Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
FANFIC NÀY THUỘC VỀ TÁC GIẢ BluePunkRockRebel . TỚ CHỈ DỊCH NÓ THÔI."Sẽ thế nào nếu Max chưa từng có năng lực ? Nếu Max và Chloe đơn giản chỉ là gặp lại nhau và gắn kết lại tình cảm dang dở từ 5 năm trước? Đương nhiên là Arcadia Bay vẫn có những bí ẩn và hai đứa cùng nhau khám phá ai là kẻ chuốc thuốc những học sinh trong Blackwell. Và đây đương nhiên là không thiếu hường cho fan của priefield rồi. Tin tớ đi, đây thực sự kết đẹp hơn bản original. Enjoy <3 " -- BluePunkRockRebelMột lần nữa... Tớ chỉ dịch nó thôi. Các cậu có thể đọc bản gốc tại đây <3https://www.wattpad.com/story/53688970-love-beyond-time-pricefield-fanfiction…
"Không có người yếu trừng phạt ngươi." Giang tình trong suốt xinh đẹp mắt đen thật sâu địa dừng ở hắn,"Ngươi cũng không có sai, ta với ngươi nói qua rất nhiều lần , cha ta cũng không hận ngươi, ta cũng giống nhau.""Vậy ngươi vì cái gì còn muốn đi?!" An hoa cơ hồ mất đi lý trí, ngón tay đều lâm vào giang tình cánh tay lý ,"Không cần nói sau những lời này , cái gì ngươi không thương ta, ngươi chính là tưởng tiếp cận ta, chính là tưởng hủy diệt ta, ngươi không phải vẫn mang theo này nhẫn sao? Đó là ta đưa cho ngươi! Tại kia thiên buổi tối, ngươi đã nói ngươi yêu ta ! Ngươi đã nói!"Giang tình nâng lên chính mình thủ, nhìn mặt trên lóe ra trước mỏng manh kim khí sáng bóng nhẫn, lộ ra một cái xinh đẹp mỉm cười, thấp giọng nói:"Là, ta là mang theo nó, hơn nữa, yếu vẫn dẫn đi...... Ta yêu ngươi...... Cũng là thật sự...... Nhưng là, ta còn là phải đi."…
Trong Bạch Cốt Miếu, một tiểu tăng vận áo bào xám đang quỳ lạy trước Thập Nhị Phẩm Liên Đài, nơi ngự trị của một tồn tại vĩ đại."Giờ đây tà khí tung hoành, quỷ mị lộng hành, xin hỏi Bồ Tát có phương nào cứu thế?"Hiếm hoi được về thăm tỷ tỷ một chuyến, tiểu cô nương lại bị hỏi một câu thâm sâu khó lường.Ngồi trên đài sen, nàng ngẩn ra, gãi đầu bối rối, cuối cùng vẫn nhẹ giọng đáp:"Để ta về hỏi thử!"Một trăm năm yên lặng trôi qua, trong miếu thờ chỉ còn lại bộ xương khô giữa phàm trần. Cho đến hôm nay-long ngâm hổ gầm vang dội, Bạch Cốt Bồ Tát rốt cuộc đã trở về.Bang! Bang!Tiểu cô nương dùng mõ gõ xuống nền xương sọ.Hai đốm quỷ hỏa lập lòe bùng cháy. Trong màn áo bào xám rách nát, một thân ảnh quỷ dị chậm rãi đứng lên."Đông Thổ có một quốc gia, tên là... Cự Đường."Nàng mở ra hai rương kinh vô tự, rồi lần lượt triệu hồi: một con bạo viên, một đại hán bụng phệ, một vị phá giới tăng, và một thớt ngựa mang đầu người."Lần này đi về phương Đông. Các ngươi phải trải qua đúng tám mươi mốt kiếp nạn, mới có thể hưng thịnh giáo ta, cứu lấy thương sinh.""Bồ Tát! Xin hỏi giáo ta tên là gì?" - Chúng ma đồng thanh thỉnh cầu."...""Để ta nghĩ chút đã!"…
Ở một căn biệt thự nhỏ ,tần lầu thượng một thân ảnh đang cuốn ở bên nhau, đại tích tích mồ hôi đang rơi xuống, cùng với như có như không thở dốc ở vang lên:"..... Tích Tắc!!. Tích... Tích!!...Tích!!!... Tích!!!.... Hệ thống đang ở đo đạt dữ liệu trung..... Đang ở dò xét... dữ liệu hiện tại 56%...67%..77%..98%.100% Dữ liệu hoàn tất"" Kí chủ có muốn hay không dung hợp "" Là "" Ting !!... dữ liệu truyền tống hoàn tất "Cùng lúc tiếng máy móc thanh âm kết thúc, đầy như đại lượng cuốn phim kí ức giống nhau, triều Vân Thanh mà đi, mà tiếp thu kí ức giữa Vân Thanh vẫn chưa hồi thần, nhưng vẫn căng qua đi. Sau khi tiêu hóa đại lượng kí ức mảnh nhỏ, nàng mới có tâm tư để ý nhìn xung quanh phòng, nàng cơ hồ có loại đây không phải là ta làm xác định, mặt kệ có hay không, nhưng sự thật vẫn là thật Vân Thanh"... " Xung quanh phòng lấy hồng là chính, mặc kệ chủ nhân của nó có chỉnh sửa bao nhiêu tao nhã màu hồng phấn, vẫn là lóe mù mắt nàng. Nhận mệnh Vân Thanh vì mình bi kịch lòng rơi hai giọt nước mắt. Ở xác định kí ức điều tra quá nguyên chủ là cái ngốc bạch ngọt, nàng liền thở dài một hơi. Ở xuyên trung: Thẩm Thời Nguyệt, ngước mặt xem mỗ nữ nào đó ,dỗi nói: "Ngươi biết ta vì sao yêu? " Mỗ nữ không lương tâm ôm ái nhân ,sủng nịnh đầy mặt nói : " Bởi vì ngươi là của ta ái nhân, nhìn thấy ngươi một khắc đã nhận định cái loại này ái""Ta ái ngươi không phải ngươi tiền tài hay nhan sắc, ta ái người chỉ nhận định ngươi, bởi vì ngươi thôi, ngươi đã lắp đầy tim ta a~ đồ ngốc"" Ngốc nữ nhân ngươi vẫn như v…
Một câu giới thiệu vắn tắt: Đừng nhìn như ta vậy, tốt xấu cũng là cái nam nhân......----------------------Đau... Trùy tâm phệ cốt đau đớn lan tràn tới tứ chi bách hải, cái gáy giống bị búa tạ đánh quá, lửa cháy ở trong cơ thể tàn sát bừa bãi, nhiệt khí xông lên yết hầu, mang theo dày đặc mùi tanh, tùy phun nạp phun ra miệng mũi.Đã muốn đang ở luyện ngục sao? Không... Còn không muốn chết! Còn có phải phải làm chuyện!Hoảng hốt nỉ non gian, một cỗ thanh lương theo lưỡi mặt hoạt nhập can thiệp cổ họng, đàn mùi nhè nhẹ phiêu đãng ở chóp mũi, mùi thơm ngào ngạt phong hinh, hoãn thích không chịu nổi chịu được phỏng.Một đường bạch quang đâm vào đồng để, theo hai mắt khép mở, ở tiệp tiền biến ảo làm nhiều màu vết lốm đốm, lại dần dần ngưng tụ thành cảnh.Sâu không thấy đáy hắc đàm —— là đầu tiên ánh vào mâu trung ảnh tượng.Nhưng nàng rất nhanh phát hiện, này không phải hồ sâu, mà là nhân con mắt, trong lòng cả kinh, mông lung ý thức giây lát rõ ràng."Cuối cùng tỉnh." Dày đặc dày rộng tiếng nói, mang theo nhè nhẹ khí thanh, giống nhau lồng ngực chấn minh, khi thì nặng nề khi thì mơ hồ, không giống theo miệng vọng lại tiếng vang.Hoang mang chợt lóe rồi biến mất, huyền phù ở phía trên đầu người cách xa chút, làm cho nùng mặc màu đậm diễm dung đầy đủ hiện ra ở trước mắt.Là cái nữ nhân? Kia mới vừa rồi... Nàng đang làm cái gì? Miệng mũi thơm nức, môi thượng còn lưu lại dư ôn —— nàng đến tột cùng làm cái gì?Người nọ tựa hồ nhìn ra của nàng kinh dị, u ám đồng tử mắt lý ẩn thấu ánh sáng nhạt, nhắc tới tr…
Văn án1. Ánh đêm chợt đến, có một vài người chỉ kịp nhìn thấy thứ ánh sáng bất chợt lóe lên rồi gục ngã. Dòng máu đỏ thấm từ từ qua y phục, chảy thành dòng trên nền đất. Dụ Gia đêm nay chỉ có tiếng hét, tiếng khóc, tiếng van xin, tiếng của đổ vỡ. Dụ Quyên chợt như rơi vào cơn mộng mị, nhìn máu chảy, nhìn người đi, thần trí sớm đã ngưng đọng còn lưu lại lòng hận thù. Hắn giết phụ thân nàng, bức tử mẫu thân nàng, mang nam nhân nàng yêu thương nhất rời khỏi nàng. Hắn cho nàng nhìn máu tanh, nhìn chia lìa đau khổ.Hắn định trước phải chết!Mà lúc này Dụ Quyên nàng lại chưa thể..2. "Dĩ Đàm, huynh sẽ về chứ?"Nhìn bóng lưng cao lớn của Long Dĩ Đàm đi về phía trước, Dụ Quyên không nhịn được liền đánh liều hỏi. Không nhìn thấy biểu cảm của nàng, nhưng nghe thanh âm vừa gấp gáp vừa khẩn trương của Dụ Quyên, Long Dĩ Đàm không đành lòng nên dịu dàng trả lời lại:"Ta sẽ về. Nếu ta không về sẽ có một con mèo ngốc cố chấp đợi ở cửa cho mà xem"Cao Vương điện hạ đây là đang buông lời mật ngọt hay sao, A Thất, Tự Nguyên giống như không quá tin tưởng vào những gì vừa nghe thấy. Mà thoáng nhìn qua, Dụ Quyên lại phản ứng hết sức bình thường có điều nụ cười ngượng ngùng của nàng vẫn không qua mắt hai người bọn họ. Đoán không chừng Cao Vương điện hạ tảng băng của bọn họ đã như thế rất nhiều lần trước mặt Dụ tướng quân rồi.Còn Dụ Quyên trong lòng có chút kích động, nàng khó khăn lắm mới gặp lại huynh ấy, khó khăn lắm mới tiếp tục nhận được sự bảo hộ giống ngày trước. Thời gian vốn đã lấ…
Buổi sáng tại Ravenhill High School trong lớp 10-A,học sinh vẫn đang cười nói rôm rả, vài người than thở vì bài toán khó. Tại học kỹ thuật ở trưởng vài học sinh lớp 12-B đang làm mô hình cho tiết thực hành. Không khí ồn ào, quen thuộc, quen thuộc đến mức chẳng ai nghĩ hôm nay sẽ khác.Cho đến khi cửa lớp bật mở.Một học sinh đi trễ bước vào. Cậu cúi gằm mặt, hơi thở nặng nề, làn da tái xanh đến đáng sợ. Giáo viên cau mày, yêu cầu cậu xuống phòng y tế nghỉ ngơi.Cậu lảo đảo bước ra hành lang số 13Đi được một nửa, cơ thể cậu đột ngột khựng lại.Một cơn co giật dữ dội chạy dọc sống lưng._"Rắc."Âm thanh xương cổ bẻ gãy vang lên lạnh lẽo. Đầu cậu lệch sang một góc dị dạng, những đường gân xanh tím nổi lên dưới lớp da nhợt nhạt. Khi cậu từ từ ngẩng đầu lên-Đôi mắt đã chuyển sang màu trắng dã.Khoảnh khắc tiếp theo, cậu lao ngược lên cầu thang, tốc độ nhanh đến mức chỉ trong vài cái chớp mắt đã chẳng thấy bóng dáng ấy đâu.Trong lớp 12-2, tiếng cười nói vẫn chưa dừng lại.Không ai biết rằng chỉ vài giây nữa thôi, cánh cửa kia sẽ bị **đập tung**-và thứ bước vào lớp học...Chẳng còn là con người nữa.Nếu bạn bị mắc kẹt trong ngôi trường bạn sẽ làm gì để sống sót? Và liệu nhóm nhân vật chính của chúngta có thể vượt qua sự khó khăn bất ngờ này không ? Cùng đón chờ xem.# Đây là tác phẩm do tác giả Chloe Fuyumi sáng tác không reup khi chưa có sự cho phép !!Contact : ig: tiemtieuthuytnho ; fb: Tiệm Tiểu Thuyết Nhỏ…
✏Tác giả: (尖云)Tiêm Vân• Thể loại: xk, xuyên thư, nhân vật phản diện, 1v1, chủ thụ, đam mỹ, ngọt, sát nhân, sát thủ, hệ thống, cường cường, ...• Số chương: Tạm thời không nghĩ, chờ truyện thành hình sau nói• Án văn: Lạc Hàn mắt đen âm u ngửa đầu nhìn trước mắt cao 2m ngoại quốc tóc vàng mắt xanh nam nhân.Nam nhân xanh thẳm đôi mắt ôn nhu nhìn xuống toàn thân đen nhỏ hơn nam nhân, "Phu nhân.""Quá chậm." Lạc Hàn cau mày."Phu nhân xin lỗi, anh sai rồi." Nam nhân cụp ủ rũ tai husky ôm chặt 1m89 hắc nam nhân vào lòngHình dung con chó lớn, Lạc Hàn dừng trừng mắt khụ khụ hai tiếng: "Biết sai thì tốt."Tác giả: Anh ngạo kiều quá rồi, Lạc ca.( Lạc Hàn( mặt lạnh âm lãnh cười ): Nói, muốn đi sông Tam Đồ? [chỉ họng súng vào giữa thái dương]Tác giả( hù chết bảo bảo! ): Dạ, em ngoan ngoãn ngậm miệng. )Nam nhân nhìn nhĩ tiêm hắn phu nhân đỏ lên, nam nhân ánh mắt lóe lên ý cười.* Công thụ chi gian ăn ý, lẫn nhau sủng…
Mọi chuyện bất đầu vào một ngày, khi một thiếu niên Otaku tên Trương bảo. Trong một lần cày một bộ Anime suốt 3 ngày đêm, gục ngã lên bàn ngủ bất chợt khi tĩnh phát hiện xuyên qua đến một thế giới song song, nơi mà 80% con người đều có thể thức tĩnh năng lực siêu nhiên thuộc về mình và họ gọi đó là ma pháp ! Ở thế giới song song có 5 khu vực lớn nhất thế giới , nơi mà các ma pháp sư cường giả trên thế giới hướng đến? Main xuyên qua thế giới song song trở thành 1 sinh linh vừa chào đời , ở một trong ngũ đại gia tộc lớn gia tộc Charloet ,ở thành phố Sirya Đồng thời kèm theo một cái thứ nguyên anime hệ thống... Sẻ ra sao khi main được hệ thống đưa những năng thực ở thế giới khác phá vỡ thứ nguyên bích đến thế giới này, sẻ có những va chạm đầy hỏa hoa nào giữa những skill từ thế giới Anime đối với một hệ thống ma pháp có lịch sử hơn 100 năm ở thế giới song song đây, hãy cũng đón xem main viết nên như thế nào một truyền kỳ ở thế giới mới.... Main : Khi ta mở mắt ra một sát na lúc này , cả thế gian đều vì đó mà dừng lại ...! P/s : Tại hạ là người mới, xin nhều chỉ giáo.…
Truyện về game VRMMORPG với nhân vật chính có đặc quyền được xài hàng độc lạ như bao nhân vật chính khác trong những bộ cùng thể loại. Một project tình cờ loé lên trong đầu, mới chỉ vào giai đoạn "mới nghĩ ra" chứ vẫn chưa xây dựng được gì.Bạn không thích sự nghèo nàn về lựa chọn bởi những game hiện tại? Bạn muốn được thoả sức sáng tạo nhưng hệ thống bị giới hạn không cho phép? Bạn đã quá ngán ngẩm với những game RPG giả tưởng chán òm và đơn điệu hiện tại? Hãy đến với Illusia Saga Online, nơi mà bạn có thể hoàn toàn trở thành một nhân vật fantasy như ý muốn. Đến với thế giới này, bạn muốn trở thành gì cũng được: một pháp sư, kiếm sĩ thuần tuý, một thương nhân, đầu bếp, chủ cửa hàng, hay một anh hùng, ác nhân, hoặc thậm chí là quan lại vua chúa, hoặc đủ thứ trộn lại như một nồi lẩu thập cẩm... Một thế giới game với rất ít giới hạn, và bạn chính là một trong những người sẽ góp phần xây dựng và phát triển nó.…
Tác giả : Haru haru Nhi Type : Vô Danh10 năm trước , có 6 đứa trẻ chỉ mới khoảng 8,9 tuổi đã tiến vào ngôi nhà hoang trong xóm và bắt gặp những chuyện kì lạ . Với suy nghĩ non nớt ,chúng đều cho rằng là do ma quỷ làm . 10 năm sau , mọi chuyện sẽ không có gì xảy ra nếu như Hạ Khê - 1 cô bé trong xóm không vô tình nhắc lại chuyện ngôi nhà ma năm xưa làm gợi lên tính tò mò , hiếu thắng của 5 người còn lại . Để khẳng định mọi chuyện không phải do ma quỷ gây ra , nhóm của Hạ Khê quyết định trở lại ngôi nhà hoang và ngủ qua đó một đêm . Và ngôi nhà hoang đó thật sự có MA ??? Có ánh đèn lập lòe cùng tiếng bước chân kì lạ . Phải chăng ngoài nhóm Hạ Khê còn có ai khác ? Họ là ai ? Máu , nước mắt , tiếng khóc thét trong run sợ và tuyệt vọng . Mọi chuyện kết thúc rồi sao ? Ngôi nhà như biến thành mê cung rộng lớn giam giữ 6 người . " Chúng tôi muốn thoát ra ,Giá mà ....giá mà.... chúng tôi không đừng bước vào ngôi nhà hoang này " Câu chuyện mang nhiều tình tiết kinh dị , phiêu lưu , trinh thám xen lẫn vào đó là những chi tiết tình cảm trong sáng giữa các nhân vật.…
-Tên khốn chết tiệt này, tại sao mi không chết đi cho rảnh nợ và xã hội đỡ phải chứa thêm một tên rác rưởi nhở? -Cái gì đấy! Ai dám dạy thuyền trưỏng mấy cái từ mất dạy này vậy? Bình thưòng cậu ấy sẽ không bao giờ nói thế đâu! Cậu bé đảm nhận nhiệm vụ sửa chữa tàu thuyền nhảy dựng lên, trông có vẻ thật bực bội. Cả băng đồng loạt chỉ thẳng vào tôi với ánh mắt: Gì? Ai biết đâu? Chloé làm đấy! và nó chỉ làm cậu ta càng cáu thêm mà thôi. Tôi lầm bầm: -Chết mẹ, kiểu này thì đúng là tiêu thật rồi. #######Warning: Thế giới quan của fanfic này là thuộc về Eiichirio Oda tiên sinh, chỉ có ý tưởng và một vài nhân vật thuộc về mình. Mình sẽ cố gắng bám sát với tính cách từng nhân vật, để không đập nát hình tượng của họĐây là fanfic đầu tay, cho nên trình độ của mình vẫn cực kì non nớt. Mỗi comment góp ý của các cậu là động lực chính của mình để tiếp tục lấp cái hố đầy sự u mê này. Số phận của nhân vật "tôi" đã được định đoạt ngay từ đầu khi mình phát triển plot. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. À, cứ việc gọi mình là Fuji nhé.…
Đây là bản mình repost từ vnsharing.site để theo dõi đầy đủ và nhanh hơn các bạn có thể vào theo links: http://vnsharing.site/forum/showthread.php?t=820Chắc hẳn đối với chúng ta, khái niệm "truyện ma" là cụm từ đã quá đỗi quen thuộc. Bạn có nhớ những tối mất điện ngày bé, ngồi quây tròn bên ánh nến lập lòe, hồi hộp lắng nghe người lớn kể lại những câu chuyện hoang đường, rùng rợn ? Với sự bùng nổ của mạng xã hội, những câu chuyện ma quỷ đó không chỉ đơn giản mang tính "truyền miệng" nữa, mà nhanh chóng ngập tràn khắp nơi , chúng được gọi chung là Creepypasta.Creepypasta nói đơn giản là những mẩu chuyện, video rùng rợn trôi nổi trên mạng. Về bản chất có thể gọi creepypasta là truyện ma cũng không sai, tuy nhiên sức hấp dẫn của nó lại mạnh hơn rất nhiều một phần bởi chúng được thuật lại một cách chi tiết, có thời gian địa điểm xác thực giống như chính người trong cuộc kể lại hơn là sản phẩm thêu dệt của trí tưởng tượng. Một số câu chuyện được cho là dựa trên sự kiện có thật truyền tai nhau, như một bản nhạc khiến cho hàng loạt người tự tử sau khi nghe hoặc dễ chấp nhận hơn là phát hiện về các sinh vật kì lạ...…
Tác giả: Hàn ThácVăn án:Yoona: Ngươi rốt cuộc thích ta cái gì ta đổi còn không được sao?Jessica: Cầu ngươi bỏ qua cho Krystal đi. Ngươi không phải nói chỉ thích chị không thích em gái sao?Tiffany: Yên tâm đi, Yoon-ah không dám đem ngươi như thế nào...Tae-yeon: Ngươi còn dám nói ta mang giày cao gót có thể đi tới dưới đáy bàn, ta liền. . .Seohyun: Ngươi còn dám nói ngươi cũng thích ăn khoai lang đỏ?Nichkhun:Ta cầu ngươi tốt xấu chờ đến duy ni vợ chồng xuống xe lại trêu chọc Victoria được không???Ok Taecyeon: Ta cùng Yoon-ah thật. . . Phải phải, Yoon-ah xi, ta cùng nàng thật chỉ là scandal. . . Ai ngươi chớ động thủ a. . .Krystal: Ta. . . Ta sẽ không nói cho chị, ngươi có thể. . .Han Myeong Gyeong: Yoon-ah tỷ, ngươi có thể giúp ta sinh đứa bé sao. . . Ta bảo đảm chỉ một cái! Sinh nam sinh nữ không có vấn đề. . . Ai nha, đừng đánh! Ta tìm người khác còn. . . fany tỷ cứu mạng a. . .Đô thị Hàn ngu tân tác, kính thỉnh chờ mong…
Lời của tác giả:Chỉ vì cái tội vừa đi vừa dán mắt vào điện thoại mà bước hụt chân, Rod đen đủi ngã nhào một cú, để rồi khi mở mắt ra, anh thấy mình đã xuyên không đến thế giới Fairy Tail.Tại đây, Rod phát hiện mình sở hữu năng lực triệu hồi các loại quái rừng trong Liên Minh Huyền Thoại, lại còn học được cả Tiếp Thu Ma Pháp (Take Over). Thế nhưng, đó chẳng phải là trọng điểm. Trọng điểm là giữa một bầy "mãng phu" động tí là đập phá, bỗng nhiên xuất hiện một kẻ thích lập kế hoạch và làm dự án như anh.Ai nấy đều quả quyết rằng: Rod chắc chắn sẽ là người kế nhiệm chức Hội trưởng đời tiếp theo.Nhưng Rod thừa hiểu, ngồi vào cái ghế Hội trưởng Fairy Tail đồng nghĩa với việc phải đối mặt với núi giấy kiểm điểm viết không xuể và những hóa đơn bồi thường ký đến trẹo cả tay.Rod hạ quyết tâm: "Đánh chết ta cũng không làm Hội trưởng!"...Dàn nhân vật chính:Nam chính: Rod (Châm ngôn sống: "Ta tên Rod, lấy 'Đức' phục người" - Ghi chú: 'Đức' ở đây có lẽ là cây gậy sắt hoặc nắm đấm!).Nữ chính: Mirajane Strauss (Sinh nhật: 17/08 - Cung Sư Tử. Nữ thần dịu dàng nhưng ẩn chứa sức mạnh ác ma).Lời của dịch giả:Xuyên không không đáng sợ, đáng sợ là xuyên vào cái hội phá hoại nhất vương quốc!Liệu một game thủ nhiều năm có thể "out-play" được định mệnh và giữ vững quyết tâm "không làm Hội trưởng" của mình hay không? Hãy cùng theo chân Rod bước vào cánh cửa hội Fairy Tail ngay hôm nay!…
Tên tác phẩm: [Tokyo Revengers] Này thắp dùm miếng nhang vớiTác giả: ZhuoThể loại: Đồng nhân, hành động, tâm linh.Ngày đào hố: 16/6/2022Ngày lấp hố: Chưa rõWarning Dơ. Từ ngữ bậy bạ không thích hợp với người nghiêm túc và trẻ nhỏ. Vui lòng click back để bảo vệ tâm hồn của mình.Có yếu tố R16!!Izana cực kì hoang mang khi thấy đồ trong nhà mình liên tục bị rơi và vỡ như thể có ai đó cố tình làm việc đó để trêu tức hắn vậy.Choang!!Một cái ly thủy tinh để trên bàn gần đầu giường chỗ Izana ngủ rơi làm hắn tỉnh giấc. Lại cái quần què gì nữa, đây là lần thứ năm trong ngày rồi!!Izana ngái ngủ bước xuống giường bật điện phòng, ngay khi điện phòng sáng lóe lên thì có một bóng đen vụt qua mắt hắn và Izana chắc chắn là lúc đó hắn đã hoàn toàn tỉnh ngủ. Ngay khi cái bóng đó chạy qua mắt hắn rồi biến mất không giấu vết Izana đã mở to mắt ngạc nhiên thậm chí còn chớp chớp mắt thêm vài lần nhìn xung quanh căn phòng của mình.Vải lồn hay hắn bị duyên âm như lời bà thầy bói đầu đường nói với hắn tuần trước?!!Hay là phòng trọ hắn mới thuê thật sự có vấn đề!!!…
Nanon nằm trên giường đọc lại những dòng tin nhắn vs Ohm và tự mỉm cười tủm tỉm trong căn phòng tối chỉ còn ánh đèn ngủ lập lòe. Có lẽ cậu đã thật sự thích Ohm rồi, không có lẽ đã đến yêu thầm Ohm rồi. Từ lúc nào đó, bản than cậu cũng chả hay biết nữa, cậu đã lỡ thích rồi lỡ yêu Ohm ngốc nghếch đó - người cậu nghĩ cậu sẽ không bao giờ rung động. Từ khi nhận ra tình cảm mình với Ohm không chỉ là tình cảm bạn bè, Nanon dường như chú ý đến những lời Ohm nói đồng thời nhạy cảm với Ohm hơn. "Cảm ơn mày vì đã quý tao."Một lời từ chối lịch sử? Liệu Ohm có biết Nanon đang thích thầm mình không? Nanon thật sự rất tò mò, không biết ai mới là kẻ ngốc trong mối quan hệ của họ. Mối quan hệ bạn bè than thiết hai bên đều quý nhau. Có thể đó là lời cảm ơn của Ohm thật lòng khi Nanon khẳng định mình quý Ohm nhất trong số các bạn đại học. Nhưng dù thế nào câu nói vẫn có chút đau lòng và hụt hẫng với Nanon. Cậu ấy yêu Ohm nhưng lại muốn chôn mãi tình cảm này, nhưng có kẻ yêu nào lại không mong muốn được yêu lại? Nhưng với Nanon kể cả Ohm vs cậu ấy có thành đôi liệu sẽ có kết quả chứ? Nanon vốn là người sống thiên về tình cảm nhưng cậu cũng rất giỏi che giấu tình cảm của chính mình. Trong suy nghĩ của cậu ấy, cậu và Ohm sẽ không có kết quả...Nghĩ đến có chút nhói long nhưng cậu cũng không thể kiếm soát được chính con tim của mình.…
Trong một phút đọc Bl manhwa và lóe lên suy nghĩ viết bộ này mong mọi người ủng hộ :))).Giới thiệu: 'Trong thời khắc đó, tôi chưa từng nghĩ sẽ gặp được anh, người từng khiến cuộc đời tôi như những giấc mơ về hạnh phúc mà tôi từng khao khát ước muốn, cũng là người đẩy tôi xuống vực thẳm của tuyệt vọng, vậy tại sao khi không còn hơi thở của anh cạnh bên, cuộc sống của tôi lại bộn bề đến nghẹt thở, tôi phải đặt dấu chấm hết cho chúng ta như thế nào đây..."Trích đoạn: " Anh xin em, tha lỗi cho anh đi Tùng, anh hứa sẽ không làm em đau nữa", Minh Quân vừa khóc vừa nói, lời nói vừa thốt ra đến miệng thì anh im bặt, thật buồn cười nhỉ, anh đã nói câu này không biết bao lần, lần nào cũng là tha thiết cầu xin chỉ riêng lần này anh rơi nước mắt, sau tất cả những chuyện anh làm, anh không dám mong hai đứa sẽ quay về bên nhau, anh chỉ muốn xin Tùng tha thứ cho anh, lần cuối mà thôi..." Anh đi đi, không cần xin lỗi em đâu, chúng ta cũng nên kết thúc thôi, em mong là anh sẽ thay đổi đừng làm người đến sau phải buồn như em nữa." Tùng nhìn thẳng vào Quân và nói, kì lạ thay sau bao nhiêu lần câu nói của Quân được lặp lại, lần này cậu lại không khóc chỉ cảm thấy khó chịu trong lòng, cậu không biết sự khó chịu này là gì, phải chăng như người ta vẫn thường nói một khi nước mắt không còn rơi thì người đó không còn quan trọng nữa.------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nha…