Yêu Đơn Phương
Chỉ là vài câu văn tôi sưu tầm được.…
Chỉ là vài câu văn tôi sưu tầm được.…
Theo bạn yêu là gì ?Theo tôi yêu chính là " thấu tận tâm can"Mười 18 tuổi tôi đã thích một người nhiều đến thế..."Tôi không nói lời yêu , tôi nói :-Ở nhà đi , trời đang mưa , ăn gì tớ mua cho""Tôi không nói nhớ cậu rồi , tôi nói - Trong đêm đen tĩnh mịch , tôi tìm kiếm Mặt Trời sau Ánh Trăng"…
Chương trình tưởng rằng đã bị lãng quên lại quay trở lại 1 lần nữa thế nhưng nó không ở trường Hope Peak hay hòn đảo xa xôi nào mà ở biệt thự Angelic demon...23 con người được triệu tập và lần nữa họ bị kéo vào trò chơi điên rồ này....nhưng có thật sự rằng TẤT CẢ bọn họ đều là người vô tội không?------------Fic này để tưởng nhớ những đứa bá đạo lớp em,em là con Linh Đan tên thật đó!Tên em không phải Tuyết Lan mà là Linh Đan…
Viết truyện dở , muốn chọi đá gạch j thì cứ làm nhưng nhẹ tay thôi không thì vỡ đầu mk mất . Ủng hộ truyện của mk nha .…
hihihihi giống cái tiêu đề…
Cô một sát thủ ,một tổng tài ,một con sắc hủ nữ tổng hợp ai ngờ cũng có ngày bị xuyên ko mà ko sao cô sẽ thay đổi số phận bi thương này ahaha…
Shinchi2450-Sản phẩm được tạo ra từ hành tinh khác với Trái Đất-Anphalota125 vs mọi thứ giống hệt vs con người...Cậu đã có thể 100% giống vs người Trái Đất nhưng thứ ko thể mô phỏng cho cậu là cảm xúc,tình yêu của con người...Cha của Anphalota125-Người tạo ra Shinchi đã gửi cậu xuống Trái Đất vs tham vọng biến Shinchi thành 1 con người theo đúng nghĩa dùng trí tuệ và những j cậu bt ở Trái Đất để xâm chiếm nơi này...Shinchi2450 đã gặp được 1 người con trai đặc biệt-Lưu Truy Thiên-người đã dạy cậu tất cả mọi thứ anh bt bảo vệ cậu qua những nguy hiểm chăm sóc lo lắng cho cậu trong thời gian cậu ở Trái Đất...Liệu Lưu Truy Thiên có thể lm rung động trái tim của Shinchi2450?Cốt truyện đam mỹ vs chút KHVT,có H và đang cân nhắc phần Ending...…
Chỉ là từ khi anh đi, em mới nhận ra, em cần anh đến nhường nào!…
lãng mạn…
Tay người ta đâu đủ lớn để nắm hết tất cả những thứ mình muốn, nên trong vài trường hợp, cần học cách buông bỏ vài thứ, để giữ lại những thứ quan trọng hơn. Tim người cũng vậy…
"Ngày ấy" là một ngày cuối thu mát mẻ tiết trời ảm đạm, ấy thế mà bỗng bừng sáng cả một góc sân trường bởi bóng dáng của người ấy xuất hiện và mang luôn cả trái tim tôi đi mất, bóng dáng ấy hòa vào đám đông khuất xa dần.....…
Trước khi rời khỏi ga tàu, Đan Trúc đã lưỡng lự rất lâu. Trong vô thức, cô luôn nhìn vào khoảng không vô định để tìm kiếm một điều mà cô luôn trông ngóng, chờ đợi nhưng vô vọng. Nhìn dòng người tấp nập trong sân ga, họ rất ồn ào nhưng tuyệt nhiên mọi thứ trong tầm mắt của Đan Trúc bỗng trở nên ù đi một cách khó hiểu. Đan Trúc nắm chặt quần, thở dài một hơi. Đành thôi!! Đan Trúc đứng dậy, rời khỏi chỗ ngồi, tiến nhanh vào bên trong tàu, đoàn tàu sau vài phút cũng từ từ tiến về phía trước, mang theo một cô gái đầy vết xước cùng với tương lai vể phía trước. Chỉ có duy nhất một ánh mắt lặng lẽ dõi theo đoàn tàu dần rời sân ga, cùng với hàng nước mắt nóng hổi chảy dài trên má. Bóng lưng cao lớn run nhẹ lên, cuối cùng thì sự chần chừ, lưỡng lự đã khiến mọi thứ muộn màng. Cho anh xin vài phút viết tình ca Gửi tặng em người tên Trúc điệu đà Nếu một ngày em cần người che chở Anh xin nguyện yêu em mãi đến già.…
Mọt Sách, tao sẽ luôn luôn bảo vệ mày!…
Truyện oneshot, từng tập là một câu chuyện riêng…
Sủng có, yêu có, thương có, H+ có, và ngược đau đớn cũng có.…