jiminjeong | thiếu mưa thừa nắng
textfic…
Viết theo cảm hứng nên mood cứ lên xuống lên xuống zíc zắc như đi tàu lượn Ọ V Ọ…
Hình như em yêu anh.…
Thỉnh thoảng, Trường Sơn nghĩ mình được dệt lên từ những nụ hôn.Lảm nhảm một chút về plot này: Địa phủ. Lãng quên. Yêu nhau nhưng không nhận ra nhau. Nhận ra nhau thì yêu nhau tiếp. Dễ thương ngọt ngào. Được lấy cảm hứng từ art của Otis aka @arm.dntla trên sợi chỉ.Đại ý: "Cái chết là một phần bình thường của cuộc sống".…
"bạn nhỏ đừng có khóc nữa, mắt sưng vù lên là khỏi nhìn ra mặt anh đấy""bạn nhỏ còn nhớ anh mà đúng không"Warning:OOC, NC18.- Fic không và sẽ không bao giờ cổ suý cho những hành động không lành mạnh có trong fic. Vui lòng không bắt chước hay toxic, nếu khó chịu có thể skip ạ.- Chứa từ ngữ thô tục trong mỗi text- Sẽ có H, bạn nào cảm thấy khó chịu và không thích có thể skip ( mình sẽ để cảnh báo trên số chương có H ) - Fic hoàn toàn được hình thành nên dựa trên trí tưởng tượng của tác giả và đều là giả lập-Nếu đọc cảm thấy hay thì cho mình xin phép nhận một lượt vote và theo dõi mình để biết chừng nào mình ra chương mới nhaaCảm ơn mọi người đã theo dõi và ủng hộ.Begin: 2/6/2025*Fic thuộc về @fngyiw_mk3.…
truyện đủ 30 anh trai nên nếu bạn anti ai trong số họ thì tốt nhất không nên đọc đâu :)))__________Nhà trọ của anh Xìn tiếp đón 30 con báo mới, một ngày sương sương đủ thứ chuyện cho Trấn Xìn giải quyết. Thế mà chúng nó cũng biết hú hí với nhau cơ à??…
+50 cuộc gọi nhỡ và +100 tin nhắn chưa đọc từ người dùng NCST gửi đến người dùng Phạm Duy ThuậnLưu ý:- Hãy là một người giao hàng văn minh mình, vui lòng ko leak fic ra ngoài- Không có liên quan đến chính chủ, chỉ là một chút delulu của tác giả dựa trên chiếc ke kiến tạo lịch sử của chú 6 trong livestreams ban nãy…
Những mẫu truyện ngắn theo chủ đề trong tuần lễ ZoSan 2023 được tổ chức bởi @ichigoginchan.Mọi người có thể lên X (Twitter), tìm kiếm hashtag #zosanweek2023 và #zsweek2023 để quẩy cùng CP yêu thích nhé!Lưu ý: OOC, nhân vật hư cấu trong manga One Piece thuộc quyền sở hữu của tác giả Eiichiro Oda.…
"thạch có mệt lắm không?" sơn thì thầm, bàn tay nhịp nhẹ lên lưng hắn.thạch không trả lời ngay, chỉ lặng lẽ rúc vào người sơn, hơi thở đều đều phả nhẹ lên xương quai xanh. mãi một lúc sau, hắn mới lẩm bẩm, giọng nghèn nghẹn, mang theo chút uể oải pha lẫn nũng nịu:"mệt lắm."…
Lee Taeyong, người mắc phải chứng rối loạn chức năng cơ thể hiếm gặp tình cờ va phải chuyện tình với Jung Jaehyun tại nơi anh ấy xem như địa ngục. Author: dearestnctTranslator/editor: JaneBản dịch đã có sự đồng ý của tác giả.…
ok tổng hợp oneshot t thích…
Xin vui lòng lưu ý :+Đây là một tác phẩm fanfiction, được viết với mục đích giải trí và phi lợi nhuận.+Truyện không được tác giả chau chuốt nhiều, chủ yếu được viết lúc tác giả đang vui, buồn, lo lắng, tức giận... nên có thể sai chính tả đôi phần, mong bạn thông cảm.+Nhân vật trong truyện được xây dựng với tính cách và hoàn cảnh do tác giả tưởng tượng ra.+Mọi tình tiết, sự kiện và diễn biến đều là sản phẩm từ trí tưởng tượng của tác giả.+Vui lòng không áp đặt nội dung này lên bất kỳ cá nhân hay sự kiện có thật nào.+Nếu không phù hợp với gu đọc, bạn có thể thoát ra hoặc tìm đọc tác phẩm khác.*ĐẶC BIỆT QUAN TRỌNG : tác giả chỉ update truyện trên app W cam, xin vui lòng không đem đi lung tung, bị quính tội tác giả, chính quyền nhìn thấy tôi xóa🫶…
Trong không gian vô tận, thời gian chẳng còn là dòng chảy đều đặn. Một tai nạn bất ngờ cuốn họ vào hố đen, xé toạc mối liên kết mong manh giữa hai người yêu nhau.Sơn Thạch bị đẩy vào thực tại nơi thời gian trôi nhanh như một dòng thác. Mỗi ngày anh sống là một năm dài trong ký ức, cô đơn giữa những vì sao lạnh lẽo. Neko mắc kẹt trong một chiều không gian khác, nơi thời gian gần như đứng yên. Mỗi lần em nhận được tín hiệu của anh là một mảnh ký ức đang tàn phai dần trong nỗi nhớ.Họ cố gắng tìm lại nhau, nhưng khi thời gian và không gian đã lạc nhịp, liệu tình yêu có thể vượt qua sự ngăn cách của vũ trụ?"Anh gọi tên em giữa ngã tư vũ trụ, nhưng chỉ nhận lại khoảng không vắng lặng."…
Ngày em đến áng mây xanh thêm, ngày em đi nắng vương cuối thềm.…
Nhưng ai ơi, loài người làm sao thoát khỏi sự sắp đặt của định mệnh đã định sẵn cơ chứ...…
văn xuôi auth: Wni1/7/2026 - ?/?/?…
"Nếu một người đã yêu bạn từ rất lâu, nhưng mãi sau này bạn mới nhận ra-liệu tình yêu đó còn có thể chạm đến bạn không?"Ánh sáng từ một ngôi sao xa có thể mất hàng nghìn năm để đến được Trái Đất. Có khi ngôi sao ấy đã tắt từ lâu, nhưng ánh sáng của nó vẫn tiếp tục di chuyển-như một lời nhắn gửi từ quá khứ, một minh chứng rằng những gì ta từng bỏ lỡ vẫn chưa thực sự biến mất.Trường Sơn du hành về quá khứ, nhặt lại những mảnh ghép đã mất. Mỗi lần anh tung đồng xu, thời gian vỡ vụn, ánh sáng lóe lên trong thoáng chốc-như cách ánh sáng từ một vì sao cuối cùng cũng đến được mắt người nhìn sau bao nhiêu năm lang thang trong vũ trụ.Một câu chuyện về tình yêu không bị giới hạn bởi thời gian-nó có thể bị lãng quên, nhưng chưa bao giờ thực sự biến mất.…
Chuỗi chuyện yêu đương của chuỗi người điên điên…
"Ngày em đẹp nhất đây mà, là ngày anh biết ta phải xa...""Thạch ơi tắt chuông điện thoại đi, tới giờ làm lễ rồi, Trường Sơn đang đợi kìa!"________________Con mã được tôi nghĩ plot ngay trong lúc nghe ông bô hát "Hôn lễ của em" ở Sol8. Vì vừa nghe hát vừa quay suộc vừa nghĩ plot, lại viết nhanh nên chỉ ngắn cỡ vậy thôi, cả nhà đọc vui vẻ giải trí đầu tuần nha~Ngày viết: 17/5/2026 - 18/5/2026Ngày đăng: 18/5/2026…