tổng đài 3CE | góc review
"alo, tổng đài 3CE xin nghe, quý khách muốn đặt đơn review?"…
"alo, tổng đài 3CE xin nghe, quý khách muốn đặt đơn review?"…
Bạn nào bị dị ứng với 18+ thì đừng đọc nhé.Không cmt sằn bậy nhé.Lần đầu mình viết thể loại này các bạn thấy sai sót gì thì cứ việc cmt nhé mình sẽ khắc phục.Cảm ơn mn đã đọc truyện mình…
mới viết mong mọi người ủng hộ nha :)))…
Có một loài hoa kỳ lạ, một ngàn năm hoa nở, một ngàn năm hoa tàn, khi hoa nở thì lá đã tan, mà khi lá mọc thì hoa lại úa tàn, chỉ nhìn thấy hoa mà không thể thấy lá, khi thấy lá rồi lại chẳng thể gặp hoa. Hoa và lá dẫu cùng chung một rễ, nhưng vĩnh viễn lại chẳng thể gặp nhau, nhớ nhớ thương thương mà lỡ dở đời đời...Người ta nói, đó là hoa Bỉ Ngạn.-Đôi lời muốn nói : Đây là một đoạn truyện ngắn ta tìm được trên mạng về hoa bỉ ngạn khá hay nói về truyền thuyết và ý nghĩa của hoa.Có rất nhiều lời giải thích về ý nghĩa của hoa bỉ ngạn nhưng trên hết là ta thấy đây mới chính là lời giải thích hợp lý nhất mọi người có thể thấy qua cái tên của truyện.Vậy nên ta đăng lên cái này là để cho mọi người có thể đọc và hiểu thêm về loại hoa này.…
Một cô bé tên là thương 15t hoàn cảnh gia đình không được khá giả ở một vùng quê khó khăn. Một hôm thương đọc được tin là ở vùng quê của mình sẽ mở một trung tâm dạy anh văn nhưng nhà cô thì không có đủ điều kiện để học. Thương năn nỉ cha mẹ là cho mình học vì thương rất dễ anh văn. Cuối cùng sau một hồi năn nỉ cha mẹ thương đã cho học. Lần đầu tiên thương đi đăng kí học thì đã gặp được một anh chàng khoảng chừng 17t khá là đẹp trai nhưng anh ta rất chảnh đi cùng tụi bạn vào đăng kí. Thương vừa đăng kí xong thì bước xuống ghế và nhường lại cho anh ta. Thương vẫn chưa về vì muốn ngắm anh ta thêm một chút càng nhìn thì thương thấy a ta càng đẹp trai nhất là nụ cười đẹp như một thiên thần. Một tuần sau thương đi vào học anh văn và biết là mình được học chung lớp với anh ta. Tuy thương không được ngồi kế anh ta chỗ ngồi của thương khá xa anh ta.…
Vào những năm cuối thế kỷ XIX, dưới gót giày thực dân Pháp, Thăng Long thành không còn là chốn kinh kỳ hoa lệ, mà hiện lên như một huyết trận của những linh hồn lầm than. Giữa cảnh quan lại thối nát, dân đen cùng cực, một nghiệt thai mang tên Tào đã thành hình từ bùn lầy và sự rủa sả.Với diện mạo tựa quỷ sa tăng, đôi tay dài quá gối mang sức mạnh kinh hồn bạt vía, Tào không chỉ là một kẻ sát nhân, hắn là một "Đao phủ nghệ sĩ". Trong mắt hắn, thế gian là một tấm toan trắng, và máu thịt của những kẻ yếu thế, những cô gái bán diêm đơn độc, hay đám lính lệ tàn ác chính là chất liệu để hắn thêu dệt nên những kỳ hình dị chưởng.Hắn không giết để sinh tồn, hắn giết để thoả mãn cái sở thích, cái đam mê quái dị của hắn.Khi những thi thể được "trang trí" tỉ mỉ bắt đầu xuất hiện tại các cửa ô, thách thức cả bộ máy cai trị thực dân mục rỗng, người ta mới nhận ra rằng: Thứ đáng sợ nhất không phải là ma quỷ trong truyền thuyết, mà là con quỷ được nuôi dưỡng bởi sự ruồng bỏ của nhân gian."Nhân gian hữu đạo, huyết ngạn vô biên.Đôi tay dài nắm giữ luân hồi, lưỡi dao lam xé toạc đêm đen."Lưu ý: Tác giả coi đây là một đam mê và sử dụng AI để hiện thực hoá ý tưởng. Nếu muốn củng cố hay nhận xét thì cứ nhận xét, tác giả rất trân trọng ý kiến và quan điểm của mỗi người về truyện nhưng xin phép đừng tiêu cực. Hãy góp ý một cách văn minh…
cô bị một thành viên mới của hội thảm hại và chỉ có vài người tin cô thôi sau đó cô đi luyện tập và gặp được anh trai của Natsu sau một thời gian có quay trở lại và trả thù Fairy Tail và cho họ biết được sự thật Nhưng cô vẫn không về hỏi Nếu các bạn muốn biết tiếp thì hãy vào chuyện nhé…
Thiên Anh lôi mạnh Di vào nhà kho. Đóng sập cửa lại. Bên trong tối đen ngoại trừ ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ nhỏ trên tường. Cậu đẩy Di sát tường. Di bất ngờ quá:- anh...Chẳng nói chẳng rằng, cậu hôn Di. Nụ hôn này không giống như những nụ hôn trước đây của cậu. Không hề nhẹ nhàng hay dịu dàng. Nó mạnh dạn và có chút gì đó giống như "sự trừng phạt". Bị hôn bất ngờ quá, vài giây đầu Di có phản kháng lại bằng cách đẩy Thiên Anh ra, nhưng cậu đâu cho phép điều đó. Cậu càng tiến tới hơn. 4 tháng không gặp, em nghĩ rằng tôi sống vui vẻ sao? 4 tháng không gặp, em nghĩ rằng chỉ mình em sống trong mong nhớ thôi à?Em đâu có biết rằng, tôi nhớ em đến phát điên lên không? Chỉ hận rằng không thể biến em thành viên kẹo để tôi luôn mang bên mình.[...]Trần Dương Di, em giỏi lắm. Xem ra hôm nay, tôi phải "dạy bảo" lại em rồi.Em là của tôi! Chẳng ai có quyền phủ nhận điều đó.…
Truyện này mình viết về couple chanNa có nghĩa là anh Chanyeol và chị Nayeon bạn nào không ưng thì miễn đọc truyện viết về tình yêu lãng mạn tác giả :kimhuyen134thể loại:ngọt sủng,không ngược ,lãng mạn, HE...độ dài :còn chưa biết trong truyện có gì sai xót mong bỏ qua cho…
Một chút chia sẻ nho nhỏ của một bông hướng dương chẳng là gì giữ vũ trụ rộng lớn nhưng luôn bền bỉ dõi theo ánh mặt trời rực rỡ của nó...Cùng chia sẻ với mình nhé!…
Trong thanh xuân tưởng chừng tẻ nhạt của tôi xuất hiện một chàng trai như gió. " tui thích Thịnh , Minh Thư thích Lê Thanh Thịnh "" Thư có rãnh thì qua tết tui đi , thư xuống tiễn tui đi nghĩa vụ nhe "" oce nhe "…
Một câu chuyện ngắn cũng như bao câu chuyện ngắn khácnhững nguồn cảm hứnghttps://www.youtube.com/watch?v=FNC1oLdq7mwhttps://www.youtube.com/watch?v=lTOiMteH0cQplz give this channel some love…
-Một fanfic không liên quan gì tới anime -Được viết khi con au hint cần-Tác giả: Nakahara Aoko-Nội dung: Với cái tên của nhà văn cuồng tự tử, 18 tuổi, lười biếng nhưng đầy bí ẩn Với cái tên của một nhà thơ người Nhật Bản hoạt động vào thời Shōwa, 18 tuổi, nóng nảy nhưng quan tâm tới mọi người Với cái tên của nhà văn chuyên viết truyện ngắn thơ mộng, 17 tuổi, thường đánh giá thấp bản thân mình nhưng lại đáng tin cậy Với cái tên của nhà văn nổi tiếng với thể loại truyện ngắn, 17 tuổi, lạnh lùng và tàn nhẫn nhưng mắc bệnh Dazai-con :v Sẽ thế nào khi cả 4 tên cùng học tại một nơi, cùng chung một đội, cùng làm nhiệm vụ với nhau...…
Tác giả: Biền Phản Linh KhấtThể loại: Sư đồ luyến, Ngược luyến, Cổ trang, Tu Tiên, Song nam chủ.Khái lược:"Người là sư phụ ta, là trời cao mà ta không nên vọng tưởng.Nhưng một lần người gọi ta là 'Ca nhi'...Ta liền nguyện vạn kiếp không siêu sinh, chỉ cầu một đời giữ lấy người."Vân Hư Phái trên đỉnh Thiên Ngọc, quanh năm tuyết phủ, gió lạnh xuyên xương.Thẩm Trì Dạ, chưởng tọa đời thứ ba mươi mốt của Vân Hư, danh xưng thanh tu cao tuyệt, giữ giới như mạng, chưa từng vướng bụi trần hay nhiễm sắc tâm. Cho đến một năm, y nhặt được một đứa bé bị bỏ rơi nơi băng tuyết. Đứa trẻ ấy đôi mắt trong veo, gầy guộc như cành khô, nhưng một tiếng "sư phụ" non nớt lại khiến lòng người động niệm.Y đặt tên cho đứa nhỏ là Tống Dư Ca, dạy nó cầm bút, luyện tâm, nhập đạo, hành lễ.Một tay nuôi lớn, một tay chỉ đường, chưa từng nghĩ rằng lòng từ bi ngày ấy... sẽ hóa thành đoạn tình nghiệt duyên kiếp này.Mười lăm năm sau, Dư Ca trưởng thành. Đứa bé ngày nào thành thiếu niên tuấn tú, mắt chứa trời tuyết, nụ cười lại như ánh dương rọi qua tuyết trắng.Thẩm Trì Dạ muốn cắt bỏ mọi manh nha trong lòng, lại không ngờ bản thân chính là kẻ trước tiên không giữ được lễ giáo.Một lần thất thủ, một đêm trầm luân.Sau này, Thẩm Trì Dạ bỏ đi biệt tích.Không ai biết y còn sống hay đã chết. Chỉ có Dư Ca, từng ngày ngồi trong ngục tối viết đi viết lại chữ "sư tôn", tay run như có sương đông đóng bám từng nét mực.…
Bạn đã nghe gì chưa?Một cô bé có chiếc ô đỏ luôn đứng ở sân thượng trường học hứng mưa, chỉ cần đưa cho cô ấy vật nào đó quan trọng, cô ấy sẽ cho bạn 1 điều ước. Dù bạn mong ước điều gì đó vô lý đi chăng nữa, cô ấy luôn đáp ứng, chỉ cần không quá giới hạn. Bởi cô ấy có sứ mạnh hơn cả những người anh của mình, và bởi cô là Sứ giả mà Thượng đế nhìn trúng!Nhưng mối quan hệ phức tạp giữa số 13 với Amane và Tsukasa là sao?…
tác phẩm thứ 2 của toi, đừng nói nói gì cả chỉ cần góp ý nếu toi sai thoaiii;-; - Takemichi ở một nơi không quen bất kì ai trong Touman và cung như chưa từng gặp Hina. ở một nơi cậu chả nổi bật...- Cái lũ ranh con này là sao đây? - Gìiii!? ở đây tôi là một thằng trẻ trâu phá làng phá xóm á!?Đọc truyện vui vẻ:3…
Mây ở trong gió, đau đớn lộ ra trái timKhông biết sẽ bị thổi đến nơi naoThổi đến khi cánh hoa rơi đầy đấtCũng không luyến tiếc chút nào…
Tác giả: Huyền MậtThể loại: cổ đại, cưới trước yêu sau, HESố chương: 71cConverter: muacauvongVăn ánTô Cẩm Dạ con gái thủ phủ thành Dao Châu, ra vẻ thuần lương, sự thật là một nữ tử bạo lực, tính cách hay thay đổi, có thù tất báo. Sau khi theo gia đình lên kinh nàng gặp phải một tên cặn bã, nam nhân này có địa vị cao trong triều đình, dã tâm bừng bừng. Bất đắc dĩ thiên không hề trắc phong vân, có một ngày tên cặn bã nhất thời sơ sảy, bị Cửu Vương gia lừa vào tròng, không tình nguyện phải cưới "hiền thê" Tô Cẩm Dạ vào cửa, từ đó tướng phủ biến thành chiến trường......[thiên không hề trắc phong vân: mưa gió của trời không thể tính toán được, người sớm tối có phúc có họa]Nhân vật chính: Tô Cẩm Dạ, Nghiêm Tử Trạm ┃ phối hợp diễn: Trì Nhược Thần, Trì Nguyệt Hằng, Bùi Diệc Hàn, Tống Đinh Nguyệt, Biện LamGiới thiệu Fallen123:"Nam chính Nghiêm Tử Trạm 23 tuổi, thích ăn ngọt kinh khủng, cực khiết phích, tính tình hỉ nộ vô thường, không sợ ai hết, lạnh lùng. Nói chung ai nghe thấy tên đều chạy. Sau khi yêu rồi thì thâm tình, da mặt càng dày và chơi xấu nữa. Cộng thêm được nữa là rau sạch và soái vô song.Nữ chính Tô Cẩm Dạ 18+, dung mạo thanh tú, rất đa nghi, có chủ kiến riêng, bạo lực, võ công xem như cao thủ.Hai người này ai ai cũng độc, có thù tất báo, rất ngoan và không chịu thua. Nhưng bởi vì nam chính không võ nên nhiều lần bị đánh > thua > hận > báo thù. Nói chung truyện lạ và hay."Moonpdp:"Nam cường, nữ cường, oan gia. Anh là tể tướng lạnh lùng cao ngạo đa mưu túc trí, chị là con nhà buôn (thực ra…
[ BỘ TRUYỆN TẠM DROP ]- Truyện chuyển ver chưa được sự đồng ý của tác giả- Một phần truyện là do tớ viết- truyện đam mĩ aaa~-Ngọt có, ngược có , nhưng tớ chưa 18 thì phải tính sao khi viết H :(- tớ mới đang tập viết :3 có gì hong hay các cậu thông cảm nha :3Fb : Vương Phạm Bảo An _ Xie Xie_…