Our secret
câu chuyện về một tình yêu giấu diếm nhưng đầy dễ thương và lãng mạn.…
câu chuyện về một tình yêu giấu diếm nhưng đầy dễ thương và lãng mạn.…
"..Chúng tôi chỉ còn một tia hi vọng thôi".."đừng làm quá mọi chuyện. "..-Một câu truyện xoay quanh về những đêm kinh hoàng tại một khu rừng mang tên"Khu rừng thì thầm"một nơi mang lại cảm giác giữa cái chết và cái sống của một con người cho rằng mình có thể mang lại hạnh phúc cho tất cả Họ có cần chúng......-"cậu là niềm tự hào của tôi đó"...END mô tả]<3[Lưu ý:Có hint My OTP]…
Khi bạn tự biến mình trở thành một kẻ thất bại...…
:v nhấn bình chọn hộ nhé…
Đây là lần đầu tiên mình viết truyện nên nếu có sai sót mong mọi người góp ý…
Cuộc trò chuyện nho nhỏ giữa chị dâu và em chồng.…
Câu chuyện tình cảm hài hước lãng mạn giữa cậu thanh niên giang hồ và cô nàng trời xanh của lớp …
"Có những người bước vào đời ta vì đi lạc,nhưng lại ở lại vì thương."Chỉ vì đi nhầm lớp, Đặng Thành An vô tình bước vào thế giới của Lê Hồ Phước Thịnh.Từ hiểu lầm ngớ ngẩn đến những lần kề bên lúc không ai nói gì, hai người dần nhận ra có người luôn ở đó vì mình.…
Mỗi ngày của tôi đều có những nổi buồn nhỏ lớn tích tụ lại !…
Chuyện chỉ là ý tưởng tượng…
Vì sao trên trời, mặt trăng dưới nước.…
trong truyện có nhiều cảnh ám ảnh học đường , truyện ngắn sorry các bạn…
Chân sóng vốn mềm mại cứ chầm chậm tiến vào bờ như một cảm xúc đến nhưng không ồ ạt. Sương mờ thì nhẹ, mong manh và chẳng cách nào nắm giữ. Chúng... đều mang tới gam màu của những điều chưa đặt tên. Giữa hai thứ ấy có khi chỉ là một cái "chạm" lưng chừng - ở giữa hai thế giới có và không, gần và xa, ở lại hay rời đi, nắm lấy hay buông ra.Sương mù buổi sáng phủ xuống mặt biển, khiến mọi thứ đều hiện diện nhưng chẳng rõ ràng. Ta nhìn thấy được, nhưng không thật sự biết nó sẽ dẫn về đâu, tựa một mối quan hệ gần như nắm được nhưng lại chưa từng trọn vẹn.Trong lớp sương đó, những con sóng vẫn đều đặn vỗ vào mép bờ rồi rút ra xa. Có khi, chúng đến rất gần, tưởng như ở lại, rồi cứ thế lùi ra, lập đi lập lại như một thói quen khó rời. Cảm giác giống như ai đó luôn bước đến điểm mà ta tưởng sắp rõ ràng... rồi lại tan vào mờ ảo trước khi kịp nói điều gì chắc chắn.Và chính ở nơi chân sóng chạm sương mờ, điều đẹp nhất, nhưng cũng day dứt nhất xuất hiện: có cảm xúc, có rung động, có khoảnh khắc, nhưng chẳng bao giờ đủ mạnh mẽ để gọi tên.'Chỉ là... những dòng tin nhắn... giữa hai người 'dưng'. ... ngày ấy, nơi này, hai người... và một câu chuyện cũ... tựa như vòng lặp chẳng có hồi kết?Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…