Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Lỡ xây dựng nhân vật đi xa 10 năm mới trở về mà giờ nó đi xa thật thì phải làm sao 😱.Có khi nào đời thật như truyện không!? 😱😱😱( Nó đi đúng cái thành phố mà Minh Hạo đi luôn mới ghê )Ờm thì truyện này đa số mình lấy tính cách nhân vật ngoài đời thật trong cuộc sống của mình . Những nhân vật xuất hiện trong truyện đều có thật trong cuộc sống của mình nha mọi người .Dành cho những ai có hứng thú với truyện này thì mình nhắc trước , mình mới học lớp 11 thôi và học cũng chả ra đâu vào đâu nên nếu viết mà có lủng củng quá thì cũng thông cảm cho mình nha . Với cả , truyện có một phần là từ đời thật á . Mà phần nào thì thôi tới cuối truyện mình sẽ tiết lộ ( nếu mình viết được đến cuối ).…
Kể về người thợ đóng giày nghèo khổ,bị vướng vào một lời nguyền bất tử...Cuộc sống hàng ngày của anh là đóng những đôi giày cũ và đem bán cho những đứa trẻ quanh ngôi làng nhỏ ở phía Bắc bờ sông alpa.. Một hôm đang đóng giày ,bỗng từ đằng xa một cậu bé tầm 16-17 tuổi đang vùng vẫy dưới bồ hồ vì không biết bơi.Ánh mắt hoảng sợ cùng gương mặt tái nhợt như đang cần sự trợ giúp từ anh...Không cần phải suy nghĩ nhiều,anh liền bơi xuống và cứu cậu lên.Hốt hoảng anh liền phát hiện cậu chính là Hoàng tử xinh đẹp của xứ Alpa...và câu chuyện tình yêu của 2 người cũng bắt đầu từ đây(Đây là bộ đầu tiên tớ viết nên có lẽ ko được hay mong mọi người thông cảm)🥺…
Tên gốc/hán việt: 社畜beta今天也被顶A强制爱了/ Xã súc* beta hôm nay cũng bị đỉnh A cưỡng chế ái.Xã súc mà một thuật ngữ được dùng cho các nhân viên văn phòng tại Nhật Bản. 社 trong 會社 (Câu lạc bộ hoặc tập thể), 畜 trong 家畜 (Gia súc) có nghĩa là "Súc vật của công ty". Từ ngữ này xuất hiện từ những năm 1990 và dần trở nên nổi tiếng tại Nhật Bản, sau đó lan rộng ra các nước trong khu vực Đông Á.Xã súc dùng để chế giễu những người vì lợi ích của công ty mà gạt bỏ tôn nghiêm của bản thân họ. Từ việc ăn uống đến ngủ nghĩ đều rất qua loa, luôn sẵn sàng bán mạng vì công việc.(nguồn tham khảo: hoc3giay)Tác giả: Crazy Social PhobiaTag: Nguyên sang, đam mỹ, hiện đại, HE, H văn, song tính, sinh con, ABO (AxB), cưỡng chế yêu, niên hạ.Tag cao H để in hoa nên các tình tiết trong truyện là hư cấu kèm theo đó trong bản edit có nhiều từ ngữ không thuần phong mỹ tục cho lắm, không phản ánh tư tưởng của tác giả và editor, chỉ đọc khi lứng và không cần lắp não.Bản edit chưa có sự đồng ý của tác giả, kính mong không reup, chuyển ver để bảo đảm quyền lợi của tác giả.…
🌸 Tác giả : Ayumi Amamiya Ngân (Song Hành Yến Nguyệt).🌸 Cặp đôi : Vương Nguyên Phương - Đồng Mộng Dao. (Thần thám kỳ tài hoặc Thiếu niên thần thám Địch Nhân Kiệt. )~~~~~~~Đời người như hoa như mộng, chỉ muốn cùng người đi ngao du ngoạn thủy, bên nhau trọn đời, sống tới đầu bạc răng long, thế mà sao duyên phận trớ trêu, nhẫn tâm chia cắt đôi uyên ương đang yêu nhau nồng đậm... Một người đã ra đi mãi mãi, đi rất rất xa. Để lại một nam nhân anh tuấn lạc giữa chốn phồn hoa đẹp đến nao lòng, cứ vô vọng chờ mong. Chấp niệm, bao giờ mới hết? Chấp niệm, bao giờ mới quên? Hồng nhan bạc mệnh, chỉ trách sao số kiếp quá khổ... Đời này chúng ta không được bên nhau như lời đã hứa, đành đợi người kiếp sau. ~~~~~Vũ lạc Trường An khiến ánh mắt người phủ sương mờ,Lòng người bỗng dưng dậy sóng là tại vì ai còn chẳng thấu sao?Chấp niệm chi luyến cõi hồng trầnYêu một đời, trọn một kiếp, mãi mãi bên nhau, cớ sao lại chẳng trọn vẹn.Lời hẹn ước năm xưa, nàng còn nhớ? Nàng ra đi để lại một người chờ nàng ngẩn ngơ.Nhớ nhớ thương thương, ký ức chưa lúc nào phai mờ. Thế mà nàng đã ngủ yên, cứ thế rời khỏi đời ta.Hẹn nhau hội ngộ ở Trường An thành, sao lại chia xaĐừng rơi lệ nữa người ơi, nàng đã đi xa rồi... [Chốn Trường An phồn hoa như mộng, gặp được nàng, yêu một kiếp, cớ sao lại chẳng thể được bên nhau trọn một đời người, cùng nhau trải qua năm tháng đến đầu bạc răng long. Có trách, trách sao duyên ta quá bạc. Một khắc nhỏ nhoi, nàng rời xa ta mãi mãi. ][Gặp được huynh, huynh bao dung…
- Vương thượng...cầu người trường hưởng thịnh thế...Máu y phun ra từ vết cắt trên cổ, bên tai y văng vẳng tiếng gào của hắn, đôi mắt phượng hẹp dài của y khẽ khép lại.- A Ly, ngươi tàn nhẫn đến như vậy? Ngươi thà chết cũng không muốn trở về cùng ta?Ôm thân thể ái nhân trong lòng, hắc y nhân nhãn quang trống rỗng. Tâm hắn sớm chết theo ái nhân mất rồi. Mười năm sau ngày thiên hạ quy về một mối, Thiên Quyền Vương Chấp Minh ra đi vào một ngày nắng hạ, trong ánh mắt hắn có niềm vui nhàn nhạt.Có lẽ...đấy là lần đầu tiên, sau chừng đó năm giữ ấn cộng chủ, Chấp Minh mới có thể mỉm cười.A Ly, kiếp sau, ta đi tìm ngươi, khi đó, ta sẽ hảo hảo bảo hộ ngươi, vĩnh viễn không tổn thương ngươi nữa.…
Di Nhiên sải bước bỏ đi, anh lẽo đẽo đuổi theo:- Di Nhiên, tôi chỉ còn hai ngày ở Anh quốc...- Liên quan gì đến tôi!- Em thật phũ phàng...- Biết thế thì anh hãy tránh xa tôi ra!- Tôi vì em mà bay từ Pháp sang đây...- Gặp được rồi thì anh bay về lại đi!Dương Di Nhiên là một luật sư, cô theo đuổi lý tưởng bảo vệ phụ nữ và trẻ em. Trương Cảnh Tuấn là một bác sĩ tâm lý, anh theo gia đình định cư tại Pháp từ năm 15 tuổi.Theo lời mời của một người bạn, Cảnh Tuấn về nước giảng dạy cho một lớp đào tạo đặc biệt trong vòng một tháng. Tình cờ họ trở thành hàng xóm của nhau.Di Nhiên nhẫn tâm ruồng rẫy tình cảm mới chớm nở của họ, Cảnh Tuấn trở lại Pháp.Số phận đưa đẩy họ gặp lại nhau, rồi lại chia cắt, lại đưa đẩy...Có sủng, có ngược, có H...[Truyện này được viết theo bối cảnh ở Việt Nam, có một số nội dung mang tính chuyên môn, một số nội dung được hư cấu thêm trong mức độ hợp lý. Vui lòng hỏi ý kiến của mình trước khi đăng lại, chân thành cảm ơn]…
hehe truyện buê đuêMô tả ---YÊU EM TỪ CÁI NHÌN ĐẦU"Có những người, dù chỉ gặp một lần cũng không thể quên..."Năm đó, trong cái lạnh tê buốt của tháng Mười Hai, tôi tình cờ nhìn thấy một cậu nhóc đang nghịch tuyết. Nụ cười của cậu rực rỡ như ánh mặt trời, xua tan đi giá rét quanh tôi. Nhưng khi tôi chưa kịp lại gần, cậu đã biến mất giữa dòng người.Nhiều năm trôi qua, tôi ngỡ rằng mình đã quên đi khoảnh khắc ấy... cho đến khi gặp lại cậu-trong một hoàn cảnh không ngờ tới. Nhưng cậu giờ đây đã khác, trưởng thành hơn, xa cách hơn, và nụ cười ngày nào cũng không còn vẹn nguyên như trước.Liệu tôi có thể kéo cậu quay về những ngày tháng tươi đẹp ấy không? Hay tất cả chỉ là một giấc mộng của riêng tôi?#NiênHạ #GặpLại #TìnhYêuĐịnhMệnh #TuyếtĐầuMùa…
Câu chuyện tình yêu từ thời còn là những cô cậu trung học nhưng xa cách nhau vì những hiểu lầm trải qua bao tháng năm họ cuối cùng đã gặp lại được nhau lúc đã trưởng thành liệu có quay lại được với nhau và cùng có khởi đầu mới hay không. Hãy cùng nhau khám phá những bí mật được chôn giấu trong chuyện tình yêu đầy cung bậc cảm xúc này.📌Hãy nêu lên ý kiến của các bạn cho câu hỏi cuối mỗi chap để chúng ta thảo luận. ____________________________________________________________________________________________📌Trans and Editor by BắpLôngBông…
Năm năm trước, Sở Hàn Thanh lặng lẽ rời đi. Không ai biết cậu đã đi đâu. Năm năm sau, cậu trở về với thân phận CEO Đông Lâm, đứng đối diện Tần Dịch trên bàn đàm phán.Một người không còn tin. Một người chưa từng quên.Giữa thương trường đầy tính toán, ai cũng nghĩ đối phương muốn thắng mình.Chỉ có Tần Dịch biết rõ- thứ hắn thật sự muốn đoạt lại, từ đầu đến cuối... chỉ có Sở Hàn Thanh. "Anh chưa từng quên em.""Nhưng ...tôi đã học được cách ...không tin anh nữa, Tần Dịch."…
"Cá - sẽ có lúc đi lạc khỏi đại dương, nhưng biển vẫn sẽ luôn nằm ở đó."Một thị trấn ven biển lặng lẽ, nơi tiếng sóng vỗ vào bờ như thì thầm những bí mật...Lâm Uyển Ngư vừa chuyển trường đến một thành phố nhỏ ven biển. Tại đây cô gặp được Dương Hải Lãng, cậu thiếu niên học giỏi nhưng mang tính cách trầm mặc, ít nói. Cứ ngỡ hai người mãi mãi là hai đường thẳng song song không có điểm chung. Cho đến một ngày, dưới ánh hoàng hôn, cậu ép cô vào bức tường gạch cũ, đôi mắt sâu hút khẽ run:"Xin cậu đừng vờ như không quen biết tôi... tôi rất đau lòng."Biển và Cá - thanh xuân, sóng gió, và những nỗi nhớ không chịu ngủ yên.…
Khiết Tường - cậu ở đâu ? là 1 tác phẩm truyện được lấy cảm hứng từ 2 nhân vật Gia Thiên và Khiết Tường trong dự án Vũ Trụ Tự Tâm của ca sĩ NGUYỄN TRẦN TRUNG QUÂN, truyện đi theo vibe thanh xuân vườn trường, kể về những khó khăn áp lực trong thời học sinh, lòng ghép nhiều vẫn đề nhứt nhối từ phổ thông cho đến hiện đại, những khoảnh khắc suy sụp nhất cũng như những giây phút tuyệt vời nhất của cuộc đời học sinh, nói về 1 hội bạn 4 người với cậu bé Khiết Tường, là người yêu âm nhạc nhưng trong tim nhiều vết nứt, nhiều câu chuyện khó nói thành lời! Hãy cùng đón xem bộ truyện để theo dõi hành trình " vươt cạn" của cậu và cả nhóm bạn trong suốt hành trình làm học sinh THPT nhé!…
một cái chạm mắt thôi đã để chúng ta nhớ kĩ khuôn mặt ấy cả một đời ư?? Không thể nào đâu. Đấy là người khác sẽ nói vậy còn tác giả thì không, một cái chạm mắt thôi đã đủ khắc vào trong tim hình bóng của nhau giữa cái dòng đời vội vã này rồi. Nhân duyên được nối tiếp thì lại càng khắc sâu hơn bóng hình ấy... Gặp nhau ở hia giai đoạn, giai đoạn đầu là thời gian 2 người đang phát triển và hoàn thiện bản thân, liệu lần hai gặp lại có là 2 người ở phiên bản tốt nhất hay lại là khi họ thảm nhất? chờ đón xem diễn biến nhân duyên của họ sẽ như thế nào nhé... mọi chuyện đều có thể xảy ra đó.…
[LỜI NHẮN TỪ TÁC GIẢ]Chào mọi người, mình là Mặc Vân HyBộ truyện "Nghịch Đồ Hoán Mệnh" này là đứa con tinh thần đầu tay của mình. Vì là lần đầu tiên "tập tành" viết lách nên chắc chắn văn phong của mình vẫn còn nhiều chỗ chưa hoàn thiện, đôi khi diễn đạt còn lúng túng hoặc tình tiết chưa được mượt mà như mong đợi.Mình rất mong nhận được sự ủng hộ và những lời góp ý chân thành từ phía các bạn độc giả để mình có thêm động lực cải thiện tay nghề qua từng chương. Nếu có đoạn nào khiến các bạn thấy "sượng" hay chưa hợp lý, mong mọi người hãy giơ cao đánh khẽ và thông cảm cho mình nhé!Cảm ơn mọi người đã ghé thăm và đồng hành cùng sư tôn Thẩm Ngôn và đồ đệ Tiêu Diễn trong hành trình nghịch mệnh này. Chúc các bạn có những giây phút đọc truyện thật thư giãn! ❤️…
Truyện không liên quan tới nhân vật chính, chỉ lấy cảm hứng từ một số sự việc đã phát sinh trọng thực tế. Đọc truyện vui vẻ và không có toxic nhé mọi ngườiThể loại: Đam mỹ, Esport, võng du, Niên hạ công, Ngốc manh ngạo kiều thụ, Công<Thụ, Vườn trường, nhẹ nhàng, tình cảm Nhân vật chính:Trần Quán Tuấn (HKA Junnn): Tuyển thủ của đội tuyển Esport Liên Quân Đài Loan HKA, chuyên đi Support, hiện tại trực thuộc team BMG (Banmei gaming)Đinh Tấn Khoa: Tuyển thủ đội tuyển Esport Liên Quân Việt Nam SGP, chuyên đi Support, Gặp Tuấn trong một trận đấu APL. Hai người cùng thả emoji thế là Tuấn dính thính của Khoa Đinh Mai An: Chị gái của Khoa, luôn ủng hộ em trai hết mình, Trần Quán Long: Em trai của Junnn, kém Junnn 1 tuổi. Cùng cậu lén tham gia giải đấu nhưng phát hiện bản thân không có hứng thú với việc đi theo con đường làm tuyển thủ chuyên nghiệp nên đã nghe lời cha mẹ trở về học đại họcLâm Hải Lục: Người yêu Junnn,bạn cùng trường với Quán Long. Junnn và cô quen nhau trong một buổi cùng Quán Long tới nhà học nhóm…
Tên fic : Thuốc phiệnThể loại : 1x1, đô thị, hắc bang, pháp luật, phúc hắc tổng tài công x bình phàm nhược thụPreview.Năm 17 tuổi, Kim Taehyung đơn phương Joen Jungkook, cả thế giới đều biết ngoại trừ người trong cuộc.Năm 27 tuổi, Kim Taehyung vẫn tiếp tục đơn phương Joen Jungkook mặc cho người kia đã có người yêu. "Hừ, thì đập chậu cướp cây, sợ gì cơ chứ!" Gã đã mạnh miệng nói như vậy. Cho đến ngày Joen Jungkook chia tay người yêu, nhìn thấy em đau đớn, khổ sở, Kim Taehyung tuy hả hê nhưng lại xót em.-----"Joen Jungkook... em chính là thứ thuốc phiện được sinh ra để chế ngự tôi!"✔Started : 27/08/2019✔Ended : ...…
Văn án: Tuấn Kiệt luôn ước mơ trở thành một game thủ chuyên nghiệp. Nhưng cậu không có thiên phú nên chỉ có thể chơi ở đội dự bị cuối. Vì vậy, cậu đã tập luyện mỗi ngày để chứng minh cho mọi người thấy rằng không có tài năng, nỗ lực vẫn sẽ giúp cậu vươn lên đỉnh cao. Nhưng ông trời lại không nhìn thấy những nỗ lực đó, trong một vụ tai nạn khiến cậu mất cánh tay phải của mình, vĩnh viễn không thể trở thành một game thủ. Cậu cố gắng lâu như vậy cuối cùng chỉ nhận được kết quả này. Cậu tự sát. Mở mắt ra lần nữa, nhìn cánh tay lành lặn trước mặt, cậu đây là trùng sinh rồi, trùng sinh về lúc 5 tuổi sao?Không! Đây không phải thân thể của cậu.-----------------------------------------* Đây là truyện đầu tay của mình, cầu đừng ném đá...* Nếu có sai sót gì, các bạn hãy góp ý để mình chỉnh sửa...* Cảm ơn các bạn đã đến đọc (っ◔◡◔)っ ♥ .…
Đây sẽ là nơi mà tôi sẽ đăng những cái chap mà nội dung của nó không liên quan gì đến nhau mấy, chủ yếu đến từ những lúc W đang rảnh (hoặc bí ý tưởng cho mấy truyện chính, ok?)Nói chung chỗ này đéo có trật tự gì cả. Không thích thì auto biến. Vậy thôi.W…
Mẹ anh là cô gái Huế công dung ngôn hạnh có đủ. Bà là một nhà giáo có tâm, yêu nghề yêu trẻ, sống chan hòa với mọi người.Ba anh là chàng trai gốc Bắc phóng khoáng. Ông là một nhà kiến trúc sư.Đăng - Anh là chàng lai giữa Bắc và Trung. Một chàng agency kiệm lời, thích lông bông trên những cung đường.Nhi - em gái Đăng cũng là cô gái lai giữa hai miền. Cô được hưởng gen cao ráo của ba, nhưng nét duyên dáng nhu mì của má.@Ba mẹ cô đều gốc Bắc di cư vào miền Tây. Cô sinh ra ở miền tây nhưng lại lớn lên ở Sài Gòn. Cô có nét phóng khoáng bình dị của người miền Tây, nhưng lại cũng pha chút tính hào sảng hiện đại của Sài Gòn.Chi - tốt nghiệp ngành biên phiên dịch, làm qua rất nhiều nghề: dịch sách, freelance, trợ giảng, giáo viên, nhân viên văn phòng,... thích lái xe máy rong ruổi trên khắp các nẻo đường.…
【 Related Relationship 】-Au: Bánh đậu xanh. -Bìa: me-Thể loại: Nocp, lãng mạn một phía, đơn phương, tình yêu không đáp lại, học đường, không thành, .. Tóm tắt ngắn gọn: Làm bạn thân đến hết đời^^Âu Khiết Nhã Khuê có một cái đuôi nhỏ. Cái đuôi nhỏ ấy bám cô từ nhỏ tới lúc trưởng thành, mãi không dứt ra. Cái đuôi ấy là cái đuôi vàng 4k chất lượng cao. Tiền không thiếu mà người theo cũng vậy. Cớ sao chỉ chọn mỗi cô để trao vàng trao bạc?!Thú thực, Nhã Khuê thực tình không có hứng thú với vật chất. Nói thật lòng thì có hơi ham muốn, nhưng không phải là đồ của hắn cho. . Khuê: Cùng làm con người, xin hãy giữ tự trọng. Đừng làm phiền đối phương. Cái đuôi bạc tỉ: Ngoáy ngoáy lỗ tai không thèm nghe. Điên cuồng bám víu, đến chết không buông.…