[Đoản Ngắn] Nếu.... Anh có thể yêu em! By Yuzriin
12tEm thích anh! Tôi không thích cô15tEm yêu anh! Tôi không yêu cô18tAnh làm người yêu em nhé! Cô phiền quá, mau biến điVậy em sẽ đi, sẽ biến mất khỏi cuộc sống của anh mãi mãi!…
12tEm thích anh! Tôi không thích cô15tEm yêu anh! Tôi không yêu cô18tAnh làm người yêu em nhé! Cô phiền quá, mau biến điVậy em sẽ đi, sẽ biến mất khỏi cuộc sống của anh mãi mãi!…
Tác giả: Tịch Vũ YênThể loại: gương vỡ lại lành Dung lượng: 120 chương( đang viết)"Có những người lớn lên cùng nhau, tưởng rằng sẽ không bao giờ rời xa. Nhưng thanh xuân không phải một con đường thẳng - mà là những lần bỏ lỡ, những lần im lặng, và những câu nói không kịp thốt ra."Vị Ương và Trường Khanh đã cùng nhau đi qua tuổi thơ, cùng nhau trưởng thành, cùng nhau đứng đầu bảng điểm... nhưng lại không ai đủ can đảm nói ra câu "tớ thích cậu".Cho đến khi số phận buộc họ phải chọn: giữ lại tình bạn, hay đánh cược cả tương lai để bước về phía nhau.…
Thanh xuân, nơi những cô cậu học trò ngây ngô, tươi sáng từng bước trưởng thành.Thanh xuân cho họ tỏa sáng với cái tôi của mình, làm những điều không tưởng.Cùng bạn bè làm những điều tuyệt vời, tỏa sáng như những pháo hoa rực rỡ trên bầu trời xanh.Anh là năm tháng của lưng chừng trưởng thành và trẻ con, cùng em đi qua những mùa xuân xanh đến đồng tàn.Cùng em tô điểm cho những năm tháng rực rỡ thời thanh xuân.Những năm tháng rực rỡ đó, chúng ta có nhau!-----------Ngày đăng: 17/11/2023…
Câu chuyện là lời từ sâu thẳm từ trong trái tim của Chae-Won . Những lời mà cô luôn muốn chôn dấu nó thật sâu để không ai có thể tìm thấy nó .…
Giới thiệuBối cảnh: thành phố Liêu ĐôngNam: Cố Tây Trì, 18 tuổi - học sinh trường cấp 3 Dục Thành.Nữ: Hạ Ngôn, 17 tuổi - học sinh trường cấp 3 Liêu Đông.Thể loại: txvt, chữa lành, HE.Các địa danh trong truyện đều là hư cấu, mọi mốc thời gian chỉ là trùng hợp.-----[...]Cố Tây Trì sau đó đặt biệt danh cho cô, ba chữ "học sinh ngoan" ngày trước bị thay thế bởi hai chữ "Bạn gái" vô cùng chói mắt. Anh còn viết kèm thêm mấy icon trái tim trông cực kì sến súa.Hạ Ngôn nhìn mấy cái icon có chút cạn lời, cô cũng nhanh chóng đặt biệt danh cho anh. Trước giờ Hạ Ngôn chưa từng thay đổi biệt danh của anh, số điện thoại lưu tên vẫn luôn là Cố Tây Trì.Sau một hồi suy nghĩ cô cũng thay đổi biệt danh cho anh là "Bạn trai"Nhìn vào dòng cập nhật trạng thái, trong lòng cô không khỏi cảm động. Bọn họ từ một mình thành chỉ một người, từ một người lại thành cả một đời. Vốn dĩ khi gặp được người muốn cùng nhau thiên trường địa cửu, mọi thử thách xuất hiện cũng chỉ là một lần lên núi mà thôi.…
cốt truyện khởi đầu xoay quanh câu chuyện kể về tình yêu của tôi học trò của nữ 9 đi kèm đó là những nuối tiếc cùng nhưng ước mơ cháy bỏng của tuổi trẻ sau đó chình là câu chuyện về tuổi thanh xuân của nữ 9 với hy vọng tảo sáng cùng tham vọng lớn lao và là câu trả lời tình yêu nhỏ và tương lai hoài bão…
Thể loại : Thanh Xuân Vườn Trường , ABO.Truyện hư cấu do tác giả nghĩ ra , mất não 😂Cp : Tuấn Hạn , Tầm Tấn , Lăng Việt. Số chương : 15 chương Trạng thái : Đã hoàn. Văn án : " Cảm ơn ... a anh gì ơi , có chút nhầm lẫn rồi tôi không có gọi bánh ngọt " " À ... không phải , cái bánh này là tôi tặng cho cậu ... ừm ý tôi là , tôi tặng chiếc bánh này cho cậu được không ? " Cung Tuấn nói xong thì cảm thấy bản thân có chút ngốc nghếch , trên môi vẫn giữ nụ cười gượng gạo , Trương Triết Hạn ngẩn người ra sao đó thì phát hiện người con trai này là người khi nãy nhìn chằm chằm mình kia mà , nhìn người này có vẻ là trạng tuổi anh thế nhưng sao lại giống tiểu hài tử ngốc nghếch thế này , nhưng mà ... Có chút đẹp trai nha. --------------- Tiểu Triết ~ Người trong lòng giật mình với cách xưng hô thân mật này , Cung Tuấn vòng tay ôm lấy eo nhỏ của Trương Triết Hạn , anh ở trong lòng hắn thầm mỉm cười một cái hồi hộp mong đợi câu nói tiếp theo ...…
Tôi luôn mong gặp được nam9 thanh xuân trong cuộc đời mình và những cuộc gặp gỡ kì diệu tưởng như phim ngôn tềnh thế nhưng số mệnh trắc trở đã đưa chúng tôi đến với kết cục không ngờ tới ...…
Mở đầu cho chuyện tình thanh xuân vườn trường là những buổi trò chuyện khó quên cùng bạn bè, là cái chở che của Khiêm Thức cho Mộc Hoà. Cứ ngỡ phải sống mãi trong cái quá đau khổ, lụi tàn của sân khấu. Nào đâu là cuộc hành trình mới của em trên con đường về sau. Chúng ta không đếm bao lâu là kết thúc 12 năm đèn sách, mà đếm sẽ còn gặp nhau bao lần trên ghế nhà trường. Sự nhẹ nhàng của Khiêm Thức sẽ xoá nhoà đi vết thương của Mộc Hoà. Cái hoà đồng của 11E đã khiến Mộc Hoà vui vẻ hơn trong năm tháng thanh xuân.…
Tác giả: Nguyệt Lạc Thiên Khuynh Lam Nhược - 1 sản phẩm hoàn hảo của cuộc thí nghiệm cho ra con người nhân tạo,xinh đẹp tuyệt luân,thân mang dị năng nhưng chỉ có thể như 1 con búp bê mặc người sắp đặt. 1 năm 10 tuổi kia, vì người mà nàng thương yêu nhất trên đời này, nàng tự tay hủy toàn bộ phòng thí nghiệm, cuối cùng tự thiêu trong biển lửa, chỉ mong có được chân chính khoái hoạt ở kiếp sau. Cơ duyên xảo hợp, nàng xuyên qua, trở thành 1 cô bé vô ưu vô lo, đơn thuần lại thiện lương, có thể vì người bạn thân mà đến khu đô thị hoa lệ lại nguy hiểm bất chấp sự khó khăn và phản đối. Gặp hắn - 1 con người bá đạo và ngông cuồng lại vô cùng kiêu ngạo; nàng lạnh lùng nhưng lại vô cùng khát khao sự hạnh phúc và vui vẻ.Hai linh hồn cô độc đó, liệu có thể mang lại hạnh phúc cho nhau ?P/S: truyện đầu tiên mình viết, nếu có gì không ổn thì có thể góp ý cho mình biết.Báo trước là sẽ hơi ảo và thần thánh hóa nam nữ chính,nếu bạn nào không thích có thể CLICK BACK nha.Mong mọi người ủng hộ !!! :3…
Hiện đại, từ thanh xuân đến trưởng thành, gương vỡ lại lành, nam bác sĩ ngoại thần kinh giả đứng đắn × nữ bác sĩ tâm lý dịu dàng, sạch, sủng, có H, HE…
Một thần tượng nổi tiếng với một người thường. Một người đã 26 tuổi một người chỉ 16 tuổi. Một người cao một người lùn. Một người đẹp như tiên một người nhan sắc bình thường đến nỗi chẳng ai thèm để ý. Thế quái nào lại có thể ngược nhau như thế chứ! Nhưng chẳng hiểu sao lại có thể yêu nhau được chứ.…
My first ever ngây.thơ.vô.duyên.edit.truyện.ngắn 😂…
Những năm thiếu niên, ta mang trong tâm ý niệm chất phác, vốn chỉ mong cùng người đồng hành trải qua những niên nguyệt đáng nhớ.Nào ngờ, lòng ta bỗng tâm động, nhưng chẳng dám ngỏ lời, bởi sợ rằng khước từ sẽ hóa thành tâm khổ.Chỉ đành lặng lẽ giữ lấy thứ u tình đẹp tựa phù hoa, mà nguyện mãi giấu kín nơi tâm khảm.Đối diện người ấy, ngoài mặt giữ vẻ bình nhiên, nhưng sâu thẳm trong lòng là những bàng hoàng lẫn hoan lạc.Niên thiếu chi xuân khiến người ta tập tễnh, giữa đôi bờ của hành động và suy tư.Dưới bầu trời hải dương mênh mông, từng lớp ba đào vỗ nhẹ vào vũ y, ánh cười dịu dàng của người khiến ta mãi không thể ly tâm.Lòng ta ngày càng trĩu nặng tình tư, chỉ dám từ xa ngắm nhìn, như kẻ say trước vẻ đẹp khuynh tâm.Tình ý niên thiếu đẹp như hướng nhật chi hoa, khi được ánh dương chiếu rọi sẽ nở rộ rực rỡ.Có kẻ can đảm mà dám tỏ lộ chân tâm, cũng có kẻ yểm tàng mà giấu kín cả đời không nói.…
tự dưng vớ phải anh người iu đẹp zai ❤️🔥…
Trong những năm tháng thanh xuân rực rỡ ấy, có một loại tình yêu mang hình hài của biển cả.Cậu là "Đại Dương"- mênh mông, tĩnh lặng và phản chiếu cả bầu trời đầy nắng. Còn tôi chỉ là chú 'Cá" nhỏ, dành cả những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để bơi ngược dòng trong thế giới của cậu. Tôi tham lam hít thở bầu không khí có cậu, đắm mình trong sự bao dung của cậu, nhưng lại vĩnh viễn không cách nào chạm tới được đáy tim sâu thẳm ấy.Giữa sân trường ngập nắng, cậu là tiêu điểm của ngàn vạn ánh nhìn, còn tôi chỉ là một nhịp thở khẽ khàng lướt qua đời cậu. Chúng ta gần nhau trong gang tấc, như cá chẳng thể tách rời nước, nhưng lại cách xa nhau cả một vạn dặm tâm hồn. Tôi gom góp hết dũng khí của tuổi trẻ để viết nên những lời tỏ tình bằng bọt biển, chỉ cần sóng xô nhẹ là tan vào hư vô. " Nước mắt của cá tan vào biển , nên đại dương sẽ chẳng bao giờ biết cá đã vì mình mà khóc bao nhiêu lần . " Có một loại kiên trì mang tên âm thầm. Có một loại mạnh mẽ mang tên lặng lẽ bên cạnh. Giữa đại dương bao la của người, liệu có một góc nhỏ nào dành cho chú cá nhỏ đã dành cả thanh xuân để yêu người bằng tất cả mình có ?…
Thật may, người ở bên khi tôi trưởng thành, bằng một phép màu kì diệu nào đó, vẫn là mối tình đầu chóng vánh và ngây ngô năm tôi 17 tuổi.…
Những năm tháng cấp ba ở vùng quê bình yên, Thanh Thanh luôn giữ trong lòng một bí mật: ánh mắt mơ hồ hướng về Khôi - chàng trai vô tư, chẳng bận tâm đến mọi thứ xung quanh, có chút ngốc, mà cô chỉ dám lặng lẽ ngắm nhìn từ xa. Một mối tình thầm lặng, ngọt ngào nhưng cũng vụn vỡ giữa những trang vở học trò.Bên cạnh Thanh Thanh còn có Minh - cậu bạn lớp phó ẻo lả, hay nói nhiều và đôi khi chua ngoa đến khó chịu, nhưng lại luôn âm thầm quan tâm, bảo vệ cô theo cách vụng về nhất. Giữa những trò đùa tinh nghịch, những giờ học ồn ào và những buổi tan trường rộn tiếng cười, Thanh Thanh không nhận ra rằng sự hiện diện của Minh đã trở thành điều quen thuộc và ấm áp đến nhường nào.Tuổi mười bảy đi qua với tiếng ve, sắc nắng, với hoa giấy hồng rực sân trường. Những rung động đầu đời chớm nở, mong manh như cánh hoa, để rồi sau nhiều năm gặp lại, lời chưa kịp nói mới dần hóa thành câu trả lời của trái tim.✨ Đây là câu chuyện thanh xuân - về tình bạn, tình yêu và cả những lỡ hẹn, những điều ngọt ngào xen lẫn day dứt, của một thời áo trắng ngây ngô nhưng mãi mãi chẳng thể quên.…
Tên khác: Chỉ muốn lại gần em.Văn án 1:"Cậu là Tô Miên đúng không?" - Lục Trạch hỏi, giọng nói trầm thấp, mang theo chút âm hưởng dịu dàng rất khó tả.Tô Miên hơi ngạc nhiên, cô khẽ nghiêng đầu: "Sao cậu lại biết tên tớ?"Lục Trạch khẽ nhướng mày, ánh mắt cậu ấy lướt qua gương mặt cô một cách chậm rãi, như đang ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất. Cậu ấy khẽ cười, một nụ cười vừa có chút gì đó trêu chọc, vừa như đang thưởng thức:"Vì tất cả những điều tốt đẹp trên đời này, tớ đều muốn biết tên để gọi cho đúng."Văn án 2:"Tô Tiểu Miên!"Bước chân của cô khựng lại. Cái tên nghe vừa lạ vừa quen, âm điệu mềm mại ấy khiến cô ngơ ngác mất vài giây. Hình như... là gọi mình?Cô quay đầu lại, vừa vặn thấy Lục Trạch đang chạy bộ từ phía cổng trường tới. Cậu mặc đồng phục chỉnh tề nhưng lại toát lên vẻ phong lưu không giấu được, đôi mắt đào hoa lấp lánh ý cười dưới nắng.Tô Miên né tránh theo bản năng, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ hoang mang: - "Tô Tiểu Miên? Cậu... đang gọi tớ đấy à?"Nhìn cậu cao lớn như vậy mà đeo chiếc cặp nữ sinh trông có chút buồn cười, nhưng biểu cảm của cậu lại cực kỳ nghiêm túc: - "Chứ ở đây còn ai tên Tô Miên sao?"- "Không.. Nhưng sao lại gọi tớ như thế, có hơi..""Tô Tiểu Miên, nghe rất mềm mại mà? Gọi như thế, chẳng phải giống như tớ đang dỗ dành cậu sao?""Hơn nữa, gọi tên thật nghe khách khí quá. Tớ không thích khách khí với cậu."--"Chúng ta đã có Wechat của nhau rồi, không phải là đã thân thiết hơn rồi sao?""Thêm WeChat là thân sao?" Cô thật sự khô…