[Tường Lâm | Oneshot] một đoạn đi chung
CP: Tường LâmCảm hứng sáng tác: một bài viết trên diễn đàn weibo VN - link: https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=685694463591267&id=100064521587252&mibextid=Nif5oz Các nhân vật không thuộc về mình. //////// ye tặng quà Trung thu cho nơi này ✌️…
Kinh hoàng [ cover ]
kinh dị , cảm động…
#Đoản "Kinh dzị".....
Chỉ là vài phút ngẫu hứngTruyện không kinh dị lắm hài hước là chính😂…
acesabo; mảnh linh hồn
sabo không biết rằng linh hồn của ace luôn luôn bên cạnh cậu.…
Mều và Redhood
Từ hồi nhỏ Mều đã gặp Redhood hai người lúc đầu rất thích nhau nhưng vượt qua bao khó khăn hai người đã trở thành cặp đôi .…
Huyết Nguyệt Đao
Huyết Nguyệt Trảm Thiên - Sát Khí Nhuộm Miền…
Phốt :)
Phốt những bạn nói cùn và chưa biết lễ phép . Vậy đây , tiền bối - NhanThienLac xin phép được giảng dạy hậu bối…
Thương gửi cục Bo của chị
Đơn giản là cảm xúc của riêng mình đối với Bí Bo, không phải fic, không cp…
5 AM at Freddy's
truyện hài hước.…
❝𝐄𝐃𝐈𝐆𝐍𝐋𝐀𝐍𝐃❞ 𝐢𝐧𝐭𝐞𝐫𝐯𝐢𝐞𝐰 𝐞𝐝𝐢𝐭 ⬩ 𝐝𝐞𝐬𝐢𝐠𝐧 ✦
ᓂ( ≧ ▽≦)ᓄ hello, we are edignland! welcome to the topic ❝interview edit - design❞.(✦⍵✦)↬ năm nay, cùng bộ ba interviewers vui tươi, hoạt bát và năng động, edignland sẽ đem lại cho bạn những khoảnh khắc thú vị, cuốn hút và mới mẽ xoay quanh về chủ đề học và hành từ những khách mời là những editors - designers trẻ trung, sôi nổi và nhiệt huyết trên wattpad này.( ⦥ᴥ⦤ )↬ cùng với đó, họ sẽ chia sẽ những kinh nghiệm quý báo của bản thân, kể về quá trình từ "đá thô thành kim cương" của mình, cũng như bộ ba interviewers sẽ "chặt chém" họ cách kiểu để mang đến những tiếng cười sảng khoái cho mọi người!ᕙ(⌢⏑⌢)ᕗ mong sẽ nhận được sự ủng hộ từ mọi người ạ!…
[ RanMitsu ] 𝔜𝔬𝔲 𝔞𝔯𝔢 𝔱𝔥𝔢 𝔟𝔢𝔰𝔱 𝔴𝔦𝔰𝔥
Takashi Mitsuya là cậu trai làm trong một quán bar gay. Còn Haitani Ran là chủ tịch làm trong một tập đoàn lớn.Ngày mưa tầm tã, họ đã gặp nhau trong quán bar ấy..[ Warning : OOC, lệch nguyên tác, R18 ]DO NOT REPOST.KHÔNG ĐĂNG LẠI.Ảnh trên bìa được đăng tại :- https://mobile.twitter.com/kenny_morita/status/1429812495795900421( Có thể hiện giờ người này không cho xem status )…
KHUYẾT DANH 1 (HUNHAN FANFIC)
Tác giả: KDLàm L 4 năm và đó cũng là khoảng thời gian mình ship hunhan nhưng cho đến tận bây giờ mới viết cái fic đầu tiên cống hiến cho cái thế giới này! Vậy nên bây giờ sẽ bắt đầu viết haaaa!!!!!!!!!!!!!Nếu bạn thắc mắc vì sao tên fic lại là Khuyết danh 1 thì là do mình muốn để các bạn đọc và cảm nhận xong thì để lại cái tựa cho tác phẩm này. Có thú vị không? Và tương lai cũng sẽ có nhiều Khuyết danh khác nữa nhé!Còn về Khuyết danh 1 này, nếu để mình mô tả thì chỉ gói gọn trong một câu thôi: "Anh sẽ trở về tìm em vì lời hứa!"Charector: hunhan và sẽ cố lôi bằng sạch 10 anh em còn lại vàoFollow để tiện theo dõi fic nha :)Đón đọc và ủng hộ nhé…
An Thiên Chi Tâm
Giữa một triều đại mục nát, nơi dân đói khổ, quan lại tham tàn và tranh giành ngôi báu diễn ra khốc liệt, Ngũ Công Chúa An Thiên - vốn bị coi thường - lại dám đứng lên chống lại bất công.Từ những ngày lặng lẽ cải trang lắng nghe nỗi khổ của dân, cho đến khi bị cuốn vào vòng xoáy âm mưu cung đình, nàng buộc phải lựa chọn: cúi đầu sống như một công chúa yếu đuối... hay vùng dậy cùng nhân dân giành lại công lý và vận mệnh đất nước.Đây là hành trình của một nữ nhân mang trái tim thép, từ nhung lụa đến khói lửa chiến trường, để trở thành biểu tượng của hi vọng và tự do.Lưu ý: Câu chuyện hoàn toàn giả tưởng nhưng khắc họa chân thật bối cảnh xã hội Việt Nam thời phong kiến.…
HOA ANH ĐÀO( truyện tranh anime)
Vào mỗi dịp xuân, hoa anh đào lại nở rộ. Vào mùa này, chúng tôi lại quây quần bên nhau. Sakura và Samaki thêm bọn trẻ nhà hàng xóm và các bạn của tôi. Sẽ đi chúc Tết mọi nhà. Tôi hiện đang thích thầm Samaki. Nhưng chúng tôi, không quen nhau từ thuở nhỏ. Tôi rất ganh tỵ với bạn thân của tôi là Sasako. Vì Samaki và Sasako quen và chơi thân với nhau từ hồi chưa học Tiểu Học... Hoa Anh Đào năm nay thật đẹp. Tôi sẽ tỏ tình cậu ấy. Dưới gốc cây mà lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau.!…
Thư Đầu Là Nước Mắt
"Tôi tên là Kỳ Diệp Thư. Mười bảy tuổi, tôi học cách giấu nước mắt. Mười tám tuổi, tôi học cách mỉm cười khi bị đánh."Diệp Thư sống trong một căn nhà nơi tiếng đập phá còn quen thuộc hơn lời yêu thương. Mẹ cô - người duy nhất từng ôm cô khi lạnh - đã chọn cách rời đi, để lại cô với một người cha say xỉn và đôi mắt chẳng còn nhận ra con gái mình là ai.Một chiều trong sân trường, khi Diệp Thư nghĩ rằng chẳng còn ai trên đời nghe thấy tiếng khóc của cô nữa, thì một người lạ xuất hiện.Anh không nói gì. Nhưng anh ở lại.Và đó là lần đầu tiên cô viết một "bức thư" trong lòng - không phải bằng mực, mà bằng nước mắt.…




