[Tổng hợp tâm trạng] [MĐTS - TQTP - HTTCCNVPD]
•Nhân vật thuộc về nhau hết rồi.•Có những cái mình nhặt được trên mạng. Mong đừng ném đá.…
•Nhân vật thuộc về nhau hết rồi.•Có những cái mình nhặt được trên mạng. Mong đừng ném đá.…
Anh dành tuổi trẻ để yêu nhưng họ lại yêu người khác. Là hiểu lầm hay là sự thật....?…
Nghĩ viết truyện cổ tích công chúa nhân ngư, nhưng ý tưởng đột phá cuối cùng chỉ lấy cái bối cảnh…
"Take my handLet's see where we wake up tomorrowBest laid plan sometimes it's just a one night standing"<Lost Stars - Adam Levine>…
~~The Night and the light- Màn Đêm và tia sáng [ĐM]:~~ ▪Thể loại: BL, action, trưởng thành, niên hạ, cường thụ, cường công, hoạt bát thụ, tâm cơ công, độc ác công🤡▪Author: Hafizs (me:))•Hong Jaeha, một anh chàng đang sắp chập chững sang tuổi 30. Bỗng nhiên có một cơn bão ập tới cậu, chỉ vì 1 giấc mơ nhỏ con mà nó đã khiến cậu mất đi công việc duy nhất. Trong khi cậu đang rất tuyệt vọng vì mất đi công việc làm, cậu phải kiếm tiền để trả nợ giúp dượng và nuôi sống bản thân mình.•Có lẽ ông trời đã thương cậu, cậu đã có 1 công việc làm tạm thời với mức lương cũng nhỉnh hơn so với trung bình của người bình thường.•Và sau đó đã có rất nhiều diễn biến xảy ra và cậu đã gặp được định mệnh của mình ~Và diễn biến còn lại hãy đọc để biết thêm~ ▪Cảm ơn đã ủng hộ😘~…
Chú:1. Nguyên tác hướng, Vong Tiện không hủy không nghịch.2. Sẽ không cố tình vũ nhục bất kì một nhân vật nào, nhưng áng văn này là nhân quả luân hồi, báo ứng xác đáng, không tiếp thu được giang trừng kết cục không tốt đừng vào.Artist: GEAROUSTác giả: Hinh Tuyết…
"Lấy máu làm cầu... Dùng tay vẽ nên... Hiến tế nhục thân... Hồn về đại địa... Cung kính chờ đợi Di Lăng lão tổ! GIANG VÃN NGÂM!!""A Trừng..."…
Nếu Ngụy Vô Tiện là không phải là Vân Mộng đại đệ tử mà là một dân thường.*Giai đoạn sau vẫn tu luyện.…
Author: EstelweNadiaRate: M, Romance, Hurt, ComfortSố chương: 6Translator: Diệp Hạ ChâuSummary:"Chúng ta bắt cùng một chuyến xe buýt về nhà và tôi thì luôn luôn ngủ gục, nhưng cậu đã luôn đánh thức tôi dậy tại điểm dừng của tôi" AU nhưng phiên bản Nguỵ Anh.Và chuyện này đã diễn ra trong nhiều tuần. Mỗi lần Ngụy Vô Tiện lên chuyến xe buýt cuối cùng về nhà, Lam Trạm đã ngồi trong xe buýt, đôi khi chỗ ngồi khác nhau, nhưng vẫn vô biểu tình và lạc lõng như mọi khi. Cậu ta nên lái xe riêng, không phải bắt xe buýt! Ngụy Vô Tiện tự hỏi liệu Lam Trạm có đi xe buýt vì mình không, sau đó tự vả mình. Không đời nào...Bàn 1 chút về đồng nhân này, tên gốc tiếng Anh là The Wheel On The Bus nhưng như tác giả có nói rằng không giỏi đặt tên tiêu đề fanfic lắm nên nếu ai có cao kiến gì thì góp ý cho bạn ý, như mình thấy tiêu đề này cũng không tệ nhưng không thực sự thu hút nên mình quyết định để là Nơi Anh Vẫn Chờ (bởi Lam Vong Cơ vẫn luôn chờ đợi Ngụy Vô Tiện dù bất cứ ở đâu, bất cứ nơi nào) và trong đồng nhân này anh đã chờ cậu mỗi tối trên chuyến xe chỉ để "đánh thức" cậu dậy để không bị lỡ bến...có thể mọi người sẽ thấy diễn biến truyện hơi nhanh nhưng mình thấy thì lại thích thế, nói thực mình rất sợ dịch fic dài quá, xong cứ lê thê mỏ lết...rối rắm hết ngày này tháng nọ... đó chỉ là ý kiến cá nhân của mình. Còn về fic này mình thích tiết tấu của nó và bối cảnh của nó, nó khá khác so với nhiều fic hiện đại mình đọc, ấn tượng ngay từ chap đầu tiên nên mình quyết định dịch nó để lưu lại trên blog. Buồn buồn rảnh r…
Một món quà nhỏ mừng năm mới Tết đến và mừng sinh nhật thứ hăm bảy của Youngho, hăm sáu của Doyoung và mừng dịp các bạn được đọc fic mới của mình dù còn nhiều fic cũ chưa xong.Còn về tựa truyện, xin lỗi vì đặt cái tên nửa ta nửa tàu như vậy nhưng mà nghĩ hết nổi ròiiii😔…
1/ VĂN ÁN- Lộ Ngưng Tịch thân là sát thủ đứng đầu của Hạ gia, trong một lần đi thực hiện giao dịch bỗng nhiên gặp phải tai nạn xe, chết bất đắc kì tử, lúc mở mắt ra đã trở thành một đứa trẻ vị thành niên chuyên ca hát ở hội quán cao cấp Cửu Nguyệt.Tiếng ca, tiếng súng, tiếng đàn, ba loại âm thanh với tiết tấu hỗn loạn hòa lẫn vào nhau làm cho một kẻ vốn đã dần thích ứng với cuộc sống bình đạm như hắn lại một lần nữa sa vào vào cuộc tranh đấu gia tộc của các thế lực trong xã hội đen.Khi đã sống lại, bàn tay của ai ở sau màn đe dọa đến sinh mạng...Thanh âm của tội ác ngân vang, cuối cùng, ai mới là kẻ tỉnh táo nhất trong cuộc tranh đấu này......Dẫu vậy, âm thanh của sự hồi sinh mới thật đẹp làm sao.-Thể loại: trọng sinh, linh hồn chuyển hoán, hắc bang tình cừu.- Nhân vật chính: Sở Âm Dao (Lộ Ngưng Tịch), Tiêu Thịnh Dương.- Nhân vật phụ: Hạ Dục, Trầm Thiên Kỳ, Lăng Thần, Tống Diễm, La Tiếu, An Hủ, Đãi Bổ...2/ LƯU Ý - Edit + Beta: Mèo già lười biếng - Nói không với tệ nạn đọc truyện rồi đem đi re-up khắp nơi! Nghiêm cấm! - Phi lợi nhuận, dịch chỉ đơn thuần là vì sở thích.…
Tôi đã cố vùng vẫy khỏi chiếc lồng đấy... Cố gắng thoát ra khỏi hắn ta, nhưng sao tôi lại lưỡng lự... Trả thù, tự do...tôi nên chọn con đường nào đây...Đây là bộ truyện đầu tay nên còn nhiều cái sai sót, có gì mọi người góp ý nhé…
Thể loại: Boylove, cường công, trước ngược công sau ngược thụ, thụ khiết, ABO...Thuộc tính công/thụ:Dịu dàng, trầm tính B x (trước) hồn nhiên, ham chơi/(sau) thâm tình, chiếm hữu O, thanh mai trúc mã, --------------------Câu chuyện về một B đem lòng thầm yêu thiếu gia của mình. Bởi vì khoảng cách giới tính và gia thế, B chỉ biết lặng im dõi theo và dần dần dùng sự tự ti trôn vùi tình cảm niên thiếu mà không hề hay biết, O từ lâu đã dâng trọn trái tim mình cho anh....--------------------*Báo lôi: Công không khiết, cẩu huyết, hào môn thế gia…
Nguồn: Tuphuongcoc.com Tác phẩm được đăng tải để tiện đọc và lưu trữ, cảm ơn editer rất nhiều ạ, nếu có vấn đề liên hệ mình sẽ xóa truyện ạ.Giới thiệu vắn tắt 1:Chỉ cần hắn vung tay, giang sơn lập tức thay đổi.Đỉnh Hắc Vũ hắn đứng, dõi mắt nhìn vạn năm. Thương hải tang điền, thế sự luân chuyển. Trường khiếu nguyệt viên*, lời thề cổ xưa.Người như hắn, nắm giữ hết thảy nhân gian, lại nhìn không thấy tơ duyên của bản thân.Mở ra gấm trắng làm sách, nàng vẫy mực vẽ ra dung mạo trong mộng. Tuyết vực vô biên, cung điện tịch mịch, cười một tiếng đã mười năm....... Môi hồng không nói, chỉ nguyện được cùng hắn bầu bạn, nhìn lại năm tháng.Giới thiệu vắn tắt 2:Ngươi biết cái gì là sự cô tịch đến tột cùng? Khi người bên cạnh ngươi ra đời rồi chết đi, nơi ngươi sinh sống đã từng là chốn phồn vinh nay lại lụi tàn, mà ngươi vẫn phải một thân một mình tiếp tục sống, giống như luân hồi vậy, một lần lại một lần trải qua cảnh tượng như vậy. Ngươi sẽ biết việc không thay đổi quý giá như thế nào.Mấy vạn năm nay Thiên Mạch chính là trải qua như vậy, đối mặt với huyễn cung vĩnh hằng cảnh trí không thay đổi, hắn giống như một pho tượng đá lặng lẽ nhìn tang thương nhân thế biến đổi, tuân theo biến hoá của luật trời, quên đi sự cô tịch, cũng cơ hồ quên luôn cả sự tồn tại của chính mình.Mà Thu Thần Băng Quân lại giống như đoá hoa Phù Tang* lửa đỏ rơi vào trong mặt hồ phẳng lặng, vô tình rơi vào trong cuộc sống của Thiên Mạch, sôi nổi, bướng bỉnh, không chịu buông tha.…
Truyện bịa :)))…
Tất cả Char là nữ trừ Takemichi 🎀OCC cực nặng 🎀1 hôm quay về tương lai, bỗng cậu thấy mọi thứ đảo lộn cả lên, sao ai cũng nữ hết vậy??…
VỌNG NGUYỆT LÂU: HUYẾT TRƯỜNG NHÂN DUYÊN Tận cùng của hận thù không phải là sự hủy diệt, mà là nỗi đau của kẻ sống sót phải ôm theo ký ức của kẻ đã rời đi. "Ta dùng 1500 năm se duyên cho thiên hạ, nhưng chưa từng ước cho chính mình. Sợi tơ máu này không nối anh với kiếp trước... nó nối ta với chàng trai 25 tuổi đã nắm lấy tay ta trong đêm mưa mùa thu ấy." Năm 526, một Lệ Quỷ xé rách ranh giới Địa Phủ, nhận án phạt dùng máu tim mình để nối lại nhân duyên trần thế qua ngàn năm dằn vò. Mùa thu năm 2026, giữa lòng Sài Gòn phồn hoa đẫm sương đêm, bước chân Mệnh Âm của một chàng trai 25 tuổi vụn vỡ gõ cửa Vọng Nguyệt Lâu. Không phải để cầu duyên, mà để dấn thân vào một chuỗi nợ máu kéo dài từ quá khứ.Khi Sợi Tơ Máu cuối cùng từ tim rút ra, liệu nhân duyên ấy là sự trói buộc kiếp trước, hay là lời hứa bình yên duy nhất trần gian?…
Artist: @Siroi0207 (twitter)https://twitter.com/Siroi0207▶▷ ♪♪---◁◀Khởi đầu thì mình chỉ là rất hứng thú với công việc mới lạ này nên đã thử động tay convert truyện ᕕ( ᐛ )ᕗ Dự kiến ổ này sẽ trở thành tổng hợp nhiều đồng nhân Ma Đạo Tổ Sư bản QT.Convert chưa có sự cho phép của tác giả.…