Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một năm sau cuộc chiến, Mikasa vẫn sống trong nỗi nhớ không nguôi. Vào một ngày gió lớn, định mệnh đưa cô đến một cuộc gặp gỡ không ngờ tới-trong một khoảnh khắc làm thay đổi tất cả. Giữa những cảm xúc căng thẳng, quá khứ đau đớn dần được xoa dịu, mở ra một đại kết cục.…
Dưới cái lạnh buốt của mùa đông Bắc Kinh, Lưu Hạ Nhi - một bác sĩ thú y dịu dàng nhưng mang nỗi đau từ quá khứ, ôm hy vọng gặp lại người yêu - một ca sĩ nổi tiếng luôn bận rộn. Nhưng như bao lần, anh lại hủy hẹn, để lại cô với trái tim tổn thương. Trong nỗi cô đơn, cô tình cờ gặp Lục Thừa Hạo, tiền bối đại học, một bác sĩ tài năng, thô lỗ với mọi người nhưng luôn dịu dàng che chở cho cô. Yêu thầm Hạ Nhi suốt bảy năm, Thừa Hạo lặng lẽ ở bên, an ủi cô qua những ngày u tối. Khi quá khứ đau thương tại Bệnh viện trỗi dậy, Hạ Nhi đối diện với vết thương chưa lành, không nhận ra ánh mắt đầy yêu thương của Thừa Hạo - người luôn ở đó, nhưng chưa bao giờ được cô ngoảnh nhìn.…
Có một góc phố nhỏ bình yên, nơi có những con người giản dị,Ở đó có một cô nhóc nhân viên quán cà phê lanh lợi và một chị chủ tiệm hoa dịu dàng."Nhẹ nhàng là cách chúng ta bước vào tim nhau "…
Tên truyện: Mùa Thu Không Phải AnhNhân vật: Oh Sehun & Ham MinjiTác giả: Lee Yoo Hye __Summary:Sehun bước vào cuộc đời Minji như một cơn gió mùa thu-nhẹ nhàng, không vội vã, nhưng đủ để làm rung động những chiếc lá vốn dĩ đã quen với sự tĩnh lặng. Anh không phải cơn bão ào ạt cuốn phăng mọi thứ, mà là cơn gió dịu dàng len lỏi, để lại dấu ấn trong những khoảnh khắc tưởng chừng bình dị nhất.Minji, như một mặt hồ phẳng lặng, đã quen với cuộc sống không gợn sóng. Nhưng rồi Sehun đến, không khuấy động mà chỉ nhẹ nhàng chạm vào, để từng vòng tròn lan tỏa theo cách riêng của nó. Họ không vội vàng gọi tên thứ cảm xúc đang dần hình thành, chỉ lặng lẽ ở cạnh nhau, như hai kẻ đang học cách hiểu ngôn ngữ của nhau mà không cần lời nói.Mưa rơi, phủ lên thành phố một lớp màn mờ ảo, như chính những cảm xúc không rõ ràng giữa họ. Trong tiếng mưa rả rích, Minji dần nhận ra, đôi khi tình yêu không phải là sự thay đổi dữ dội, mà chỉ là một sự hiện diện khiến mọi thứ quen thuộc bỗng trở nên đặc biệt. Và Sehun, dù là cơn gió thoảng qua hay là ánh nắng cuối ngày, vẫn luôn ở đó-lặng lẽ, nhưng không thể thiếu.__Truyện được đăng trên W.a.t.t.p.a.d.…
Vì thích nên tự triển fic để đọc. Mong người đến nếu không thích có thể lướt đi. Cảm ơn nhiều!Thể loại: Đam Mỹ, ABO, Hiện Đại, Cường Công Cường Thụ, Tình Đầu, Sinh Tử, Ngược Nhẹ, HENhân vật: Hoa Vịnh thụ × Thịnh Thiếu Du công Văn án:Ai có thể ngờ, một cuộc gặp gỡ tình cờ ở KTV lại mở ra cả một đời duyên phận.Hoa Vịnh - một Omega dịu dàng, xinh đẹp nhưng ẩn chứa ý chí sắt đá, kiêu hãnh. Cậu ghét sự thương hại, càng không muốn dựa dẫm vào bất cứ ai. Cậu chưa từng nghĩ, chỉ một lần gặp gỡ lại xoay chuyển cả vận mệnh của mình.Thịnh Thiếu Du - Alpha ưu tú, lạnh lùng và kiêu ngạo, chưa từng để ai bước vào thế giới riêng. Nhưng dáng vẻ nhỏ bé, quật cường của Omega trong hành lang hỗn loạn đêm đó lại khắc sâu vào trí nhớ, khiến anh không cách nào buông xuống. Từ một lần cứu vớt đến sự thấu hiểu.Từ ấn ký tạm thời cho đến trọn đời vĩnh viễn.Một sinh mệnh bé nhỏ đã kéo hai con người tưởng chừng chẳng thể giao nhau, buộc chặt họ lại bên nhau.Cuộc chiến giữa ý chí và bản năng, giữa lý trí và trái tim bùng nổ. Liệu họ có thể vượt qua những tổn thương trong quá khứ và những âm mưu đang rình rập để tìm thấy hạnh phúc thực sự trong vòng tay của nhau?…
Mùa hè của mười năm trước, Isagi còn đương một thời loi choi. Nó là một đứa muốn được chiều chuộng, và Itoshi Rin sẵn sàng là người chiều chuộng nó. Thực ra là mất hơn một năm để trở thành bạn của cậu nhóc khó ở đó đấy. Mai sau này rồi Isagi mới dứt ra được cái mù quáng tuổi trẻ, trở nên trưởng thành hơn, điềm tĩnh hơn. Bỗng chốc Isagi ngẩng đầu và gió băng qua tóc mai nó dịu dàng, phải chăng rồi hình hài nào cũng sẽ vắng bóng và khi sực nhớ đến nó - người ta chỉ thấy thấp thoáng qua như mưa rào mùa hạ? .Author: Mai Phuong/wattpad only.Couple: Itoshi Rin x Isagi Yoichi Hoa Giấy Đẹp Nhỉ?…
Tác phẩm: Hoàng Thái Nữ, Phụ Mã Hoài Dựng Liễu (皇太女, 驸马怀孕了)Tác giả: Thiên Lý Nhật Hòa (千里日和)Tác phẩm thị giác: Hỗ côngThể loại: Cổ đại, cường cường, tình hữu độc chung, xuyên qua thời không, ma xui quỷ khiếnĐộ dài: 152 chươngNhân vật chính: Mộc Nguyên Khê, Đồng Tử Ngọc, Dương Chử Vi, Giả Ảnh Điệp Văn ánMột là mỹ ngọc không chút tì vết, một là dịu dàng thanh khê.Cao cao tại thượng Hoàng Thái nữ cùng gánh vác diệt môn mối thù tướng môn hậu duệ, tại ma xui quỷ khiến bên dưới đi tới đồng thời.Từ đó thù đồ.Là vì cho đã qua đời thân nhân lấy lại công đạo tại báo thù trên đường dũ đi dũ xa, cũng hoặc là thế nàng bình định phía trước bụi gai, trợ nàng leo lên trên vạn người vị trí --Hai người đều đang ở vòng xoáy quyền lực, kết quả cuối cùng sẽ làm sao?【 Xem chỉ nam 】① Thế giới toàn vì nữ tính, không có nam tính, thế giới cơ cấu đều vì hư cấu, không thích chớ phun② Lãnh tình Hoàng Thái nữ x ôn nhu chất phác Phò mã…
"Điện hạ, ngươi xử lý cái này đi. Làm Phò mã, nhiệm vụ lớn nhất là bồi hảo điện hạ, cũng không phải xử lý chuyện cửa hàng." "Được được được, làm Phò mã Bổn cung, ngươi cũng thật sự có chí hướng lớn đi." "Điện hạ, chúng ta đi ra ngoài dạo phố được hay không ?" "Đi dạo phố ? Phò mã, Kim tỷ tỷ của ngươi còn tại Cam Lãnh đâu, đi dạo phố người cũng không gặp được nàng." Tác giả: Lưu Ly Diêm Editor: khuynhthan310Thể loại : Cổ trang, Cung đình tranh đấu, Xuyên không Nữ phẫn nam trang, công chúa x phò mã, 1x1 , HE . Nhân vật chính : Lạp Lệ Sa x Phác Thái AnhMình đã xin editor cover lại truyện lâu rồi nhưng vẫn chưa có phản hồi. Nếu bạn ấy không đồng ý mình sẽ xóa truyện ngay lập tức. Xin cảm ơn ạ!Link truyện gốchttps://www.wattpad.com/story/135191035-bhtt-edit-ho%C3%A0n-th%E1%BA%BF-gian-lu%C3%B4n-l%C3%A0-ng%C6%B0%C6%A1i-t%E1%BB%91t-nh%E1%BA%A5t…
Cô gái ấy tên là An Nhiên.Cô chẳng phải kiểu người khiến ai cũng ngoái nhìn ngay lần đầu gặp mặt, nhưng nếu ở cạnh đủ lâu, người ta sẽ nhận ra trong cô có thứ gì đó rất dịu dàng, rất kiên định - như ánh hoàng hôn cuối ngày, chẳng chói chang, nhưng khiến người ta nhớ mãi.Và trái tim của cô, từ rất lâu rồi, đã chẳng còn là của chính mình nữa.Nó thuộc về một người con trai tên là Nguyễn Hạ Vũ---Họ gặp nhau lần đầu vào một buổi chiều có mưa lất phất. Vũ giúp cô nhặt quyển sách rơi bên lề đường, chẳng nói gì nhiều ngoài một cái gật đầu khẽ khàng. Vậy mà chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để An Nhiên lén quay đầu nhìn anh thật nhiều lần trong những ngày sau đó.Cô dõi theo anh như một thói quen. Nhớ mọi bài hát anh thích, ghi nhớ từng câu anh nói, và cả những chuyện nhỏ bé như việc anh uống cà phê không đường, hay thích ngắm mưa một mình.Cô thích anh bằng tất cả sự chân thành của tuổi trẻ. Một tình cảm không toan tính, không vội vàng, chỉ lặng lẽ tồn tại - như cái cách người ta giữ gìn một bí mật đẹp nhất trong lòng.Chỉ tiếc, đó mãi mãi chỉ là một chiều.---Có những lần, An Nhiên từng nghĩ, "Chỉ cần mình cố gắng hơn một chút nữa, có lẽ anh sẽ quay đầu lại."Cô đem hết can đảm để gửi tin nhắn đầu tiên, rồi hồi hộp chờ đợi câu trả lời có khi là vài giờ sau, có khi là... chẳng bao giờ.Cô đi qua tuổi trẻ của mình bằng những lần gượng cười khi thấy anh đi bên cạnh người con gái khác. Bằng những lần tự dỗ dành bản thân: "Chỉ cần được nhìn thấy anh hạnh phúc, mình cũng đủ rồi."Nhưng s…
Thể loại: Hiện đại, giới giải trí, ngoài lạnh trong nóng x trầm ổn thâm tình, ngược.Nhân vật chính: Hồ Thiên Kì x Trịnh Cảnh Vĩ Năm năm trước, Hồ Thiên Kì mang theo đoạn tình cảm đơn phương cấm kỵ lặng lẽ rời đi, nhường lại thanh xuân rạng rỡ cho người trúc mã Trịnh Cảnh Vĩ bên cạnh cô bạn gái mới. Không một lời từ biệt, không một dấu vết. Năm năm sau, vận mệnh trớ trêu đẩy họ hội ngộ. Hồ Thiên Kì nay đã là Ảnh đế trẻ tuổi mang hào quang chói lọi, còn Trịnh Cảnh Vĩ là diễn viên trẻ đang cần một bước đệm để vực dậy tên tuổi đang có dấu hiệu chững lại. Cả hai buộc phải hợp tác trong dự án phim chuyển thể "Kẻ Mộng Du". "Tôi là người sẽ không bao giờ bỏ rơi em." Đó là lời thoại của bác sĩ tâm lý Trần Hạo xoa dịu bệnh nhân Lục Triều, hay là lời thú nhận muộn màng đầy day dứt của Hồ Thiên Kì? Giữa chốn showbiz phù hoa thật giả lẫn lộn, giữa những màn "xào couple" bị bủa vây bởi dư luận sắc bén và những scandal tình ái từ quá khứ bủa vây, ranh giới giữa kịch bản và đời thực dần mờ nhòa. Trịnh Cảnh Vĩ cứ ngỡ mình đang làm chủ một vở kịch, để rồi nhận ra bản thân mới chính là kẻ mộng du đã lạc lối từ lâu trong sự thâm tình dung túng của Hồ Thiên Kì. Bầu trời đêm rực rỡ đến mấy, suy cho cùng cũng chỉ để làm nền cho vầng trăng sáng tỏ duy nhất mà thôi.P/S: Truyện này mình viết cho vui nên nội dung hên xui may rủi có thể hay hoặc không (chủ yếu viết để tui đọc off thoii) ጿ ኈ ቼ ዽ ጿ ኈ ቼ ዽ…
Bước chân người qua đường đã vội vã, mưa cũng đã nặng hạt. Chàng bung dù che mái đầu xanh. So với những vị khách đi ngoài hiên mang hương vị phồn hoa đô hội thì chàng chỉ như một làn khói ngọt nào đơn giản.Giữa hàng ngàn hảo hạng. Chàng êm ả dịu dàng.Người trong hiên xem chàng là tình ái, là áng thơ, là văn chương gối đầu. Chàng là nhớ, là mong, là yêu thương.…
𝑷𝑹𝑶𝑱𝑬𝑪𝑻 𝑭𝑨𝑵𝑭𝑰𝑪 𝟐𝟒𝑯 𝑭𝑶𝑹 𝑼𝑴𝑰𝑵𝑯✧.* ೃ 𝙏𝙝𝙚 𝙗𝙖𝙠𝙚𝙧𝙮 '𝙋𝙝𝙞𝙪 Ú' ✧.* ೃĐồng hồ điểm 07:00 giờ cánh cửa tiệm dần mở ra, bên trong là những chiếc bánh bắt mắt được bày ngay ngắn trong tủ kính. Từng loại bánh là từng câu chuyện thú vị được cài cắm vào khiến bạn bị lôi cuốn bởi sự độc đáo và đa dạngLúc này một cơn gió bỗng ghé qua, đưa mùi hương ngọt dịu nhẹ bay khắp nơi làm ai cũng chao đảo chỉ muốn mau chóng được thưởng thức những chiếc bánh đấy. Bạn bước vào bên trong tiệm bánh trông thấy cửa bếp đang hé mở có một tia sáng nhỏ chiếu qua như đang mời gọi bạn mau đến đây, tò mò bạn đẩy cửa bước vào và đón chào bạn là khung cảnh cách thợ làm bánh của tiệm đang tỉ mỉ hoàn thành từng chiếc bánh của bản thân với toàn bộ tâm huyết. Những cái bánh ấy sống động như thể chúng có cả một linh hồn riêng cả một cuộc đời của mình chúng, lúc này tiếng chuông bên ngoài vang lên báo hiệu tiệm bánh đã chính thức bán bánhBạn đi ra ngoài nhanh chóng chọn lựa những chiếc bánh ngon nhất chọn cho mình một chỗ ngồi êm ái và bắt đầu nếm hương vị của chúng. Vị ngọt đầu lưỡi khiến bạn u mê quên lối về, mỗi miếng bánh bạn ăn đều là một thước phim về quá trình các nghệ nhân tạo ra chúng. Vì vậy sao không mau đến cửa tiệm chúng tôi để thưởng thức những chiếc bánh ấy?Tiệm bánh của chúng tôi sẽ mở cửa từ 00:00 giờ ngày 1 tháng 9 đến 23:00 ngày 1 tháng 9 *ੈ✩‧₊˚ ------------Với sự đóng góp của các nghệ nhân:@givemyalover, @seishiuii.,…
Isagi Yoichi từng hỏi thần tượng của cậu Noel Noa rằng: "Hiện tại đứng trên đỉnh cao như vậy, anh có sợ gì không?""Tôi sợ vợ."Isagi: ?????Người đàn ông ấy không nói gì nhiều trước ánh mắt khó hiểu của Isagi, anh ta chỉ đưa đôi mắt nhạt màu trầm lặng nhìn về phía cô gái nhỏ đang vui vẻ cười nói ở đằng xa. Trong một thoáng lướt qua, Isagi có thể thấy rõ sự hạnh phúc trong ánh mắt của vị thần tượng ấy. Đó là một loại cảm xúc ấm áp len lỏi qua đôi mắt lạnh lùng ấy giống như một đoá hoa nở trên cõi tuyết buốt giá, lạnh đến rét trên từng da thịt thấm đẫm vào xương nhưng đóa hoa ấy vẫn nở rộ. Nở vì một người duy nhất."Sợ cô ấy khóc.""Sợ sẽ có ai tổn thương đến cô ấy.""Sợ rằng một lúc nào đó cô ấy sẽ biến mất."Khi ấy Isagi không hiểu, tại sao thần tượng của cậu lại sợ những thứ ấy. Huống hồ đối phương cũng chỉ là một cô gái bình thường mà nhỉ. . .? Sao lại phải làm đến mức đó.Kaiser nghe như vậy, chỉ bật cười đáp."Vì Noel Noa yêu cô ấy."…
Một đời người gần trăm năm ấy, có những sự việc không thể quên. Đối với K là năm 15 tuổi dưới đêm mưa phùn hoa đăng giăng khắp lối, được một người có ánh mắt lấp lánh nắm chặt tay.Đối với Jay là năm 15 tuổi đêm Seoul mưa tầm tã được một người trao cho cả gia đình. Đối với Niki là năm 20 tuổi đêm mưa ngâu được một người như ánh sáng dẫn lối.Đối với Hanbin là năm 25 tuổi hoa đăng lấp lánh được một người khe khẽ xoa đầu thì thầm anh thương em.…
Có những người xuất hiện trong thanh xuân giống như ánh ban mai mùa hạ.Rực rỡ, ấm áp và khiến người khác vô thức muốn tiến lại gần.Ôn Tư Nguyệt từng nghĩ Trần Cảnh Thần chỉ là một người cô vô tình nhìn thấy trong buổi sáng trước ngày tổng kết năm lớp sáu.Nhưng cô không ngờ rằng - ánh mắt năm ấy lại khiến mình nhớ suốt cả tuổi trẻ.Từ rung động đầu tiên nơi hành lang lớp học cho đến những năm tháng trưởng thành đầy tiếc nuối, Trần Cảnh Thần vẫn luôn là bí mật dịu dàng nhất trong thanh xuân của cô.Có lẽ ngay từ đầu, cô đã biết mình giống ánh trăng còn cậu giống ánh ban mai.Một người âm thầm chờ đợi.Một người lại rực rỡ đến mức chẳng thể giữ lại được.Chỉ tiếc rằng - ánh ban mai rồi cũng sẽ tan biến khi mặt trời lên cao.Còn vầng trăng ấy, cuối cùng vẫn chỉ có thể đứng lại nhìn theo.…