Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
*Abandonment Syndrome: hội chứng của người sợ bị bỏ rơi Sơn có đừng bỏ Khoa một mình được không?Truyện không ngược, ngọt ngọt cũng vừa nêm nếm tác giả:id kìa người đẹp không reup nha, đem đi xé lồn#1 sookay -16/5#1 soobin -18/5#2 kaytran -18/5#1 kaytran -21/5#3 soobon -21/5#2 sookay -23/5#1 sookay -24/5#2 sookay -7/6#1 sookay -8/6#2 kaytran -10/6#2 sookay -14/6#1 sookay -16/6…
Nếu như hậu bối Thiên Địa Kiếm Tâm xuyên vào Hoài Thủy Trúc Đình lúc Đoàn Mặt Nạ tổ chức buổi tụ họp cuối cùng trước khi ra ngoài kết giới.Phú Quý trung tâm, bệnh mỹ nhân, đoàn sủng. Mọi người đều yêu thương Quý Nhi. Sau khi tiêu tán, Phú Quý chỉ còn một mảnh linh hồn không hoàn chỉnh. Xung đột của trận chiến với Hắc Hồ lúc đó đã làm thác loạn thời không và tạo nên biến chuyển giữa hai thế giới. Ở thế giới của Hoài Thủy Trúc Đình, Quyền Như Mộc và Long Vi Vân sống lại, Thanh Đồng hóa hình người, Phạn Vân Phi, Lệ Tuyết Dương, Phong Đình Vân cũng đột nhiên đi đến thế giới đó ngay tại lúc Đoàn Mặt Nạ tổ chức buổi tụ họp cuối cùng trước khi ra ngoài kết giới. Lưu ý: Cốt truyện chính sẽ không đề cập đến CP, nhưng phiên ngoại sẽ có GB Đồng Phù, sẽ có sinh con. OOC rất nhiều, thiết lập cá nhân cũng rất nhiều, không chắc sẽ giữ được bản sắc nhân vật, đơn thuần muốn Quý Nhi được yêu thương. Hoài Thủy Trúc Đình chỉ xem sơ qua, nếu có khác biệt, đều có thể xem là thiết lập riêng. Quý Nhi trung tâm, mọi thứ đều không quá quan trọng. Có thể chấp nhận được hoan nghênh nhảy, không thể không cần đọc.…
Truyện: Sớm Sớm Chiều ChiềuTác giả: Miêu Tam TuếThể loại: Đoản văn, Hiện đại, Tình một đêm, Tình đơn phương, Có baby, HE.Số chương: 5Tình trạng chuyển ngữ: Hoàn thànhEditor: Vựa Khoai Họ ĐườngBìa: OnlytlinhGiới thiệu:Thầy dạy quân sự của con trai tôi gọi đến bảo muốn dẫn con tôi đi xét nghiệm ADN huyết thống!- Tôi là Từ Cảnh Sơ, giáo viên của con trai em, vì thằng bé giống tôi như đúc nên phiền em đến căn cứ quân sự dẫn tôi với con em đi xét nghiệm ADN!Từ Cảnh Sơ?Cái tên này quen thế nhỉ?Ngay sau ấy, tay tôi đang cầm điện thoại bỗng run lẩy bẩy, đây là người mà hồi đấy tôi ăn cắp gen còn gì?…
Mất ba năm để đổi về một lần kỷ luật, một chầu biên bản, một phen giáng chức, trừ lương...Và một em bé rái cá.Viết bởi: Yên Xô Ảnh bìa chôm được của cha nậu yeumotnguoihetdoi :)))) Lâu tếch biết viết hong biết chọn hình, chờ mấy hôm nữa em vẽ ra cái bìa thì fic này có bìa chính thức chăng :v…
Ta hận ngươi, ta hận tất cả các ngươi!Vì sao ... luôn đối với ta như thế?Vì sao ... lúc nào cũng là ta sai?Ta dù sao cũng chỉ là một con người bình thường nên cũng sẽ có yêu - hận. Phải, ta ôm mối hận từ lâu diệt sạch cả môn phái kia, lại trong một đêm giết chết 50 mạng người bất kể già trẻ . Được, ta thừa nhận việc làm này đúng là không khác gì cầm thú. Nhưng... các ngươi không thử nghĩ xem ta làm như vậy là vì cái gì? Vô tội?Ha, chỉ có người ngoài như các ngươi mới coi như vậy. Cũng không xem lại nhân quả luân hồi đi, chẳng phải là gieo nhân nào thì gặt quả đó hay sao? Hà tất phải phỉ nhổ nói ta ácKhông một ai hiểu...?Cuối cùng...Đến chết, tâm đau đến tận cốt tủy...Chuyện này ta viết - vì đam mê mong được các bác ủng hộ cặp này ta cũng rất yêu thích nên viết được đến đâu thì viết thôi! ^-^Nguyên tác thuộc về Ma đạo tổ sư - Mặc Hương Đồng Khứu…
Tổng hợp tất cả các bài review truyện trên mạng của Get Backer. Một số bài review mới được tập hợp tại page facebook Hang Dzồng. Các bài review cũ sẽ được tập hợp lại theo thời gian.Facebook của Hang Dzồng: https://www.facebook.com/rong.beo.i…
Hai mươi năm, Nguyễn Thanh Khanh sống với những thứ không ai khác nhìn thấy, những sợi tơ vô hình kết nối vạn vật, những quái vật kết tinh từ rác rưởi và oán hận của đô thị, và cơn đau xuyên thấu não bộ mỗi khi thực tại bị bẻ cong.Một lần duy nhất cậu dám đứng lên. Đủ để lọt vào mắt của BARS - tổ chức chuyên dọn sạch những thứ thế giới bình thường không được phép nhìn thấy. Và đủ để bị trói vào một khoản nợ nửa tỷ đồng mà cậu không còn cách nào từ chối.Năng lực của Khanh làm cậu chảy máu. Mỗi nhiệm vụ để lại một câu hỏi. Và trong cậu, có một thứ đang lớn dần - thứ đã ở từ từ gặm nhắm - đang chờ ngày cậu không còn đủ sức kiểm soát nó nữa.Câu hỏi không phải là cậu có sống sót không. Câu hỏi là đến lúc đó, còn lại bao nhiêu là chính cậu?Ẩn đi…