Đoản Nhỏ Kinh Phong
Ở đây OTP nào cũng đu, 1 chân đạp chục thuyền ☺️…
Ở đây OTP nào cũng đu, 1 chân đạp chục thuyền ☺️…
Tác giả: Đậu biện quân [ văn án ]-- đôi khi, tình yêu có thể giáo hội một người trưởng thành, cho nên, đây cũng là hai nam nhân ở trong tình yêu mình đầy thương tích trưởng thành cố sự --Đây là một bộ gọi là "Lâm Xung luyến" ...... Nam nam tình yêu cố sự......Cái gì? Đình chỉ ! thân, nơi này không phải hiện đồng sao? Ngươi viết Lâm giáo đầu có phải hay không phát sai bản uy !Ta không mù hảo sao [ tác giả ngạo kiều mặt ]?Âm ngoan phúc hắc bá đạo thích ăn dấm chua Lâm tiểu công...... Cường * bạo...... cao lớn cường tráng ổn trọng cẩn thận Phó tiểu thụ [ móc mũi ], này ngạnh nghe vào tai như vậy Bạch lão cẩu [ Tiểu Bạch, lão ngạnh, cẩu huyết ] đâu, tác giả quân che móc ra huyết mũi nói cho mọi người, ta mẹ nó mới không viết Bạch lão cẩu, ta là chuyên nghiệp ngược cẩu [ ngược luyến, cẩu huyết ] hảo sao......Phía dưới là 80 niên đại phim truyền hình phong cách văn án quân lóe sáng lên sân a uy: Bối cảnh thâm hậu, tuổi trẻ đắc ý dưới phái thị trưởng Lâm Nguyên âm ngoan, ích kỷ, bá đạo, tùy hứng, này mấy tính cách giống như là hắn có đoạn vân tay tay trái; Mà tình yêu bên trong si mê, cuồng dã, thành thục lão luyện trung ngẫu nhiên đơn thuần, tính trẻ con thì càng như là hắn tay phải.Xuất thân nông dân, đại học tốt nghiệp thi vào gia hương làm nhân viên công vụ Phó Xung sáng sủa, lạc quan, dương quang, hướng thượng, tại gặp được Lâm Nguyên tiền này mấy đặc chất phủ kín hắn tay trái, mà tại bị Lâm Nguyên tàn nhẫn phá hủy nhục thể, tôn nghiêm, cải biến bình thường nhân sinh quỹ tích sau, hắn biến u buồn, lạnh lùng, âm hiể…
- Tên truyện: Xin Chào Bạn Cũ.- Viết bởi: Minh Châu.- Thể Loại: Thanh xuân học đường.- Tag: Hiện đại, tình cảm,...- Bìa: @minhchaulaplanh.- Nội dung: Thanh Mai chưa bao giờ có thiện cảm với người ngồi cùng bàn với cô. Tại sao Mai lại không thích cậu ta? Vì câu hỏi bài tập Thanh Mai đã cất công đấu tranh tâm lí, vất bỏ đi tôn ti của bản thân để hỏi bài cậu ta. Vậy mà chỉ nhận lại được một câu nói qua loa: "Áp dụng công thức là ra." Nói xong cậu ta chùm chiếc mũ lên đầu rồi vùi người trong lớp áo, gục mặt trên bàn. Thái độ của cậu rất bình thản, đến mức sự bình thản ấy khiến cho Thanh Mai xấu hổ. "Áp dụng cái gì? Công thức nào? Vì áp dụng công thức rồi nên mới hỏi nó đấy. Nó lại trả lời tao thờ ơ như thế. Tao không bắt nó phải tận tình chỉ cho tao, tao chỉ cần nó mở lời nói đôi ba câu giải đáp thắc mắc của tao thôi. Nó đang khinh thường tao, khinh thường sư nghiên cứu của tao. Trời ơi là trời!" Đó không phải suy nghĩ nội tâm của Thanh Mai, mà chính là những lời nói thật lòng từ tận sâu trong trái tim và nó đã được bộc phát sau năm tiết học. Chỉ vì chuyện nhỏ nay mà mất thiện chí với bạn thì cô là người nhỏ mọn quá. Và đúng là như thế, Thanh Mai chắc chắn rằng bản thân cô là người có tính nết xấu xa. Trong mắt của cô, Trường Huy là một tên học sinh giỏi, nhưng kiêu căng ngạo mạn. Ngược lại với những gì Thanh Mai nhận định về bản thân cậu, thì Huy lại là con người khá ít nói với các bạn khác giới, và hòa đồng với bạn cùng giới. Nhưng Trường Huy không hiểu vì sao mỗi lần bạn cùng bàn nhìn cậ…
Thiều Bảo Trâm - một bà mẹ đơn thân chuẩn chỉnh, công việc bận rộn, cuộc sống xoay quanh con gái nhỏ Thy Ngọc. Mỗi ngày của em đều là chạy deadline, đón con, nấu cơm, dỗ ngủ, hết. Cho đến một ngày, em bước vào buổi họp phụ huynh và vô tình "họp" luôn với trái tim của Dương Hoàng Yến - giáo viên dạy nhạc của con gái em.Từ một mối quan hệ phụ huynh - giáo viên đơn thuần, liệu có thể phát triển thành một thứ gì đó... ngọt ngào hơn không?…
Mở Request ahihi. Lần đầu tui viết oneshot đó, có gì sai sót mong mọi người bỏ qua…
cp: andreexbray========="andree, nếu anh không làm được thì để người khác làm đi." - karik mệt mỏi nói, hắn ngồi trước cửa phòng phẫu thuật mà lòng đầy lo âu. em trai hắn - trần thiện thanh bảo nhập viện rồi."thằng bé yêu anh rất nhiều, vậy nên em không muốn làm khó anh." - nói được một đoạn, hắn tỏ vẻ căng thẳng, ngón tay cứ cựa quậy không yên. karik thật sự muốn lao vào andree mà đấm cho mấy cái, nhưng như thế gọi là bất kính không nên. một phần vì gã là đàn anh, phần còn lại là vì thanh bảo. hắn không muốn em trai mình phải chịu thêm bất kỳ tổn thất không đáng có nào nữa. - "nhưng... nếu anh không yêu nó, cũng đừng khiến thằng bé ra nông nỗi này."cưỡng hiếp trong cơn say mèn của bia rượu, gã đắm chìm trong sắc dục còn thanh bảo lại chìm trong sự bi thương.karik kết thúc câu chuyện bằng một tiếng thở dài. cho đến khi bác sĩ thông báo tình hình của nạn nhân thì họ dường như chẳng nói với nhau thêm nổi một câu nào nữa. va đập mạnh ảnh hưởng tâm trí của bệnh nhân, có lẽ thanh bảo sẽ không nhớ được vài điều. vị bác sĩ đã khuyên rằng người nhà đừng nên tác động quá mạnh sẽ ảnh hưởng đến não bộ, còn hắn chỉ mong rằng em sẽ chẳng còn chút kí ức nào về đêm kinh hoàng hôm qua."anh xin lỗi.""lời xin lỗi không có tác dụng gì đâu andree." - karik lạnh nhạt đáp lời. - "sau này em sẽ lo cho bray, cảm ơn anh vì quãng thời gian qua."andree cảm nhận được chứ, rõ ràng chữ 'cảm ơn' mà hắn thốt ra còn chẳng mang hàm nghĩa vốn có của từ 'cảm ơn'.…
Bốn năm trước, tôi gặp anh vào một buổi chiều mưa rất bình thường.Khi đó tôi vẫn chỉ là một sinh viên năm cuối sống qua ngày bằng những nhịp sinh hoạt lặng lẽ và tẻ nhạt. Tôi chưa từng nghĩ sẽ có một người bước vào cuộc đời mình theo cách bất ngờ như vậy... rồi lại rời đi đột ngột như thế.Chúng tôi từng rất gần nhau.Gần đến mức tôi tưởng rằng chỉ cần đưa tay ra là có thể nắm được cả tương lai.Nhưng một hiểu lầm đã khiến tôi lựa chọn rời đi trước.Bốn năm sau, giữa dòng người xa lạ, tôi lại gặp anh lần nữa.Chỉ là lần này anh không còn cho tôi cơ hội trốn tránh nữa."Tôi tìm em rất lâu rồi."-Trong thế giới nơi con người được phân hoá thành Alpha, Beta và Omega ngay từ khi sinh ra, khoảng cách giữa chúng tôi vốn dĩ đã không dễ vượt qua.Nhưng dù là bản năng hay định mệnh...lần này, anh nói sẽ không để tôi rời đi nữa.…
trong cuộc sống xô bồ đầy ắp sự âu lo và khổ sở này, thật sự mệt mỏi với những mâu thuẫn trong sinh mệnh chúng ta. Một xíu thôi, có lẽ ta đã quên mất điều gì đó. Từ trong sâu thẳm linh hồn ta! như dòng nước đang lặng thầm chảy. Như ánh sáng nhu hòa của bông sen tinh khiết dưới ánh nắng dịu dàng của buổi hoàng hôn. Như ánh sáng từ thiên thượng đẹp đẽ mà tinh khiết lạ thường.…
Loại truyện: bi hài kịch hay chuyện tình.Thời điểm: Thế kỷ 15.Địa điểm: một hòn đảo giữa biển.Lần đầu tiên trình diễn: 1611.Lần đầu tiên xuất bản: 1623.Các nhân vật chính: Prospero, bá tước chính thức của thành Milan; Miranda: con gái của Prospero; Ariel: thần linh, phục tùng Prospero; Caliban: nô lệ của Prospero; Antonio: bá tước của thành Milan, em của Prospero; Alonso: vua xứ Naples; Ferdinand: con trai của Alonso; Sebastian: em của Alonso; Gonzalo: nhà triết học đã cứu sống Prospero và Miranda.…
Lâu lâu để mấy anh khác trêu chọc Kakuchou thì nay cho anh Izana lên sàn -))Cưng như trứng, hứng như hoa, nuông chiều em như bảo vật, sợ em tổn thương nên hắn giam em trong trong lồng vàng, hưởng thụ cuộc sống tiên cảnh mà hắn ban choKakuchou, em là báu vật trong lồng, là thú cưng của hắn, không ai được tổn thương em ngoại trừ hắn. Izana, một kẻ tàn bạo, hắn coi em như báu vật để hắn "chơi" mỗi ngày, hắn thương em nhưng hắn không cưỡng lại được ham muốn tra tấn dã man ấy...Cùng khám phá xem một ngày Izana cưng chiều báu vật của hắn ra sao nào~…
[ Đỗ Linh Hạ x Lục Khánh Minh] "Trên thế giới này có 7ti người vậy mà chúng ta gặp được nhau chính là định mệnh." Lục Khánh Minh gấp sách vào, cúi xuống nhìn cô gái đang ngồi trong lòng mình, khẽ nhướng mày hỏi "Phải không tiểu cô nương?"Đỗ Linh Hạ bực mình đẩy cậu ra"Bảo cậu kể chuyện mà cậu nói nhảm cái gì vậy?"Lục Khánh Minh hừ một tiếng "Đồ lạnh lùng, tôi đang thể hiện tình cảm với cậu đó.""Thể hiện cái khỉ. Tốt nhất là cậu ngậm mồm lại nếu không có chuyện gì quan trọng cho tôi.""Thể hiện tình cảm với bạn gái cũng là việc quan trọng."…
JJVIP2013.04.07 chính văn kết thúcTrước mắt bị thu tàng sổ: 8946Văn chương tích phân: 97,662,288Hoàn khố đệ tử xuyên việt ngốc Bá VươngHắn xuyên việt thời điểm, Tiết phụ vừa mới tắt thởHắn bị vô tình vận mệnh đùa bỡn tại linh tiền khóc lớn không chỉ......Liền đem hắn lão cha nháo tỉnh......Luôn luôn thờ phụng có hảo lão ba đi khắp khắp thiên hạ hắn rốt cục thư tháiNhư trước hoàn khố, như trước khí phách, như trước phóng túng bất kham không chỗ nào cố kỵSau đó -Cố sự bắt đầu ~~Đoạn ngắn nhất:Mỗ chân chó lo lắng tích nói:"Tiết Bàn lần này lấy lòng Thánh Thượng, càng phát kiêu ngạo đắc ý ."Mỗ gia thân thích [ cười lạnh ]:"Thánh quyến chính nùng lại không biết thu liễm, nhìn hắn có thể kiêu ngạo bao lâu?"Mỗ chân chó nhóm, đầy mặt tin phục cười nhạo.Đoạn ngắn nhị:NN năm sauMỗ chân chó càng phát lo lắng:"Tiết Bàn lần này làm tốt công sự, càng phát không coi ai ra gì ."Mỗ gia thân thích [ hâm mộ ghen tị hận ]:"Công cao chấn chủ còn dám như thế càn rỡ, nhìn hắn có thể kiêu ngạo đến bao lâu?"Mỗ chân chó nhóm:"......"…
Trên rìa cuối cùng của vũ trụ, nơi không còn ánh sáng cũng chẳng có bóng tối, tồn tại một khoảng không không thể gọi tên.Không có thời gian. Không có quy luật.Chỉ có một thanh âm như mộng như ảo, nhẹ tựa gió thoảng trong lòng biển sâu."Ngươi có sợ không?"Thiếu nữ đứng giữa hư không, y phục trắng như tuyết, thân hình mảnh mai, tóc dài như mực chảy trong gió, ánh mắt không chút gợn sóng. Không biết nàng đã đứng đó bao lâu, cũng không rõ bản thân là ai, đến từ đâu, đi về nơi nào.Giọng nói ấy lại vang lên, không rõ là nam hay nữ, dường như từ chính trong linh hồn nàng vọng ra:"Trước mặt ngươi là vô số thế giới, là vận mệnh rạn vỡ, là từng kiếp từng kiếp lặp lại sai lầm... Ngươi có sẵn sàng bước vào không?"Thiếu nữ cúi mắt nhìn lòng bàn tay mình. Một luồng sáng bạc mờ nhạt từ từ tụ lại thành một ấn ký hình xoắn ốc. Nó như một con mắt khép hờ, ẩn sâu dưới làn da lạnh lẽo, mang theo một lực lượng khó lường."Ngươi không còn tên. Không còn thân phận. Không còn ký ức. Từ giờ, chỉ còn một cái danh-"Thanh âm dừng một chút. Tĩnh lặng kéo dài như mặt hồ mùa đông.Rồi hai chữ nhẹ rơi xuống như tiếng chuông bạc nơi thâm sơn:"Nghịch Giả."Gió vô thanh nổi lên. Vạn vật chuyển động.Linh hồn thiếu nữ chìm vào xoáy nước ánh sáng, tan rã, rồi tụ lại trong một không gian khác...…
-"Ngay bây giờ, em là người duy nhất có thể cứu đồng đội của mình. Lúc này, cái gì quan trong hơn? Ký ức? Chìa khóa? Hay là cảm giác tội lỗi?"Tất cả mọi thứ từng rất tốt đẹp, vậy giờ sao lại tồi tệ vậy? Cô từng có tất cả, nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi tất cả đều đột nhiên biến mất?-"Ba, mẹ, chị Aquarius, Imitatia xin lỗi, xin lỗi vì con quá yếu đuối. Không bảo vệ được mọi người, không bảo vệ được gia đình thích hai. Cũng đánh mất đi chính con của lúc trước..."…
Tác giả : Long Cửu NguyệtSau khi trọng sinh, nàng từ một thiên chi kiều nữ rơi vào thân phận dòng chính nữ bị ruồng bỏ, trở thành vật hi sinh trong tay kẻ khác. Chưa kết hôn đã mang thai, khiến danh tiếng gia tộc bị vấy bẩn. Nhưng may mắn thay, nàng có được không gian thần khí kỳ diệu, lại được kính thần phù trợ, bên cạnh còn có hai bảo bảo lanh lợi, đáng yêu luôn đồng hành.Từ đó, nàng bắt đầu hành trình tu luyện, dần tỏa sáng với vẻ đẹp tuyệt thế, khiến ai nấy ngưỡng mộ, vạn thú quy phục. Nàng thu hút mọi ánh nhìn của các nam tử khắp thế gian, từng bước tiến đến đỉnh cao vinh quang...…
Văn ánDù cho mùa hạ có kéo dài đến đâu, thì cũng có ngày nắng nhạt dần, gió thôi nồng nhiệt.Tình cảm giữa chúng ta, rốt cuộc cũng giống như pháo hoa, rực rỡ một khắc, rồi tan vào hư không.Nguyễn Khánh Ngọc gặp Phó Văn Nhã vào một buổi chiều đầy gió, khi cả hai còn chưa kịp học cách nắm giữ một người.Tưởng rằng đó là khởi đầu của mãi mãi, nào ngờ chỉ là đoạn đường ngắn ngủi trong thanh xuân.Giữa biển người mênh mông, họ từng vì nhau mà dừng lại, nhưng cuối cùng lại vì hiện thực mà lạc mất nhau.…
Khương Châu Hưng bị hồng hài nhi đá thẳng cẳngtextfic.| by ngập.…
Câu chuyện nói về một cậu hoàng tử của nước X và một cô gái dân thường gặp nhau vào 8 năm về trước. Cô gái mê cậu hoàng tử từ cái nhìn đầu tiên và hứa sẽ lấy anh khi lớn. Sau 8 năm, hai người không ngờ rằng lại gặp nhau ở đại học Oxford nước Anh. Liệu bọn họ có thể đến với nhau không? Liệu lời hứa năm đó có thành hiện thực không?...**************************Nhớ vote ủng hộ mình nha, vote được nhiều mình có động lực làm tiếp…
Huyền là một sinh viên năm nhất của trường đại học Kinh tế quốc dân. Cô không phải là người khá giả nên cuộc sống thời sinh viên rất khó khăn. Một hôm, Huyền được người chị tên Thu sinh viên năm ba của trường giới thiệu làm gia sư cho một gia đình danh giá ở đường 5D, quận Lê Nhân Tông là nơi chị đang dạy kèm ở đó. Do phải làm bài luận không có thời gian để làm gia sư ở đó nên Thu đã giới thiệu Huyền thay thế cô làm gia sư. Nhưng ai ngờ được chứ, khi mà Phú - là người được Huyền dạy kèm, lại phải lòng Huyền mất rồi. Rồi không biết chuyện gì sẽ xảy ra khi Huyền biết người thương mình lại bé hơn mình hai tuổi nhỉ?????…
Matcha thì đem tới cho anh ngọt ngào, hương vị lưu luyến khó quênChocolate thì đắng ngọt xen lẫn nhau, vừa mạnh mẽ lại có khi dịu dàngChỉ có Coffee luôn mang trong mình một vị đắng ngắt, dù uống cùng sữa cũng chẳng thể làm nó đi mất vị đắng. Em cũng vậy đấy anh à, em không ngọt ngào như cô ấy,không dịu dàng như cô ấy, cũng chẳng thể đem lại cho anh sự lưu luyến, nhưng anh ơi, chẳng phải người ta hay nói Coffee gây nghiện sao :)P/s: Truyện không phải những thước ngôn tình ngọt ngào hay thắm thiết, đây chỉ là những cảm xúc mà ai cũng trải qua khi chúng ta dành tình cảm cho một người - người mà có lẽ không dành tình cảm cho chúng ta :)…