Nkae's thập cẩm búc
Do tác giả viết truyện như 💩 nên chuyển nghề sang làm ả tít lỏ và mang tranh mik đi đăng lên đây, nhưng vé hoài cũng chán nên vào đây viết tí truyện xàm lìn cho đỡ buồn :')…
Do tác giả viết truyện như 💩 nên chuyển nghề sang làm ả tít lỏ và mang tranh mik đi đăng lên đây, nhưng vé hoài cũng chán nên vào đây viết tí truyện xàm lìn cho đỡ buồn :')…
Tự convert tự đọc…
Câu chuyện về vợ của cụ Nhất sau khi cụ bỏ nhà ra đi, nhưng mà được kể dưới góc nhìn của người vợ. Bỗng một ngày, có một người nhìn y hệt như chồng cô đến trước cửa nhà... và thằng con trai đã nhầm người đàn ông ấy với bố mình và gọi "Phụ thân"...…
Nửa đêm. Mặt nước đen như tận cùng vực sâu. Biển và trời nối liền thành một dải. Cô quạnh. Những con sóng vô định nối đuôi nhau quyện vào bờ cát. Mảnh trăng tròn hằn lên những vệt máu loang. Tôi nín thở trong cái lạnh và cảm giác hồi hộp đến gai người. Chần chừ nhìn chiếc lọ chứa đầy những tờ giấy trong lòng bàn tay, tôi hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh rồi dồn hết sức vung tay ném nó ra thật xa. Như một lời tạm biệt muộn màng. Như một sự khước từ không chút luyến tiếc. Chiếc lọ trôi giữa dòng nước lạnh, để mặc từng đợt sóng cao nuốt chửng vào hư không. Và thế là hết. Tuổi thơ của tôi, thanh xuân của ông tôi giờ lại tìm về với biển. Thời gian rồi sẽ rửa trôi đi tất cả, nhưng những vết bùn lầy tội lỗi vẫn còn đó, vẹn nguyên như lúc ban đầu. Nó luôn tìm về với tôi trong từng cơn ác mộng dai dẳng mỗi đêm. Chối bỏ tội lỗi hoặc chấp nhận nó là cách duy nhất để tìm đến sự giải thoát. Nhưng giống loài hèn yếu và nhu nhược như con người có bao giờ đủ dũng cảm để đối diện với điều đó đâu. Tôi lặng lẽ quay gót rời đi, khúc luân hồi vĩnh cửu của biển vẫn còn văng vẳng bên tai. Sau tất cả, tôi lại chọn chạy trốn khỏi hiện thực tàn khốc một lần nữa... (Ms. Midnight - ©Wattpad)…
Đam mỹ: Hiện đại đô thị, ấm áp văn, bình phàm thụ x bá đạo công, nhất thụ nhất công, có chút hài.Author: Thuthutrbl…
NGÔN TÌNH NÃO TÀN #FUNFACTViết bởi: ThuthutrblTuyệt đối không ăn cắp ý tưởng hoặc đem đi nơi khác.…
Ba mét... Hai mét... Một mét... Khoảng cách giữa kẻ bộ hành đói khát và cái giếng mỗi lúc một gần. Nhưng thứ kẻ đó nhận được khi lại gần cái giếng lại chẳng phải nước mát lành. Đôi bàn tay run rẩy của tôi chạm dần vào cánh cửa. Tôi cố dùng hết sức lực để đẩy nó ra. Thứ gì đang chờ đón tôi ở phía trước. Một biển máu ư? Hay một biển xác thịt hỗn độn đang rữa ra? Tôi nhắm mắt lại như thể muốn trốn tránh đi sự thật. Một tiếng "két" rít đến chói tai vang lên. Bặm chặt môi đến mức rớm máu, tôi từ từ mở mắt ra. Không. Không có biển máu. Không có biển xác người. Nó là một thứ gì đó còn kinh tởm hơn thế - thứ đã luôn ám ảnh tôi từ lúc bước chân vào căn biệt thự bỏ hoang này. "Nó" đang ngồi đó, vắt vẻo bên cửa sổ và hướng đầu nhìn về phía khu rừng bên ngoài. Và rồi, bằng một động tác hết sức khoan thai, nó nhẹ nhàng quay đầu lại, tiếng các khớp xương cổ của nó ma sát vào nhu tạo thành những tiếng kin kít đầy ghê rợn. Dải khăn trắng muốt bịt mắt nó cũng theo đó từ từ rơi ra. Cùng lúc đó, tôi đột nhiên ngã quỵ về phía trước, ruột bắt đầu quặn thắt lại như bị một chiếc máy xay thịt nghiền nát từ bên trong. Trước khi rơi vào cơn mơ vĩnh cửu, tôi chỉ kịp nhận ra mình bắt đầu nôn ra máu và... dao lam. Rất nhiều dao lam. (Ms. Midnight - ©Wattpad)…
là thơ nhưng tớ chưa đặt tên. lắm khi nó cụt lủn và trôi tuột. tớ sẽ rất vui nếu cậu thích nó nhưng hy vọng rằng cậu đừng mang nó đi đâu khác nhé.…
Sau một chặng đường dài, cuối cùng người họa sĩ cũng đến được căn nhà bỏ hoang nằm lạc lõng giữa cánh rừng phủ tuyết trắng xóa. Những cơn gió lạnh cắt da cắt thịt rít từng hồi trong không trung, màn tuyết cuộn lên mỗi lúc một dày đặc hơn. Cô hồi hộp xoay tay nắm, cánh cửa làm bằng gỗ đã mục nát nặng nề mở ra. Ngay lập tức, một cảm giác lạnh lẽo chạy quanh lồng ngực khiến toàn thân cô bất giác run rẩy. Căn nhà dường như bị nhấn chìm hoàn toàn trong màu đen quánh đặc của màn đêm. Không có chút hơi ấm, không còn một dấu hiệu nhỏ nhất của sự sống. Cô họa sĩ trẻ mang theo túi đồ nghề của mình, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh rồi từ từ đi dọc theo dãy hành lang dẫn đến một hầm mộ hoang nằm sâu dưới sáu tấc đất lạnh. Chiếu đèn pin vào góc hầm u tối, người họa sĩ thoáng rùng mình khi nhận ra những chiếc quan tài làm bằng thủy tinh trong suốt đang nằm đó, bên trong chứa bộ xương với đủ loại quần áo khác nhau, tất cả đều ngậm một bông hồng đen tuyền trong miệng... Mắt cô nheo lại, cố gắng đọc những con chữ được khắc nguệch ngoạc trên bức tường đối diện, đôi môi khô khốc bật ra thành tiếng: "Silent Hill?" (Ms. Midnight - ©Wattpad)…
Ngoài fandom Creepypasta và Marble Hornets thì tui còn đi dịch lời dạo nữa.…
-WARNING: tính cách sẽ không giống với nv gốcnhân vật: Millie Parfait, Enna Alouettequả này thì Millie nằm trên nha mọi người…
Gửi Tuổi Thanh Xuân Theo Mây Trời là những điều dễ thương nho nhỏ về Gấu Thỏ mà mình góp nhặt được trong suốt quá trình đồng hành cùng họ =))Có thể là những truyện ngắn mình viết, những mẩu chuyện xíu xiu trong cuộc sống của họ, những suy nghĩ, cảm nhận và tất tần tật nhiều thứ hơn nữa mà mình đúc kết được... Và có lẽ sẽ không bao giờ viết đủ hết những tình cảm mà họ dành cho nhau, của chúng ta dành cho họ. Never change :">Tặng cho những ai đã, đang và sẽ tiếp tục yêu thương GilenChi như một phần tuổi trẻ của mình!#guituoithanhxuanhttps://www.instagram.com/urbluesion/…
Đây là những thông tin tôi cảm thấy hay, tôi lưu về để đọc, nếu bạn cảm thấy hay, vui lòng tìm đến page #KHOA_HỌC_TỘI_PHẠM, #SCIENCE_REALM để tìm hiểu thêm nhiều thông tin bổ ích.…
- tất cả nhờ vào ổ bánh mì ở ngoài cổng trường đại học chúng ta.ddingdongz feat. leerionz & nunnyangzwarning : ooctextfic nhảm nhí…
up để dùng tạm ..=]]]] không liên quan…
Tên tiếng Trung: 咬痕.Tên Hán Việt: Giảo Ngân.Tác giả: Khúc Tiểu Khúc / 曲小蛐.Editor: Văn Văn 🌸/ Bèng 🐥Nguồn cv: Wikidich.Tình trạng bản cv: Hoàn thành.Tình trạng bản edit: Đang tiến hành.Độ dài: 100 chương.Bookcover by VictorBlade_79 (Free_Team)Thể loại: Nguyên sang, ngôn tình, hiện đại, HE, tình cảm, gương vỡ lại lành, thiên chi kiêu tử.Ngày đào hố: 21/3/2020.Ngày lấp hố: ?/?/?⚠ Lưu ý:❎ Truyện edit chưa được sự cho phép của tác giả, yêu cầu không re-up, không chuyển ver!!!‼️Truyện chỉ được đăng duy nhất tại tài khoản wattpad: chatteriehome33.…
Disclaimer: Pokemon và các nhân vật trong series anime thuộc về Satoshi Tajiri. Tác phẩm đã được xin phép dịch.Tên truyện gốc: A Tag Team Tournament of FriendsTác giả: PedantiCatLink truyện gốc: https://www.fanfiction.net/s/11716956/1/A-Tag-Team-Tournament-of-FriendsNội dung: Một giai thoại nho nhỏ nằm giữa hai phần XY và XY&Z...*Notes:- Đời không như là mơ, bí ý tưởng là lại quay về dịch truyện =)))- Nội dung truyện diễn ra sau tập 987 (tập 93 phần XY) và trước tập 988 (tập 1 phần XY&Z)- Về nơi diễn ra giải đấu, tác giả đặt tên là "Plawer Town", nhưng tôi thì sẽ biến tấu theo hướng đào sâu một chút: + Hai nơi mà nhóm Satoshi du hành trong khoảng thời gian này chính là thành phố Hiyakoku và thị trấn Renri. + Trên thực tế thì hai địa điểm nêu trên khả năng cao là thành phố Strasbourg và thị trấn Molsheim của Pháp, trên bản đồ cho thấy từ nơi này đến nơi kia có thể đi thẳng được. + Nhưng nếu đi chếch một chút về hướng tấy thì có một địa điểm trung gian là xã Wasselonne, và thế là tôi đã có tên cho thị trấn này rồi đó, là "Wasshu".*Nguồn ảnh: Cap màn hình tập 837 (tập 33 phần XY). Ý nghĩa minh họa (và spoiler): Superteam =)))…
Tiêu đề: Giải thoát người, vây hãm tôi.Tác giả: Lam Hạ.Nhân vật chính: Gojo Satoru x Geto Suguru (GoGe - JJK). Cảnh báo: Có thể OOC. Diễn biến tâm lý và hành động của nhân vật được xây dựng dựa trên góc nhìn và cảm nghĩ của tác giả. Fic dựa trên ngôi kể thứ nhất của Gojo Satoru. Trích đoạn: "Cho dù là như vậy..." Tôi hít một hơi dài. "Cho dù cậu có trở thành bất kỳ ai trên đời, mang hình dáng hay tính cách ra sao, đối với tớ, cậu vẫn luôn là người duy nhất, không gì thay thế được. Tớ không hiểu được sự thay đổi của cậu, nhưng tớ vẫn sẽ chấp nhận hết. Cả bên trong và bên ngoài của cậu đều chẳng còn dáng vẻ gì của Suguru năm 17 tuổi nữa, nhưng dù thế, thứ lỗi cho sự lộn xộn này của tớ, có những thứ giữa chúng ta vẫn sẽ mãi nguyên vẹn như ban đầu. Vì tớ sẽ không buông tay." KHÔNG đạo văn, KHÔNG chuyển ver, KHÔNG re-up. Cảm ơn các bạn.…