nhưng thanh xuân vốn ngắn ngủi.Tình yêu của họ cũng như một cơn gió thoảng - dịu dàng, ấm áp, rồi hóa thành hồi ức khiến người ta mãi chẳng quên."Nếu có thể, tớ muốn gặp lại cậu - dù chỉ thêm một lần, ở năm mười bảy tuổi ấy."Tuổi mười bảy, có một người từng khiến tim bạn lỡ nhịp, từng cùng bạn đi qua những ngày nắng nhẹ và gió dịu.Nhưng rồi, chỉ còn lại ký ức và một lời hứa chưa kịp nói ra."Nguyễn Hoài An Trần Minh Tâm người có tình người có ý nhưng tỉnh cảm ấy chẳng thể trọn vẹn…