Nơi im lặng vỡ tan
boylove buồn…
boylove buồn…
Warning: Trôn có lài, ngôn từ có thể gây khó chịu…
🌻 Tên: Dê vào miệng hổ.🌻 Tác giả: Gia dưỡng nhị cẩu (Nhà nuôi hai con chó).🌻 Số chương: 24.🌻 Tình trạng: Chưa hoàn.🌻 Ngày mở hố: 18/8/2021 - Ngày lấp hố: mày không thoát được đâu con trai, tu bi khum tềnk êu.🌻 Editor: june.______🌾 Tóm tắt:Đại khái là: Dụ thụ* lão sư x Lang cẩu** học sinh.*Dụ (诱) trong dẫn dụ (引誘), thụ thường có sắc đẹp mê hồn, câu dẫn người khác (mang chủ lẫn bị động).**Chó sói/ Chó săn (tớ sẽ chọn là chó sói nhó).Tình yêu cookie 🍪 hay còn gọi là cưới trước yêu sau.《Anh lấy trộm áo sơ mi của tôi làm gì?》Phương Ảnh, lên trường thì cấm dục, tan trường thì lang thang ấy thế mà lại kết hôn sớm?Đối tượng kết hôn lại là học sinh của anh nữa chứ?!Ban ngày thì cao lãnh, ban đêm thì thận trọng, Chung Hình mạnh bạo nhéo eo Phương Ảnh và nói: "Thầy à, mỗi ngày thầy ôm áo sơ mi tôi ngủ làm gì, chi bằng ôm tôi đi!"Phương Ảnh: "Cậu... cậu đi viết luận văn ngay cho tôi!"Nhãn: ngọt sủng, niên hạ, tiên hôn hậu ái (cưới trước yêu sau), HE.______Chưa gì mà toi nhục giùm thụ gòi á! =))#june…
Thể loại: Ngôn tình, trọng sinh, HEVăn án "Lan Vy! Em đứng lại đó cho tôi" - Văn Nguyên dường như hét lên trong màn mưa nhưng bóng dáng cô gái mảnh mai vẫn không dừng lại. Vừa đi cô vừa thì thầm như vừa đáp lại lời nói của chàng trai kia và cũng như tự nói với chính mình " Dừng lại thôi! Chúng ta không hợp" Bóng dáng nhỏ nhắn vừa khuất đi trong màn mưa, Văn Nguyên đứng bật dậy đuổi theo nhưng không còn nhìn thấy cô ấy đâu nữa. Cô vẫn cúi đầu và bước chân như đang chạy nhanh hơn chợt ánh sáng đèn ô tô loé lên tiếng phanh xe kéo dài cô nằm dài trên mặt đất mặc cho cơn mưa đang trút xuống người mình. Cô thấy lạnh, rất lạnh, cô thấy máu của mình đang chảy dài trên đường và tiếng người bàn tán: "Kiểu này chắc chết rồi", " Nhanh! Gọi cứu thương đi", " Cô gái này xinh quá nhưng thật tiếc",.....Cô không còn nghe thấy gì nữa cô cảm giác mình đang lơ lửng trong gió và chợt có ánh sáng mở ra hút cô vào bên trong.Đánh thức cô là tiếng của mẹ đang gọi: "Lan Vy, 6h rồi con dậy đi học đi", cô trợn tròn hai mắt nhìn khắp một lượt bên trong phòng một cảm xúc khó tả ùa về nước mắt lăn dài trên má cô thầm nghĩ "Không lẽ mình sống lại hay đang ở thiên đường đây" Chạy thật nhanh đến bên bàn học xem lại lịch là ngày 10/01/2013 cô xoa xoa hai mắt để nhìn rõ hơn cô thì thầm: "Lần này, mình phải vẽ lại ước mơ của chính mình"…
📖 Tên truyện:Bảo Bối Hào Môn Tỏa SángTác giả: Thanh An Vãn NguyệtTình trạng: Đang Ra✨ Giới thiệu:Mười ba năm trước, viên ngọc quý của nhà họ Trần biến mất giữa dòng đời.Từ cục cưng trong vòng tay cha mẹ, cậu trở thành công cụ để người khác trút giận, sống giữa bóng tối không ai che chở.Mười ba năm sau, An Thiên trở lại.Không phải bằng thân phận thiếu gia, mà bằng hào quang rực rỡ trên sân khấu và màn ảnh.Từ một diễn viên vô danh, cậu từng bước chinh phục khán giả bằng nhan sắc động lòng người, tài năng xuất chúng, và một trái tim kiên cường.Lục Hoài Uyên - vị tổng tài lạnh lùng nắm quyền thương giới - cũng hết sức cưng chiều cậu, xem cậu là bảo bối vô giá.Người ta nói cậu dựa hơi hào môn, nói cậu được bao dưỡng...Nhưng khi thân phận thật sự hé lộ, cả giới giải trí và thương trường chỉ biết cúi đầu:Cậu vốn dĩ là bảo bối hào môn được cưng chiều tận trời.---Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, HE, tình cảm, giới giải trí, hào môn thế gia, đô thị tình duyên, 1v1🏷 Tag:#GiớiGiảiTrí #HàoMôn #TổngTàiSủngThê #NhậnLạiThânPhận #NgọtSủng #BảoBốiCủaAnh #DramaNgậpMặt #HappyEndingTruyện chỉ được up tại ThanhAnVanNguyet157…
Học viện Ravenscrown trôi qua bao nhiêu năm tháng vẫn vậy, cái nơi mà thời gian tồn tại chỉ khiến cho thứ quyền lực vô hình ấy trường tồn . Nơi hiện hữu một thứ không có hình hài, không có khái niệm không gian hay thời gian, mà lại mang trong mình góc khuất đen tối của cả một đất nước. Tất nhiên, góc khuất ấy chỉ có thể tồn đọng ở nơi tăm tối nhất , tương ứng như cái bản chất của nó, có lẽ chỉ có thể là một thành phố đang che chở các gia tộc cổ xưa này đây. Nhưng cái thứ ám ảnh lại nằm trong vực sâu nhất của cái thứ đen tối ấy lại là dãy hành lang cổ kính của Học viện Ravenscrown , nơi liên kết của những kẻ chủ trì ván cờ , nhưng lạ thay , đó lại là nơi lặng lẽ đang chờ đợi một bóng hình - kẻ truyền nhân của bao thế hệ . Sự chờ đợi ấy đã thành vòng lặp thời gian tuần hoàn. Nhưng có lẽ chuỗi thời gian tưởng chừng không có điểm kết thúc ấy đã có một vài thứ khiến tôi khắc sâu ký ức của một tân học viên - Sylvia Whitemore, cái tên hằn sâu trong ký ức như dấu ấn mùa thu ngày ấy cô đến với Ravenscrown. Người ta cho rằng cô đang tự đào huyệt cho chính mình tại nơi đây, và có lẽ họ đúng. Sylvia - con mồi. Nhưng rồi, kẻ săn đuổi có lẽ lại chính là linh hồn lưu giữ những kí ức và một lời thề thầm lặng của cô ả . Đứa con ấy khoác lên chiếc áo choàng đồng phục khiến sắc đỏ tươi biểu trưng kia rốt cuộc cũng trở về với ý nghĩa thật sự của nó- màu của máu.…
Ngày y chào đời, mây đỏ phủ kín hoàng thành ba ngày, bách điểu bay quanh chính điện, quốc sư nói mệnh y "tựa mặt trời giữa nhân gian". Năm hai mươi tuổi, giữa lúc trừ đại họa ở biên cảnh, y lập đại công đức, được vạn dân ngưỡng vọng, ngay trong đêm tế trời mà phi thăng.Còn hắn, chỉ là một đứa trẻ bị cả làng ruồng bỏ, sống trong bùn đất, đói đến mức phải lục rác tìm ăn, bị đánh gần chết cũng không ai hỏi một câu.Bọn họ gặp nhau trong một đêm mưa.Người áo trắng cúi xuống tiện tay cứu hắn, nói hắn đừng sợ, rồi lại tuỳ tiện ở thêm vài hôm.Bởi lẽ với Tạ Triều Lan, đó có lẽ chỉ là một lần thiện ý rất nhỏ. Giúp thêm một lần, cứu thêm một người, chẳng phải là việc thường ngày sao? Chúng sinh dưới mắt y đều là chúng sinh, nếu đã thấy được, thì y thuận tay kéo một cái, âu cũng là lẽ thường.Nhưng với Ân Cửu, đó là khởi đầu của cả một đời chấp niệm.Chấp niệm ấy kéo dài đến tận khi hắn chết.Đến lúc bị thiêu, bị trấn, bị hành hạ cả xác lẫn hồn.Đến khi oán khí ngập trời, cũng vẫn không tan.------Truyện tự sáng tác.Công biến thái sau này sẽ hắc hoá, cân nhắc trước khi đọc.…
- Title: [TaeJin] My Lonely Sun- Author: Elain- Category: Đam mỹ, ngọt, ngược, vườn trường, HE- Fandom: BTS- Pairing: Kim Taehyung x Kim Seokjin (TaeJin)- Rating: General- Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tác giả, mục đích viết phi lợi nhuận- Summary:Người ta gọi anh là Mặt Trăng.Vì Mặt Trăng sáng dịu, không rực rỡ, chói loá.Còn cậu gọi anh là Mặt Trời.Vì Mặt Trời rực rỡ, sáng chói và đầy năng lực.Mặt Trời ươm sự sống, toả sáng đến muôn loài.Một Mặt Trời ở một nơi thật xa, thật xa mà cậu dù có cố gắng đến cách mấy cũng không chạm được đến, không dám nhìn thẳng.Nhưng Mặt Trời ở xa như vậy có thấy cô đơn không?Mặt Trời cô đơn vì toả sáng quá lại khó lại gần.Mặt Trời ở nơi đỉnh cao không ai nắm bắt nên chẳng có lấy một sự quan tâm.Vậy mà Mặt Trời cứ âm thầm toả sáng thế thôi, không hề đòi hỏi. Mặt Trời cứ lặng lẽ ở trên cao đó, nhìn vạn vật thế gian chào hỏi và vui vẻ với nhau. Mặt Trời cứ im lặng một mình vì chẳng ai nhìn rõ được.Một khoảng cách chẳng cần nghĩ cũng thấy xa xôi ấy, Mặt Trời lạc lõng quá.Và trong một khoảnh khắc nào đó, cậu cảm thấy Mặt Trời cũng rất cô đơn...- Note: CẤM SAO CHÉP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC…
[Trích]Vừa kết thúc buổi hòa nhạc tại Trường trung học Phổ Thông Trấn Biên, Quang Anh đã kéo tôi ra phía sau hậu trường, chầm chậm ghé sát tai tôi:"Hôm nay cậu đẹp lắm, rất muốn ngày nào người đẹp này cũng là của tao đấy.""Thế ngày thường không đẹp à?" Tôi nhón chân, vòng tay qua cổ cậu ấy, nói khẽ: "Kéo tao vô đây là muốn nói chuyện gì, đừng vòng vo.""Đang tạo bầu không khí, đừng dập tắt nó, nó buồn lắm đấy." Quang Anh ghé sát, hơi thở ấm nóng phả vào tai khiến cơ thể tôi khẽ run lên. Không phải vì sợ, mà vì một cảm giác rất lạ, như có một dòng điện nhỏ chạy dọc sống lưng. Nhịp tim tôi chợt rối loạn, từng nhịp đập trở nên rõ ràng hơn trong lồng ngực."Bầu không khí cũng biết buồn à, hay mày buồn, nhân hóa hơn kém đấy." Tôi mỉa mai."Nếu không muốn vòng thì... Có muốn thử nâng hạng mức tình bạn thành người yêu với tao không?"--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------📎 Ngày phát hành: 04/02/2026📎 Ngày kết thúc: vẫn đang trong quá trình đăng tải.…
Tác giả: Mặc Bảo Phi BảoThể loại: Tình cảm, Xuyên không, HESố chương: 17 chương + kết + 3 ngoại truyệnTình trạng: Ngàn năm quạnh quẽ xương trắng thành bùnDuy chỉ Thời Nghi là anh mong cầu".Kiếp trước chàng, một vương gia dốc lòng cống hiến cho đất nước, không phụ thiên hạ chỉ phụ nàng.Còn nàng, được hứa hôn với Thái tử, nhưng lại đem lòng yêu chàng, một tình yêu sâu nặng không nói thành lời.Nếu có kiếp sau, ta chẳng cần dung mạo này nữa, chỉ mong tiếp nối mối duyên với nàng.Kiếp này, lại được gặp anh, dáng hình đổi khác thì đã sao, không nhớ cô cũng có sao, chỉ cần được ở bên anh, cho dù phải đánh đổi tất cả cô cũng không buông tay...Mỹ nhân có cốt cách, thế gian này rất khó tìm.Người có vẻ đẹp nội tâm thì không có nhan sắc bên ngoài, một số người thì chỉ có diện mạo bên ngoài mà thiếu đi cốt cách bên trong. Đa số con người trên thế gian này tầm nhìn đều hạn hẹp, chỉ có thể thấy vẻ đẹp bề ngoài, không thể nhìn thấu phẩm chất, nhân cách bên trong. Nếu như ở hiện tại, có một người vẫn mang theo ký ức của cả hai kiếp mà yêu bạn sâu nặng, đó thực sự là một niềm hạnh phúc lớn lao.Tình yêu của Thời Nghi dành cho Châu Sinh Thần là như thế. Nhưng anh đã quên cô từ lâu."Phù sinh tựa mộng, vui được là bao?"…
Một ngày đẹp trời, Tiến tỏ tình với Quân và tuyên bố sẽ tán đổ cậu.Quân: !?Quá trình cưa cẩm vô cùng đáng thương...Tiến: Ôi lốp xe tao bị xì hơi rồi, mày chở tao đi học với nha!Quân: Chờ đó, tao đi mượn cái bơm....Tiến: Tụi mình chung nhóm thuyết trình nha!Quân: Cô ơi em nghĩ là chúng ta nên chia nhóm theo danh sách lớp ạ....Tiến: Hihi được ăn chung với nhau... Ủa mày ăn nhanh vậy không sợ bội thực à?Quân: Heo không sợ bội thực....Tiến: Tao làm mất chìa khóa phòng rồi, cho tao ngủ với mày nha!Quân: Được, sô pha hoặc sàn nhà, mày chọn đi....Tiến: Wow đồ ăn ngon quá mẹ ơi!Quân: Đó là mẹ tao!...Hừ Quân né thính quá điêu luyện! Kế hoạch theo đuổi cứ thế thất bại! Cậu phải làm sao đây!?Thể loại: Truyện ngắn tình trai, namxnam, hiện đại, học đường, yêu thầm, bột tôm theo đuổi tóp mỡ, ngọt ngào, hài hước, 1x1, HE.Tác giả: Mắm Thơm Chứ Không Có Thúi.Tình trạng: Đào hố 06/09/2021----------Lưu ý:Truyện là sản phẩm hư cấu, không có thật, không có khuôn mẫu ngoài đời thật.VUI LÒNG KHÔNG RE-UP HAY CHUYỂN VER.…
h tục, boylove,đồng tính,giam giữ, niên hạ…
Tôi xin đính chính, đây không phải bản chính thức.Nếu bạn từng đọc bộ truyện "Ép yêu 100 ngày", có lẽ bạn cũng sẽ có cảm giác mất mát như tôi. Về cặp đôi Lục Bán Thành-Hứa Ôn Noãn, họ yêu nhau như thế, trải qua nhiều khó khăn như vậy, nhưng đến cùng, tác giả lại không cho họ một cái kết hoàn chỉnh. Tôi biết, Diệp Phi Dạ để kết mở [OE] là để bạn đọc thoả sức suy nghĩ kết cục cho tương lai của hai người họ. Nhưng tôi thấy như thế chưa đủ, tôi muốn đọc tiếp. Mà suy nghĩ thì nhiều, tôi muốn ghi lại chúng, để ghi nhớ kết cục mà chính tôi tạo nên cho họ. Vậy nên, đây là phần tiếp nối của cặp đôi Thành-Noãn, do TÔI tự viết.Có thể đã nhiều bạn đọc bộ truyện này, cũng cho nhiều cái kết khác nhau. Nhưng với tôi, tôi chưa bao giờ đọc một bộ truyện mà lại có ấn tượng với cặp đôi phụ sâu sắc như vậy. Nói về Lục Bán Thành, tôi ngưỡng mộ tình yêu của anh dành cho chị Ôn Noãn. Nói về Hứa Ôn Noãn, tôi lại càng khâm phục chị khi đã bước ra được từ quá khứ đau buồn, đen tối.Nói về Ngô Hạo. Đây là nhân vật mà Diệp Phi Dạ dựng lên khiến tôi có ác cảm nhất. Dù tình yêu đối với Hứa Ôn Noãn là thật, nhưng tôi vẫn không thể chấp nhận việc anh đi ngoại tình. Dù với bất cứ lí do gì, vì nghĩ cho chị hay vì bị dụ hoặc, tôi đều không chấp nhận.Ở đây không phải do Diệp Phi Dạ viết, do đó ngôn ngữ hoặc độ sâu sâc trong lời văn không thể được như nguyên bản. Tuy nhiên, hy vọng mọi người chấp nhận, cảm ơn!…
Vậy mà chúng tôi chỉ lặng bước theo nhau, trong cơn gió se lạnh đầu mùa...…
"em yêu anh nhiều lắm""người em yêu nhất không phải là tôi""Em không hiểu"…
Tự cung tự cấp. Tự biên tự diễn.Giang hồ, cổ trang Việt Nam.Nữ lãnh đạm, trọng tình, nam quật cường, si tình.Sủng, một chút ngược.HE.Tóm tắt nội dung: Nữ chính Mạc Tử Như Nguyệt từ khi sinh ra đã bị gắn danh "họa tinh", cả gia tộc ghét bỏ, chỉ vỏn vẹn hưởng được năm năm đầu đời ấm áp tình thân bên Mẫu thân. Sau khi Mẫu thân qua đời, nàng một lòng muốn sớm hoàn thành mọi việc dang dở để rồi cũng đi tới bên kia gặp lại Mẫu thân. Tâm nguyện của nàng luôn là "Nguyện những người bên cạnh ta vĩnh viễn hạnh phúc", chưa một lần tư tưởng đến hạnh phúc của bản thân mình, luôn cổ hủ cho rằng thấy người ta hạnh phúc, nàng đương nhiên cũng sẽ nếm được chút mùi hạnh phúc. Một ngày kia Lãnh Dạ hắn xuất hiện, tỉ mỉ chăm sóc, yêu thương vô hạn, tình nguyện vô điều kiện những yêu cầu của nàng. Mạc Tử Như Nguyệt cảm thấy hạnh phúc, một thứ hạnh phúc khác biệt hoàn toàn so với trước đây. Nàng bắt đầu động tâm, nhưng nàng thật sự không muốn mở lòng ra. Số mệnh của nàng vốn dĩ là không thể nào hưởng hạnh phúc không phải sao? Vậy nàng cần gì phải miễn cưỡng chính bản thân mình để rồi lại nhận lấy tổn thương. Căn bản miễn cưỡng cũng không phải phong cách của nàng, mà tổn thương chính là điểm chí mạng của nàng. *Chú ý: Truyện chỉ đăng trên wattpad của Ruth Panda*…
Ngẫu hứng ngày mưa.…
Dựa trên câu chuyện của tôi và cậu ấy mik sẽ đổi yên và làm cho nó hay nhất coa thể mong mọi người đón nhận 😊…
Boylove bùôn…