Bounperm
Bounperm…
Nội dung: Trần Thiên Ngọc phải sang thành phố A chuẩn bị cho ca khúc mới, sau khi kết thúc, cô định trở về bất ngờ để chồng sắp cưới - Hiểu Đình bất ngờ, nhưng không ngờ lúc trở về cô đứng trước cửa nhà nhìn thấy đứa em gái mà mình yêu thương nhất - Trần Thiên Ninh và Hiểu Đình đang dang díu với nhau. Quá đau lòng, tối đó cô vào quán bar uống rượu, nhưng sáng hôm sau khi tỉnh dậy, cô lại nằm cạnh một người đàn ông điển trai, anh ta tỉnh dậy nói với cô:"- Tôi sẽ chịu trách nhiệm với em. Gia đình tôi đang ép tôi phải lấy vợ, chỉ cần em đồng ý làm vợ của Mặc thiếu tôi, em muốn cái gì tôi cũng đều cho em!"Đang vòng vo suy nghĩ, thì cô nhận điện thoại của Hiểu Đình bảo là ca khúc mới của cô sẽ do Trần Thiên Ninh trình bày, lúc này trong đầu cô nghĩ rằng có lẽ người đàn ông trước mặt sẽ giúp ích cho việc trả thù của cô, cô nhìn anh rồi trả lời ngay:"- Được, tôi đồng ý!"Cô đã hạ quyết tâm sẽ không yêu ai nữa, nhưng người chồng này của cô quá sức là nuông chiều, yêu thương cô, quan tâm, chăm sóc cô nên Trần Thiên Ngọc đã yêu anh từ lúc nào không hay. Đoán xem truyện mới của tớ để xem việc trả thù của nữ chính ra sao nhé!…
Title: Anh Hải quân & Em Đầu bếpAuthor: Shim ParanPairing: Mark x Haechan cùng các anh em trong NCTProgress: Đã hoàn thànhLength: Bao gồm 24 chương chính truyện, 5 hậu truyện và 5 ngoại truyệnWarning: có H, có chửi bậy dễ huôngSummary: Chuyện tình của anh hải quân và em đầu bếp, cũng được tính là chuyện tình lãng mạn đẹp đẽ do số phận và định mệnh chung tay sắp đặt. Nhưng khi bỏ hết những thứ phù phiếm ước đoán, bỏ hết những yếu tố tưởng tượng phi thực tế, trần trụi phía sau là câu chuyện của một nhà tâm lý đại tài đã thao túng được một kẻ ngốc nghếch, là một người vô cùng thông minh nhưng chỉ dùng đầu óc của mình để tìm cách câu trai lên thuyền, là một đạo diễn tài ba tự làm biên kịch cho bộ phim cuộc đời, cũng lại là một cậu bé ngốc nghếch nhớ mãi về hơi ấm ngày mưa trong những ngày cả thế giới vụn vỡ sau lưng....Disclaimer: Tôi không sở hữu họ, chỉ muốn dùng sự dịu dàng trong trí tưởng tượng để yêu thương họ theo cách của tôi.***Vui lòng không mang tác phẩm đi nơi khác khi chưa được phép***…
Giữa những ngày thanh xuân chông chênh nhất, có một con đường phủ đầy tán lá xanh và ánh nắng dịu dàng như một lời hứa. Ở đó, những bước chạy không chỉ để trốn khỏi áp lực, mà còn để tìm lại chính mình."Chạy giữa con đường đầy nắng và xanh" là câu chuyện về tuổi trẻ - về những ước mơ chưa kịp gọi tên, những rung động đầu đời, và cả những tổn thương lặng lẽ. Khi nắng vẫn còn rơi qua kẽ lá, khi màu xanh vẫn ôm lấy bầu trời, ai đó sẽ hiểu rằng: chỉ cần không dừng lại, bình yên sẽ ở cuối con đường.…
"Home" - Nhà không phải là nơi khiến chúng ta trở nên hoàn hảo. Mà là nơi, dù vẫn còn những phần chưa lành lặn, vẫn luôn có người dịu dàng nói: "Về nhà thôi.""Có những lời không cần cất thành tiếng, đôi tay cũng đủ để trái tim lắng nghe." Có những người bước vào cuộc đời ta rất khẽ. Khẽ đến mức mãi về sau mới nhận ra... Họ đã trở thành cả một quãng thanh xuân.…
Mark là 1 bad boy và Haechan là mục tiêu tiếp theo của anh taLink: https://www.wattpad.com/story/191505273?utm_source=ios&utm_medium=link&utm_content=discover_row_story&wp_page=discover_list&wp_uname=blosery&wp_originator=bhNFkkVMzJkDC5jCCzeW%2Bnui86eKKWHF9abojxaLFQuBKBMULXPcLi4CuFm%2BAjFOdwul6MpUM%2BJwHtS05i3KNcdh0pju7kudFVQToaXmYBaok0BCrBmaOVsJcApLZkLZBản dịch đã được sự cho phép của tác giảBy BaekingSomeByuns…
Sẽ thế nào nếu Taro Yamada (Senpai) - người mà Ayano Aishi thầm thương trộm nhớ đến mức sẵn sàng nhuộm đỏ bàn tay... lại có những toan tính khó lường ẩn sau hình tượng một tiền bối ôn nhu và dịu dàng?…
#chữa lành #dịu dàng #ngọt ngào❌ Truyện Được Viết Bởi Tuế Nguyệt An Nhiên - 岁月安然. Vui Lòng Không Reup…
Cơn mưa đầu mùa rơi xuống dịu dàng, cuốn theo mùi đất ẩm và những ký ức tưởng chừng đã ngủ yên. Không ai biết rằng, ngay trong đêm ấy, số phận của hai con người xa lạ sắp giao nhau. Phuwin mang một trái tim yếu ớt nhưng luôn sống như ánh nắng. Pond mang một trái tim đầy vết xước, lặng lẽ và chẳng biết cách yêu thương. Hai con người, hai số phận và chưa biết sẽ đi đâu về đâu. Liệu nắng có sưởi ấm cơn mưa? Hay rồi đến một ngày, chính cơn mưa sẽ là điều còn sót lại. Nếu bạn muốn chứng kiến điều đó thì hãy đồng hành cùng câu chuyện này nhé! Đây là câu chuyện đầu tay mà tác giả viết nên có gì sai sót hãy góp ý, mong mọi người sẽ ủng hộ câu chuyện đầu tiên mà mình đặt hết con tim vào và dành chút ít thời gian đọc lời mở đầu và lời kết thúc của mình nhé!Ngày khai bút: 21.6.2026Ngày khởi hành: 8.7.2026Ngày khép lại: xx/x/xxxx@Threads: ppuwin.na…
Họ nói họ là bạn bè bình thường, ai cũng thấy họ gian gian díu díu mập mờ."Tôi thích nó, nó coi tôi là anh em tốt 💔""Yêu đơn phương có gì đâu mà khổ, được yêu một người bằng cả trái tim không phải là một điều hạnh phúc hay sao?"#Tags: Học đường bối cảnh Việt Nam, thầm thương, hài hước, lãng mạn, var nhau chem chẽm, có H.#lịch_úp_chương: maybe mỗi thứ 7 1 chương 4k từ.#Cảnh_báo: Mọi nhân vật, địa điểm, sự kiện trong truyện hoàn toàn là sản phẩm của trí tưởng tượng.…
• Nhân vật chính: Hứa Tinh Trì (Nữ sinh chuyên văn dịu dàng, kiên định) & Giang Trác (Đại thiếu gia kiêu ngạo, thiên tài vật lý).• Cốt truyện: Thuở niên thiếu, Hứa Tinh Trì và Giang Trác từng là ánh sáng của nhau. Nhưng vì biến cố gia đình và sự khác biệt quá lớn về hoàn cảnh, cô chọn cách rời đi, để lại câu nói phũ phàng khiến anh suy sụp. Bảy năm sau, anh trở thành giáo sư trẻ tuổi nhất viện nghiên cứu, còn cô là phóng viên khoa học đến phỏng vấn anh. Gặp lại nhau dưới ánh đèn phòng thí nghiệm, ánh mắt kiêu ngạo ngày nào giờ chỉ còn sự cố chấp: "Hứa Tinh Trì, em trốn giỏi lắm. Lần này, đừng hòng rời khỏi anh nửa bước."…
" Aguero xinh yêu của Baam đâu rồiiii ? "" Anh lớn tuổi hơn em đấy Baam."" Nhưng anh không on top."chuyện thường ngày của gia đình nhỏ Baamkhun.…
Theo tình tình chạy. Trốn tình tình theo:')))…
Có người nói rằng, con người chỉ thực sự trưởng thành khi dám chôn cất phiên bản yếu đuối nhất của chính mình.Riize không tin điều đó.Bởi cô biết, quá khứ không phải thứ cần bị lãng quên.Nó là minh chứng rằng, dù đã từng đau đớn, từng tuyệt vọng và từng muốn buông xuôi, cô vẫn lựa chọn bước tiếp.Lựa chọn học tại Cao trung UA là lựa chọn khó khăn nhất, nhưng cũng tại đây, cô gặp những người bạn khiến cuộc sống dần rực rỡ hơn, gặp những người thầy dạy cô thế nào là một anh hùng, và gặp một cậu con trai luôn mang vẻ ngoài nóng nảy nhưng chưa từng quay lưng với cô.Thế mà, cô lỡ phụ người ấy..." Xin lỗi vì đã luôn làm tổn thương cậu"" Là tao tự mình chấp nhận"----------------------------------------------------------------------------------Khúc Cầu Hồn Đỏ Thẫm được đăng tải duy nhất trên Wattpad.Nội dung, nhân vật, tình tiết và ý tưởng trong truyện đều thuộc quyền sáng tạo của tác giả. Vui lòng tôn trọng công sức của tác giả bằng cách không tự ý sao chép, đăng tải lại, chỉnh sửa, chuyển thể hoặc sử dụng dưới bất kỳ hình thức nào khi chưa có sự cho phép.Nếu yêu thích câu chuyện, hãy ủng hộ tác giả bằng cách đọc, bình chọn và bình luận trên Wattpad.Xin chân thành cảm ơn sự tôn trọng và đồng hành của các bạn. ❤️…
Jennie không biết chuyện gì đang diễn ra trong đầu của bạn cùng phòng/crush của mình. Lisa ít nói, lạnh lùng và còn xa cách nữa.... hay cô ấy không phải như vậy? Jennie nghĩ rằng Lisa ghét mình, nhưng bạn của nàng lại nói ngược lại. "Cậu ấy ghét mình!" "Jennie, cô ấy đang nhìn cậu kìa!" "Cậu ấy đang liếc mình! Không phải nhìn!" Jennie thật ngu cmn ngốc. ---Tên fic : Đáng yêu đấy, mà sao ngốc quá đi?Fic gốc : She's cute, but so damn oblivious...Author : Roseyluv143Link : https://www.wattpad.com/story/249444170?utm_source=ios&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details&wp_uname=NhiCao286&wp_originator=LtW0n8vcFp0H6ZOWGZHc7dZlGxAMMsnv%2Bc29HJbe8Ktk7frKO7P%2FRsp%2FlEPKE68nKFdl81V8bldrPB4dSaU7FjVo%2FfYwFKa4C%2F78yTX9YYOB1AQLuIz%2BrdwFBVPSpr%2F0…
"Chị biết vì sao em thích chị không ?""Vì sao ?" " Vì em thương chị""Hai cái đó khác nhau à ?""Khác chứ...thích vì chị là thần tượng thời bé của em, còn thương là như vầy nè..."Em cúi người xuống hôn nhẹ lên môi nàng, một nụ hôn ngọt ngào và dịu dàng như thể tất cả những yêu thương em chỉ dành riêng cho nàng, nàng thơ của em, nàng là thanh xuân, là nổ lực, là ước mơ, là nhiệt huyết và là tình yêu của em.…
Tôi là Trần Trí. Bây giờ phải gọi là Nguyên Trí chứ nhỉ. Bố mẹ ly hôn, không ai muốn giữ tôi. Họ gửi tôi vào cô nhi viện với lời hứa sẽ quay lại đón. Tôi đợi. Đợi mãi. Đợi đến khi một anh trai xuất hiện trước mặt tôi. Anh xinh đẹp đến mức tôi tưởng mình đang nhìn thiên sứ. Anh hỏi, giọng nhẹ nhàng: "Em có muốn làm em trai của anh không?" Tôi gật đầu ngay. Tôi được đổi tên thành Nguyên Trí. Tên mới nghe như một lời hứa. Tôi thích cái tên ấy vì nó gắn tôi với anh. Khi bước vào ngôi nhà mới, tôi nhìn thấy bức ảnh treo trên tường. Một cô bé trông rất giống tôi, nhưng khuôn mặt lại gần với anh hơn. Anh mua đồ mới cho tôi, dạy tôi dùng máy tính bảng, chỉ tôi cách mở từng ứng dụng. Bố mẹ mới rất tốt. Họ hỏi tôi có muốn gì không, cười với tôi mỗi buổi sáng. Tôi hạnh phúc trong ngôi nhà ấy. Mỗi ngày trôi qua đều đẹp đẽ. Buổi sáng, anh trai pha sữa ấm, đặt trước mặt tôi một nụ cười dịu dàng: "Em muốn ăn gì sáng nay?" Tôi cười, lắc đầu: "Em chỉ muốn ở bên anh thôi." Anh trai vuốt tóc tôi, rồi kéo tôi vào lòng, để tôi dựa đầu vào ngực anh. "Em trai ngoan của anh." Tôi gật đầu lia lịa, tim đập nhanh vì hạnh phúc đến mức chóng mặt. Đêm về, anh trai vẫn luôn là chỗ dựa. Khi tôi đau đầu, anh nằm bên giường tôi, nhẹ nhàng xoa vai: "Ngủ đi em, anh ở đây." Tôi ngoảnh mặt, hôn nhẹ lên mu bàn tay anh, thì thầm: "Anh đẹp quá, em mơ thấy anh cả đời." Anh cười khẽ, kéo chăn đắp cho tôi: "Em ngủ ngoan nhé. Anh yêu em trai anh nhất trên đời." Tôi cưng chiều anh trai bằng cách học mọi thứ. Tôi giúp anh mặc quần á…
Đây là câu chuyện về hai người đã chọn ở bên nhau trọn đời. Không là những rung động thời thơ ấu, chỉ còn tình yêu lớn dần theo năm tháng. Họ học cách yêu nhau theo một cách khác, không ồn ào, không kịch tính, chỉ là ở bên nhau mỗi ngày và chưa từng muốn buông tay. Hôn nhân không làm họ bớt yêu nhau, mà khiến tình yêu ấy trở nên bền bỉ, dịu dàng và đủ sâu để đi cùng nhau đến cuối đời.…
Vòng tay qua hõm cổ gầy yếu, áp chặt bờ má ấm nóng nơi vành tai tỏa nhiệt lạnh lẽo bất chấp thời tiết chẳng được làm dịu. Đến khi khoảng cách không thể gọi tên, tấm lưng ấy ma sát cùng bờ ngực vững trãi, cũng là lúc tình cảm chôn sâu bấy giờ vỡ òa đầy cắn rứt."...Con có thể không cần hạnh phúc, con có thể vì mẹ mà hy sinh tất cả. Nhưng khi con nhận ra một người vì con mà từ bỏ cả mạng sống của mình...Con, sẽ vì anh ấy, cam chịu đánh mất mọi thứ để được bên nhau..."…
"Dịu dàng là gì nhỉ?"-----Thấy otp có ít fic quá nên viết 1 chiếc. Nếu có sai xót thì nhắc tui nha…