AI LÀ TRÀ XANH~~
Ai là trà xanh nhỉ…
Ai là trà xanh nhỉ…
Thanh xuân của tôi gặp phải anh như dẫm phải cức....Nhưng hạnh phúc vì đã có người chùi cức giùm tôi :3…
Có người từng hỏi tôi: Người mà năm mười bảy tuổi bạn từng thích, giờ thế nào rồi?"Tôi không trả lời. Bởi cái tên đó, tôi vẫn chưa từng dám gọi lại một lần nữa.Có lẽ trên thế gian này, những người khiến ta xao lòng trong quá khứ, không phải ai cũng có mặt trong tương lai.Nhưng cũng có những người, chỉ cần nhớ đến thôi, tim vẫn nhói lên như ngày đầu gặp gỡ."Ánh Mắt Của Cậu Khi Mặt Trời Lặn" là câu chuyện về một mùa thu không có lá vàng, một buổi chiều không có gió, một ánh mắt đã vô tình gieo rắc vào lòng người khác sự mềm yếu dịu dàng nhất.Cậu ấy ngồi đó, trên vỉa hè đầy nắng, chia phần bánh mì duy nhất cho một con chó hoang, và ánh sáng trong đôi mắt cậu khi ngẩng đầu lên... đã ở lại trong tôi suốt bao nhiêu năm tháng.Chúng tôi gặp nhau vào thời điểm cả hai đều chưa hoàn chỉnh.Tôi là cô gái sống đủ đầy nhưng đơn độc, còn cậu là chàng trai mang theo cơn gió cũ và những vết xước không ai nhìn thấy.Giữa thế giới phẳng lặng này, chúng tôi từng cùng nhau lặng lẽ lớn lên trong những ngày mà chỉ cần được ai đó để mắt đến, đã là điều may mắn.Nhưng thanh xuân luôn vậy - có lẽ, được đi cùng nhau một đoạn đường, đã là tất cả những gì định mệnh ban tặng.Cậu ấy của năm đó, nghèo đến mức không có nổi một ly sữa đậu nóng, nhưng lại ấm đến mức khiến cả đời tôi không thể nào quên.…
> "Cậu tin không? Có những người sinh ra dưới ánh mặt trời, nhưng cả cuộc đời chỉ sống trong bóng tối." Phạm Bảo Duy Tùng - nam sinh nổi tiếng nhất trường Nam Trung. Đẹp trai, giàu có, lạnh lùng và... nguy hiểm. Cậu mang trong mình những vết thương không thể thấy được bằng mắt, những cơn bạo lực gia đình kéo dài đến ám ảnh. Cậu không cười. Không tin. Không mở lòng. Thiên Di - cô gái mới chuyển trường, nghèo nhưng sống giữa tình yêu thương đong đầy. Nhẹ nhàng, dịu dàng, nhưng chẳng yếu đuối. Cô tin vào điều tử tế. Cô tin vào ánh sáng, dù là nhỏ nhất. Hai con người - hai thế giới. Một người không còn niềm tin vào nắng, một người chính là nắng.Họ gặp nhau trong một buổi sáng bình thường. Nhưng những ngày sau đó... không còn bình thường nữa. Một câu chuyện về tuổi trẻ, về những tổn thương không ai nói ra, về những bàn tay đưa ra đúng lúc, và về việc chữa lành không phải bằng thuốc, mà bằng trái tim."Có những người chỉ cần ở bên, cũng đủ khiến mình tin lại vào ánh sáng..."📌 Nếu bạn đang tìm một câu chuyện học đường chữa lành - nơi ánh nắng lặng lẽ tìm đến những tâm hồn sắp gãy - thì đây là câu chuyện dành cho bạn.…
Bộ truyện được dựa trên câu chuyện thật của tác giả. Tình tiết, nội dung, nhân vật đều ngoài đời.Tác phẩm sẽ mang lại cho độc giả cảm giác như được quay về lại tuổi học trò.Câu truyện kể về một bạn nữ đã thích thầm một bạn nam cùng lớp và đang trên con đường theo đuổi tình yêu của mình :>Truyện còn nhiều thiếu xót mong các bạn ủng hộ Lịch đăng: T3-T6-CN…
Kiểu viết mới, người lớn hơn. Mong các bạn cho ý kiến ∩__∩ Xin đừng ném đá nếu nó quá dở π_π Cảm ơn các mem____________________________________ Thanh xuân của mỗi người chúng ta, ai cũng đều bỏ lỡ một ai đó. Nhưng tôi vẫn luôn thắc mắc, tại sao lại là người đó? Tại sao lại để tôi gặp được người tôi yêu nhất trong những năm tháng đã được định sẵn là sẽ bỏ lỡ cơ chứ?…
Đây là một câu chuyện teenfic,dựa trên trí tưởng tượng phong cmn phú của con tác giả.Truyện có yếu tố kỳ ảo hoang đường,nếu đã không thích đọc teenfic thì đừng có xem,không lại ném đá con tác giả.Bạn đã được cảnh báo ^_^…
"Cánh hoa đào rơi trên mái tóc cậu, nắng ấm làm dịu cái se lạnh sớm mai. Cậu cười tươi dưới tán cây anh đào, tôi nhận ra cả đời này chỉ thích mình cậu."Truyện về chuyện tình của Vinh và Vi, bên cạnh đó còn là tình bạn 5 người Vinh, Vi, My, Nam, Phong. Cả nam, nữ chính đều có vấn đề về tâm lý, thiếu thốn tình cảm về mặt gia đình nên khi gặp được nhau họ cảm thấy như mình đã tìm được người bù đắp cho những mất mát từ lâu trong tâm hồn. Nhưng năm tháng qua đi, hiện thực khốc liệt, cảnh còn người mất."Có người đến có người đi và có người ở lạiCó lúc khôn và cũng có lần lỡ dạiCó lúc tủi, có lúc vinh và cũng có lúc thăng hoaCó ngày cười, có ngày khóc, và có ngày hoan ca." (Mười năm - Đen Vâu)…
Tư Duệ cô đây trước giờ không sợ trời, chẳng sợ đất!! Vậy mà giờ đây...lại đi sợ một cái tên học bá lạnh lùng sao?!!…
Truyện có nhiều yếu tố cẩu huyết đề nghị ko mang não khi đọc…
" Tiền không mua được hạnh phúc nhưng mà có tiền thì có tất cả. "Tôi đáp: "Tiền không phải là tất cả nhưng không có tiền thì chắc chắn vất vả. "…
Cô: Lê Bảo Uyên, sinh viên năm nhất. Anh: Hoàng Nhật Hưng, giảng viên, luật sư. Là thần tượng của cô. Tình yêu của cả hai trải qua nhiều sóng gió. Truyện dài, lần đầu mình viết mọi người ủng hộ và góp ý ạ.…
Tên gốc: 学弟,我喜欢你Tác giả: Lạc Tần An (洛秦安)Thể loại: nguyên sang, đam mỹ, hiện đại, HE, tình cảm, vườn trường, chủ thụ.Edit: LunaTình trạng bản gốc: HoànTình trạng edit: đang tiến hành *Bản dịch phi thương mại, chưa có sự cho phép của tác giả.**Không chuyển ver, không reup*…
Chỉ là truyện trong tưởng tượng, vui lòng không gán ghép lên người thật và không mang đi nơi khácCảm ơn…
Đàm Thủy và Nam Khánh gặp nhau năm 13 tuổi tại lớp học thêm…
10 năm sau, vào ngày tháng ấy, khi mặt trăng hoàn toàn che khuất mặt trời, khi âm dương hoà thành một,chúng ta sẽ gặp lại nhau. Gửi cho cậu : Tớ Nhớ Cậu…
Vì tình yêu mù quáng dành cho Anh Khoa mà Linh Chi mang theo vết thương tâm lí một thời gian rất dài. Nhưng nhờ có cậu bạn thanh mai trúc mã là Hàn Ân nên sau mười năm, Linh Chi cũng đã bỏ được trở ngại tâm lí. Đây là bộ truyện đầu tay của mình, rất mong mọi người ủng hộ!…
Tình yêu không phân biệt tuổi tác, miễn là trái tim của mỗi người đều hướng về nhau. Hoàng Bảo Hân là một cô gái có đôi phần ngốc nghếch, nhưng xinh đẹp và yêu đời.Chúng ta tu hiểu xem cô gái năm cuối cấp ba này trải qua những khung bậc để tìm tới tình yêu như thế nào nha 💔…