Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
୧🍷⋆౨ৎ˚⟡˖ ࣪ ˚˖°୨Lưu ý: Có tình tiết mô tả tình dục, không dành cho người dưới 18 tuổi. Mọi chi tiết trong truyện đều thuộc tuyến nội dung hư cấu, không đại diện cho con người, sự kiện hay mối quan hệ ngoài đời thực. Các kiến thức văn hóa trong tác phẩm có thể có sai sót. Vui lòng không sử dụng mục đích cá nhân khi chưa có sự cho phép của người viết.________________Ngỡ như một nhà thơ vừa tìm được quý cô khiến gã lưu luyến cả đời, chỉ muốn mang vào câu chữ mà xướng ca.Tôi chìm mãi trong ánh nhìn vấn vít và đôi môi mềm như cánh hoa kia, lòng thầm cầu nguyện với thần linh, xin đừng để người cuốn mất hồn tôi.________________bartender cún lớn × nhà văn trapboi (?)…
Việt Chi tự nhận mình là một đứa mê trai có tổ chức. Sau bảy trăm ba mươi ngày thầm thương trộm nhớ Minh, nó đã quyết định vạch ra kế hoạch cưa đổ crush. Mọi chuyện sẽ hoàn hảo, nếu không có cái ngày định mệnh khi nó vô tình bị tống xuống ngồi cạnh Hoàng Nam. Thằng này sở hữu "cơ địa mặt cọc trong truyền thuyết", nổi tiếng gần xa bởi vẻ lạnh lùng và tính cách khó gần. Trớ trêu hơn, mọi hành động lén lút ngắm crush, mọi sự ghen tị với tình địch Thu Nhi của Việt Chi đều không qua được mắt của người bạn "yêu dấu" này. Nam nhanh chóng trở thành cục đá cản đường đáng ghét nhất của Chi, liên tục phá đám mọi cơ hội được ở bên Minh của nó. Thế nhưng, chính trong những lần đối đầu với Nam, Chi lại bất ngờ khám phá ra nhiều bí mật đáng yêu đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng ấy. Cũng chẳng rõ từ bao giờ, đứa bạn cùng bàn "trời đánh" của nó đã không còn khó ưa như lúc đầu. 🐈 🐟 🐈 🐟 🐈 🐟Trích đoạn:Chi vắt nước trên tóc, quay sang lườm Nam:- Cười cái gì mà cười dữ vậy?- Lần đầu nhìn thấy mèo ướt, đoán không chừng nó lại sắp xù lông.- Mày muốn chết hả Nam?- Ừ, chết trong lòng bàn tay Việt Chi nghe cũng không tồi chút nào.…
"Này, cái loại trapboy là kiểu mấy người tán tỉnh xong rồi 'đá đít' người ta phải không?""Cậu tự nhận mình à?""Hmm... 'Đá đít' nghe thô tục lắm. Tôi thích cụm từ 'khai phóng tiềm năng độc lập' hơn. Nghe mỹ miều hơn hẳn, đúng không? Kiểu, tôi chỉ giúp họ nhận ra rằng họ vốn dĩ không cần đến ai, kể cả tôi."====================Thanh luôn nghĩ thế giới của mình được dựng nên từ những con số và núi đề cương bất tận cho đến khi thi đại học xong. Cuộc đời sẽ trôi chảy êm đềm như một phương trình được giải mã hoàn hảo.Nhưng đời thì lại chẳng có công thức nào dễ dàng như vậy.Thanh vướng vào mớ tơ vò tình ái với hotboy của trường. Từ cuộc chiến giành điểm số, Thanh bất ngờ lấn sân sang một "đấu trường" mới, nơi phần thưởng không chỉ là sự ngưỡng mộ, mà còn là những bí mật được chôn vùi dưới lớp vỏ hào nhoáng.====================Warning: _ Truyện "xả stress" mang tính chất giải trí, được viết với văn phong tự do và không qua chỉnh sửa kỹ lưỡng (có thể có lỗi chính tả, lặp từ)._ Đề cập đến các vấn đề nhạy cảm ở tuổi vị thành niên, có miêu tả thanh thiếu niên sử dụng thuốc lá._ Rate 15+_ Tác phẩm không xây dựng hình tượng "người tốt"_ Đọc giải trí, đừng quá soi mói triết lý hay nhân cách. Enjoy!…
"Uầy mày ơi ẻm nuột" "Sao mày bảo không ai tâm thần mà"-------------------------------------------------"Bé iu của bố xem và khen , ok ?""Ảnh là đẹt ti ni của tao mò "textfic , học đường…
Khác loài thì có sao, miễn là ta yêu nhau là đượcĐây là fic về KhunBam. Là KhunBam. KHUNtopBAMbot - điều quan trọng phải nhắc lại 3 lầnStart: 2020/8/11End: ?Re-upload date: 2023/8/2Highest ranking: 1st #khunbam, 2nd #koonbaam…
Tác giả: Hoa Sinh Tương Editor : Thập Bát Sơn Yêu(Nê) Nguồn convert: WikidichTrạng thái: Đang đào ( 30/07/2021 ) Nguồn dịch: từ chương 1-14 ( sưu tầm ) Chương 15 trở đi: wattpad @_thapbatsonyeu_Số chương : 1452 ---------Nguyện vọng của Tô Đường là tích cóp đủ một trăm triệu về nhà dưỡng lão.Nhưng mà ngay lúc cô hoàn thành xong nhiệm vụ, vui vẻ chuẩn bị về nhà thì hệ thống thông báo, tích phân đông lại, thế giới tan vỡ, tất cả nam chủ đều hắc hóa!Bạo quân: Ta muốn giết tên pháo hôi ngươi!Bá đạo tổng tài: Tỷ tỷ thật đáng yêu, muốn giết!Nguyên soái: A, tiểu ngọt ngào, đánh gãy chân!- Đây là hành trình xuyên ngược lại của nữ chính, xoát xoát giá trị thù hận sau đó xoát xoát tiêu trừ giá trị hắc hóa của nam chính!| Nữ chính không phải bạch liên hoa, không phải thánh mẫu. Nữ chính làm việc tuỳ tâm sở dục, tính cách "phúc hắc", kéo quần lên liền không nhận người thân :)) |-------- Đôi lời tâm sự: Bộ này là bộ đầu tay của mình, quyết tâm không DROP! Không DROP! Không DROP! Điều quan trọng phải nói 3 lần~~@NêWordpress: https://thapbatsonyeu.wordpress.com…
Những xúc cảm vụn vặt và bất chợt của mình, bắt đầu từ năm mười bảy tuổi, biết thiết tha yêu những nỗi buồn và tận hưởng cảm giác một mình, tịch lặng. Cô độc không khiến người ta giãy giụa giữa sống với chết, có chăng, là khiến người ta nghĩ nhiều. Suy nghĩ dồn nén, lâu dần sẽ bào mòn mạng sống, khối óc và con tim. Vậy nên dù biết hơi ngẩn ngơ vớ vẩn, mình vẫn chia sẻ chúng lên đây, để ai đó vội vội vàng vàng lướt ngang qua, hiểu giùm mình điều mình chưa kịp hiểu hết.…
Tuệ Anh trợn tròn mắt, một lần nữa quay xuống nhìn Minh. Minh cũng đáp lại bằng cái nhìn đầy bất ngờ. Sau vài giây, hai đứa lại cùng hướng về phía thầy Nam.- Ba năm sẽ không dài, cũng không ngắn, nhưng ba năm sẽ đủ cho các em biết mình là ai. Thầy luôn mong mỗi em học sinh đang ngồi đây khi bước ra khỏi cổng trường Minh Thanh sẽ hiểu được mình đã và đang có gì, mình cần gì và mình sẽ làm gì. Hãy ghi nhớ từng giây phút của ba năm học cấp ba, kể cả nỗi buồn, sự thất vọng và cả áp lực, trọng trách, vì bên cạnh niềm vui và thành tựu, chúng cũng là yếu tố tôi rèn nhân cách và bản lĩnh của mỗi chúng ta trước khi vào Đại học, ra xã hội. Và hãy luôn tự nhắc nhở mình rằng: "Đừng xấu hổ khi không biết. Chỉ xấu hổ khi không học"...Trong lòng Tuệ Anh bỗng rạo rực ngọn lửa của thời thanh xuân. Phải chăng chính từ khoảnh khắc này, tuổi trẻ chân chính của cô mới thực sự bắt đầu. Một tuổi trẻ không mỏi mệt để biết mình là ai. ------------------------------------------------Cấp ba, chỉ khi qua rồi, ta mới biết trân trọng. Truyện lấy bối cảnh ở Hà Nội bởi tình cảm đặc biệt của Thảo dành cho mảnh đất này. Tuy nhiên, trường cấp ba Minh Thanh được lấy hình mẫu từ chính ngôi trường cấp ba mà Thảo từng theo học ở một thành phố khác. Ngôi trường này sắp được di chuyển tới một địa điểm khác đẹp hơn và trường sẽ được xây dựng mới hoàn toàn. Có thể coi cuốn tiểu thuyết này là nơi Thảo lưu giữ những hồi ức tươi đẹp nhất về 3 năm thanh xuân của mình - điều mà có lẽ 10, 20, thậm chí là 30 năm nữa sẽ quý giá vô cùng.…