Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
4,196 Truyện
100 Bước Yêu Em

100 Bước Yêu Em

120 11 3

Năm 2016, trong ngày khai giảng đầu tiên ở ngôi trường D tại thành phố Hải Phòng, Minh Nguyệt - cô gái 16 tuổi - bước vào một khởi đầu tưởng như tươi sáng. Thế nhưng số phận lại sắp đặt cho cô một cuộc gặp gỡ đầy ngang trái với Trần Nguyễn Đức Nhật - chàng trai lớp 12 nổi bật nhất trường. Lần đầu chạm mặt, họ chẳng hề để lại cho nhau thiện cảm, mà chỉ toàn hiểu lầm, định kiến và sự ghét bỏ.Minh Nguyệt, cô gái thông minh, bề ngoài cá tính nổi loạn, mang tiếng "nữ quái" trong mắt mọi người. Nhưng ẩn sau lớp vỏ mạnh mẽ ấy là một tâm hồn đầy những vết thương không dễ nguôi ngoai. Trái ngược với cô, Đức Nhật là chàng trai vừa học giỏi, vừa là "trùm trường" khiến ai cũng nể phục. Cậu được thầy cô ưu ái, bạn bè ngưỡng mộ, lại mang vẻ ngoài hiền lành, trong sáng đến mức được gọi là "hoàng tử của mọi cuộc vui".Hai con người tưởng chừng chẳng có điểm chung, lại bị số phận kéo vào quỹ đạo của nhau. Khi họ dần xóa bỏ khoảng cách, tình yêu nảy nở - một tình yêu mà cả thế giới đều không tin tưởng, thậm chí phản đối. Và rồi, ngay khi tình cảm đang rực cháy, sau ngày Đức Nhật tốt nghiệp, Minh Nguyệt bất ngờ nói lời chia tay...Hơn hai năm sau, định mệnh lại sắp đặt cho họ một lần nữa gặp lại. Giữa bao nỗi đau cũ, bao ngờ vực và thử thách, liệu Minh Nguyệt và Đức Nhật có một lần nữa bỏ lỡ nhau, hay cuối cùng sẽ dũng cảm chọn bước về phía nhau?…

Khoảng Cách Giữa Hai Bàn Học

Khoảng Cách Giữa Hai Bàn Học

6 0 10

Description - Khoảng Cách Giữa Hai Bàn HọcỞ trường cấp ba Châu Sơn, khoảng cách giữa hai bàn học tưởng chừng chỉ là vài bước chân, nhưng lại là ranh giới của tự tôn, ganh đua và những cảm xúc chưa kịp gọi tên.Triệu Ngọc - nữ sinh luôn đứng đầu bảng xếp hạng học tập, lạnh lùng và quyết đoán - chưa từng cho phép mình thua kém bất kỳ ai. Đối diện cô là Kiều Kiều, kỳ phùng địch thủ ngang tài ngang sức, nơi mỗi con điểm đều trở thành một trận chiến âm thầm.Giữa cuộc đối đầu ấy, Đan Thúc - chàng trai thông minh, trầm ổn, giỏi máy tính - lặng lẽ bước vào thế giới của Triệu Ngọc, mang theo những rung động khó hiểu. Bên cạnh anh là Hải Châu, người bạn thân ấm áp, tài hoa với hội họa và piano, như một nốt trầm dịu dàng giữa tuổi trẻ nhiều biến động.Từ những lần chạm mặt tình cờ, những hiểu lầm không lời giải thích, đến cảm xúc dần lớn lên sau mỗi giờ học... khoảng cách giữa hai bàn học dần thu hẹp, nhưng khoảng cách giữa trái tim con người lại trở nên phức tạp hơn bao giờ hết.Liệu tuổi học trò có đủ dũng cảm để vượt qua tự ái, ganh đua và những hiểu lầm chưa kịp nói thành lời?"Khoảng Cách Giữa Hai Bàn Học" - một câu chuyện thanh xuân nhẹ nhàng, nơi mỗi ánh nhìn, mỗi trang vở và mỗi lần im lặng đều cất giấu những rung động đầu đời.…

Triền Miên Mùa Hạ

Triền Miên Mùa Hạ

1,007 97 18

'Năm mười bảy tuổi,cô gái của mùa hạ năm ấyLà mùa hạ đi ngang sân trường đầy nắng.Người con gái tôi yêu trong năm tháng ấy' Hoài Châu"Năm ấy tôi đã bỏ lỡ em...xin lỗi tôi năm đó vì đã không hối thúc bản thân thốt ra những lời từ tận đấy lòng dành cho em! - Tôi thích cậu nhưng tôi lúc ấy quá nhút nhác tâm hồn mỏng manh của một thiếu nữ nên đã để thời khắc định mệnh ấy trôi qua - Thanh xuân là những ngày tưởng như rất dài, nhưng ngoảnh lại đã vội vàng trôi qua và khoảng khắc đẹp nhất cũng chẳng thể quay trở lại.Nhưng thật may nhỉ? Chúng ta gặp lại được nhau...À không phải là tìm lại cô cậu thiếu niên năm ấy.Bỏ lỡ nhau ngay thời khắc đẹp nhất của tuổi học trò nhưng lại tìm được nhau ở ngưỡng cửa trưởng thành - Trái tim năm ấy giờ đang nằm trọn trong tay tôi. Từ khoảng khắc gặp lại em tôi biết nhịp tim tôi lại lệch một nhịp nữa nhịp đập nối tiếp xúc cảm dâng trào của cậu thiếu niên năm ấy - Khi ánh mắt lướt qua nhau cậu thiếu niên năm ấy vẫn nằm trọn trong mắt tôi và...Thanh xuân chưa kịp nói lời yêu, nhưng định mệnh thì vẫn còn chỗ trống cho anh và em…

HOÀNG HÔN ƠI

HOÀNG HÔN ƠI

7 0 2

Trong thế giới đầy rẫy kỳ vọng và áp lực, Quỳnh Điệp luôn sống theo khuôn mẫu mà gia đình và xã hội đặt ra. Là một cô gái học giỏi, ngoan ngoãn, và hoàn hảo trong mọi mặt, nhưng Điệp chưa bao giờ thực sự cảm thấy hạnh phúc. Cô bị cuốn vào cuộc sống đầy nghiêm khắc, không có thời gian để mơ mộng hay khám phá bản thân. Mọi thứ dường như là một chuỗi ngày đều đặn, buồn tẻ và thiếu màu sắc.Một buổi chiều, khi cảm thấy mình không thể chịu đựng thêm áp lực nữa, Điệp lẻn ra ngọn đồi sau trường, nơi cô có thể tìm thấy sự tĩnh lặng giữa bộn bề. Tại đây, cô gặp Trung Kỳ, một chàng trai với tâm hồn tự do, sống theo cách riêng của mình. Trung Kỳ không giống những người xung quanh cô, anh sống không theo những quy chuẩn mà xã hội mong đợi, mà đơn giản là làm những gì mình thích. Sự khác biệt giữa họ là quá rõ rệt, nhưng lại là điều khiến Điệp cảm thấy có sự kết nối kỳ lạ.Cả hai không có nhiều điểm chung, nhưng mỗi lần gặp nhau, họ lại dần dần khám phá ra những mảng màu khác nhau của cuộc sống. Trung Kỳ giúp Điệp thấy rằng, đôi khi sự hoàn hảo chỉ là chiếc mặt nạ che giấu những ước mơ và cảm xúc thật sự. Liệu tình bạn giữa họ có thể trở thành tình yêu? Liệu Quỳnh Điệp có dám bước ra khỏi cái bóng của chính mình để đón nhận một cuộc sống mới, tự do và chân thật hơn?Hoàng Hôn Ơi là câu chuyện về hành trình tìm lại bản thân, về những buổi chiều hoàng hôn lãng mạn nhưng cũng đầy thách thức. Câu chuyện ngọt ngào và đầy cảm xúc, giúp ta nhận ra rằng, đôi khi yêu thương không phải là sự h…

Trước khi nữ chính trọng sinh, tôi đã nắm được nâm chính trong tay

Trước khi nữ chính trọng sinh, tôi đã nắm được nâm chính trong tay

0 0 4

Tác giả: Bạch Viên ThấtThể loại: Nguyên sang , Ngôn tình , Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt văn , Hào môn thế gia , Nữ phụ , Kiếp trước kiếp này , Đoản văn , Đô thị , Pháo hôi , 1v1 , Thị giác nữ chủ , Ngôi thứ nhấtTrước Khi nữ chính trọng sinh nam chính đã bị tôi đuổi tới tay Chuyên mục : Đóa hoa luyến ái Làm bó hoa thì vào thời khắc này phải vĩnh viễn tỏa sáng. Về những bó hoa yêu đương đó. Hy vọng tất cả tình yêu cùng đóa hoa đều không bị phụ lòng. - trước khi nữ chính trọng sinh, nam chính đã bị tôi đuổi tới tay Tôi, Lâm Thanh Nhi, ngoài ý muốn biết được bản thân là vợ chưa cưới của một nam chính pháo hôi. Hầy, được rồi, chính là cái loại nữ chính mắt mù ngây thơ tin sai trai đểu, sau khi hại chết nam chính và bản thân được trọng sinh một lòng yêu quý nam chính ngọt văn. Nếu tôi đọc không sai Cuộc nói chuyện sau khi sống lại sẽ là kiểu này. Nam chính : " Tôi buông tay cho em rời đi" Nữ chính : " Chồng ơi..... ôm" . Nam chính "Em gọi tôi là gì? Em có biết tôi đã chờ ngày này bao lâu rồi không ?" ......Ù Woa, Chậc. Tiếc là tôi là nữ phụ, không thèm trở thành loại nữ chính không não này. Nhưng mà hiện tại có nói gì cũng không quan trọng. Tôi ngồi khóa trên đùi nam chính, ôm mặt anh ấy nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước hôn qua từng nơi trên khuôn mặt anh. Trong mắt anh mang theo sóng tình cuộn trào nhưng lại chậm chạp không có động tác nào. Phó Cửu Hàn, một người đàn ông được xưng là Cửu Gia, tuy rằng anh ấy thật sự đã 30 tuổi nhưng tại sao mọi người lại gọi một tiếng gi…

XƯƠNG CÁ

XƯƠNG CÁ

98 8 1

[ Nếu không phải vì thích người đó như vậy, sao mỗi năm trôi qua đều không thể quên được. ]Mối quan hệ giữa hai nhà Lục Ngu rất tốt, Ngu Từ đã yêu thầm đã phải lòng Lục Nghiêm Kì - thanh mai trúc mã của cô từ khi còn nhỏ, khi lớn lên, cô có một quyết định dũng cảm vào kỳ nghỉ hè trung học phổ thông.Lúc đó, các bạn trong lớp cũng có mặt, cảnh tượng hỗn loạn, cô bị đẩy vào vòng tay cậu ấy, giữa tiếng cười đùa, cô lấy hết can đảm thì thầm vào tai cậu: "Tớ thích cậu.""Vậy sao?", chàng thiếu niên nheo mắt nhìn cô kèm theo một nụ cười khinh bỉ: "Nhưng tôi không xem cô là bạn."Giữa tiếng cười nhạo, cô cuối đầu xuống, mặt đỏ như máu, có một loại sỉ nhục mà nhân phẩm bị chà đạp dưới chân.Kể từ hôm đó, Ngu Từ kiên quyết biến mất khỏi thế giới của Lục Nghiêm Kì, thề không bao giờ gặp lại.Nhưng nhiều năm sau đó vẫn gặp lại nhau.Một lần, Lục Nghiêm Kì gắp một miếng cá vào bát của cô. Cô nhẹ nhàng lắc đầu: "Tôi không ăn cá."Lục Nghiêm Kì: "Anh biết em không ăn nên đã gỡ hết xương cho em, sẽ không bị mắc cổ."Cô vẫn lắc đầu như cũ.Lục Nghiêm Kì đặt đũa xuống, nhìn vào mắt cô: "Sao em vẫn luôn cố chấp như vậy?"Ngu Từ cúi đầu, từ từ đưa thức ăn vào miệng.Cô là như vậy, vì hóc xương cá, cô cả đời không thể ăn cá. Vì những tổn thương người đó gây ra, có thể sẽ ghi nhớ suốt đời, không thể tha thứ.-Ngày trước yêu thích bao nhiêu, sau này chỉ muốn tránh xa.Cô oán hận nói: "Lục Nghiêm Kì, anh bị điên!"Anh ấy dựa vào cửa, lặng lẽ nhìn cô, trên môi nở một nụ cười khó hiểu:…

Tiểu Chanh Muối Đừng Giận Nữa!

Tiểu Chanh Muối Đừng Giận Nữa!

0 0 1

Từ khi còn bé xíu, Vũ Tuệ Nhi và Bùi Hoàng Minh đã như hai mảnh ghép bị ép dính vào nhau bởi số phận dù anh lớn hơn cô 1 tuổi. Nhà sát vách, bố mẹ thân thiết, đến cả giờ ăn, giờ chơi cũng vô tình trùng lặp. Người ngoài nhìn vào đều cười bảo: "Đúng là thanh mai trúc mã."Nhưng chỉ có hai người trong cuộc mới hiểu rõ-đó chưa từng là một câu chuyện dịu dàng như người ta tưởng.Tuệ Nhi ghét cái cách Hoàng Minh luôn chọc cô đến phát bực. Còn Hoàng Minh lại không chịu nổi dáng vẻ lúc nào cũng vênh váo, không chịu thua của Tuệ Nhi. Hai người gặp nhau là cãi, ở gần nhau là đấu khẩu, cứ như thể một ngày không gây sự thì sẽ thấy thiếu thiếu điều gì đó.Ấy vậy mà kỳ lạ thay-từ cấp một đến cấp hai, rồi từng năm tháng trôi qua-bóng dáng của người kia vẫn luôn ở đó.Sáng đi học, là thấy nhau.Giờ ra chơi, là nghe giọng nhau.Chiều tan trường, lại vô tình sánh bước cùng nhau trên con đường quen thuộc.Có những lúc, Tuệ Nhi tự hỏi... nếu một ngày không còn Hoàng Minh bên cạnh để cãi nhau nữa, liệu cuộc sống có trở nên quá yên tĩnh không?Còn Hoàng Minh, đôi khi cũng lặng nhìn cô lâu hơn một chút-nhưng rồi lại nhanh chóng quay đi, tiếp tục cái giọng điệu trêu chọc quen thuộc như chưa từng có gì khác lạ.Người ta gọi họ là "thanh mai trúc mã."Nhưng họ lại tự đặt cho nhau một cái tên khác-"Oan gia."Chỉ là... oan gia này, dường như lại không thể tách rời.Vậy nên câu chuyện của họ sẽ đi về đâu?Là tiếp tục những trận cãi vã không hồi kết, hay một ngày nào đó, giữa những lần đấu khẩu quen thuộc, họ chợt nhận ra... đối …

[EDIT] Cùng anh vượt qua - Nam Bắc Kiều Mộc

[EDIT] Cùng anh vượt qua - Nam Bắc Kiều Mộc

2 0 1

Giới thiệu: Tên truyện: Cùng anh vượt quaTên hán việt: Dũ thuTên tác giả: Nam Bắc Mộc KiềuTình trạng: Hoàn thànhSố chương: 61 chươngThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Song khiết, Vườn trường, Nhẹ nhàng, Duyên trời tác hợp, 1v1, Thị giác nữ chủ, Chữa khỏiVăn án:[Tiểu thiên sứ ôn nhu thông minh kiên định VS Thiếu niên tự ti mẫn cảm]1.Minh Nhiễm cảm thấy, Giải Thời Ngôn là nam sinh trung học không giống người thường nhất cô từng gặp qua.Cậu kiệm lời nội liễm, thiếu một chút tính trẻ con và phản nghịch tuổi này nên có.Cậu sẽ đọc một ít sách kiến trúc học và cơ học khó hiểu, cũng sẽ ngây ngốc ngồi cạnh một đứa trẻ nhỏ đi lạc chờ người nhà đến đón.Thành tích của cậu luôn luôn đứng đầu, rõ ràng trong mắt người khác là thiên chi kiêu tử, nội tâm lại có vết nứt, tự ti mẫn cảm.Giải Thời Ngôn cho rằng, nữ sinh giống như Minh Nhiễm, về sau nhất định sẽ gặp được người tốt đối tốt với cô, ít nhất người kia, có thể mang cho cô một tương lai vui vẻ và bình an.Mà chính mình về sau, chủ định một thân cô độc một mình giữa thế gian, cùng cô... không có bất cứ liên quan nào.2.Năm 27 tuổi, kỹ sư kết cấu Giải Thời Ngôn đã nổi danh toàn thế giới, trong một lần phỏng vấn anh được hỏi: "Kỹ sư Giải tuổi trẻ đầy hứa hẹn, nhất định có rất nhiều cô gái theo đuổi ngài, vậy bản thân ngài hy vọng làm quen với cô gái như thế nào?"Giải Thời Ngôn vươn tay, màn hình chuyển qua chiếc nhẫn trên ngón áp út, ánh mắt anh ôn nhu nhìn về một chỗ thính phòng: "Tôi đã kết hôn... từ…

BÉ ƠI, ĐỪNG CÓ CHẠY MÀ!

BÉ ƠI, ĐỪNG CÓ CHẠY MÀ!

2 1 2

" Đứng lại"_ âm thanh trầm thấp, khàn khàn của nam sinh vang lên làm cho Tiểu Bạch vô cùng lo lắng, do sợ nếu đi tiếp sẽ bị đánh nên cô chầm chậm xoay người lại, ngay khi đầu quay lại hướng về phía giọng nói vang lên thì bắt gặp Tạ Châu Dương đang ngậm kẹo mút nhìn cô chằm chằm. Bỗng lại có tiếng vang lên : " Nãy giờ chạy đi đâu vậy hả bánh trôi ?"Giọng điệu cợt nhã kết hợp với dáng vẻ phóng túng của anh đã dọa cho cô ghi nhớ hình ảnh của anh từ đại ca ngầu lòi thành lưu manh vô liêm sĩ. Cô khẽ run người đáp: " Em đi nộp bài cho thầy chủ nhiệm ạ" Tuy lời cô đáp nhẹ nhàng, bình thường nhưng trong mắt anh thì lúc này cô đang làm nũng, điềm đạm, dễ thương giải thích với anh làm cho lòng anh râm rang cả lên, hai tai bắt đầu mất khống chế đỏ lên, trong lòng anh cỗ vui sướng đang trào dâng nhưng bên ngoài lại sợ mất mặt nên chỉ trả lời lại : "ừ" khiến cô có chút không hiểu con người trước mặt có bị vấn đề gì thần kinh không, sao mà lại cư xử kì lạ như thế. Kêu cô lại chỉ để hỏi vậy thui ư hay thấy cô ngốc nghếch muốn trêu ghẹo, không nghĩ nhiều cô xoay người đi mất khiến cho bé Dê nhà ta ngơ ngác không biết làm sao đến khi bóng dáng của cô khuất sau cửa phòng giáo viên anh mới hoàn hồn. Lúc này anh mới hiểu rằng năng lực ăn nói quan trọng đến nhường nào, chỉ là muốn ở chung một chỗ với con gái người ta thôi mà do ăn nói cục súc đã dọa cho người ta chạy mất.p/s: đây là bộ truyện đầu tay mình viết , còn chưa quen lắm mong mọi người đọc ủng hộ mình nhen, cảm ơn mọi người rất nhiều…

[ Boy Love ] Tuổi Thanh Xuân Ta Vô Tình Gặp Nhau

[ Boy Love ] Tuổi Thanh Xuân Ta Vô Tình Gặp Nhau

204 19 4

Vào một ngày buồn chán tẻ nhạt như bao ngày, cậu - Diệp An một thiếu niên thích suy tư, nhưng lại có đôi chút nghịch ngợm gặp anh - Trường Phong ngay trước cửa căn tin. Cuộc gặp gỡ vô tình nhưng hoá ra lại là một bước thay đổi tất cả của cậu. Mỗi ngày, thay vì ngồi buồn chán và trách móc mọi người suốt ngày thích chọc cậu vì cái tên như con gái của cậu, hay suy tư tại sao ba mẹ cậu lại đặt cho cậu cái tên ấy. Thì giờ đây, hình ảnh một người anh cao lớn trầm tĩnh đến đáng sợ nhưng lại vài phần thân thiện và tốt bụng cứ xuất hiện trong đầu cậu miết, không cách nào xoá bỏ được. Hình như... cậu thích anh mất rồi! Từng ngày trôi qua, cậu và anh cứ lặng lẽ tiếp xúc, lặng lẽ nói chuyện, rồi lặng lẽ hiểu về nhau...P/s : - Ảnh truyện là tớ thấy trên google nên chưa biết cre, nếu mng biết hãy bảo tớ để tớ đổi nhé^^- Đây là bộ truyện đầu tiên của tớ :3- Truyện ngắn, không phải truyện dài tập~…

Tám Mùa Xuân - Lê Đồ

Tám Mùa Xuân - Lê Đồ

1,250 31 4

- Tên tác giả: Lê Đô- Edit: Ngọc Ngọc- Beta: Đá Nhỏ- Bìa: Gác nhỏ nhà Zynni (cảm ơn shop iu vì bìa siêu đẹp)- Raw: Tấn Giang- Văn án:Sinh nhật 18 tuổi năm đó, Vạn Xuân quyết định "điên" một lần.Cô lấy toàn bộ dũng khí, hướng về chàng trai đó.Cô chờ rồi lại chờ, đến khi hoàng hôn buông xuống, những vì sao sáng lên cũng không thể cản được nổi mong mỏi nhen nhóm.Cô cũng không ngờ rằng,Cái buổi tối hôm đó, tên phóng đãng kia không thể kềm chế nổi bản tính tuổi trẻ xốc nổi, sa vào vũng máu.Cô lại càng không thể ngờ là,Đằng sau khung ảnh ngày đó có một lá thư tỏ tình không thể mở ra, nó chứa đựng rất nhiều lời muốn nói nhưng rốt cục cũng xóa xóa tẩy tẩy chỉ còn vài chữ:"Vạn Xuân, tôi thích cậu!"(...)Tám năm sau, hai người gặp lại nhau ở cục cảnh sát.Vạn Xuân của năm 18 tuổi thích cậu sống lại, nhưng cô lại không dám đứng lên thừa nhận.Trần Chu, đã từng là người vô cùng sôi nổi, người dùng những ngón tay thô ráp ôn nhu lau đi dòng nước mắt của cô.Hiện tại, chỉ biết đem cô đẩy ra thật xa.Nếu không phải một lần uống say, hắn ôm cô không chịu buông, đáng thương nói:"Vạn Xuân, đừng không cần tôi mà, tôi chỉ còn mình cậu thôi!"Vạn Xuân đã từng cho rằng, chỉ có mình yêu thầm đến tám năm, là tình cảm một phía...- Lưu ý từ tác giả:Là truyện ngọt, xin hãy tin tôi đi!Thể loại: Yêu thầm, tình đầu, trưởng thành, cứu rỗi.Cốt truyện thiên về tình cảm nhân vật.Nếu bạn theo đuổi chuyện đào sâu về tình tiết, xin hãy lướt qua.[Truyện sẽ cố gắng cập nhật vào thứ Bảy hàng tuần.…

"Tiểu Ninh , Học tỉ của anh"

2 0 39

Ôn Ninh - cô gái nhút nhát, chăm chỉ nhưng luôn bị lu mờ giữa những người xung quanh - bỗng chốc trở thành tâm điểm khi chuyện tình bí mật với Giang Thần, học bá cao ngạo , tài giỏi, lộ ra trước toàn trường. Từ những ánh mắt tò mò, những lời đồn thổi, đến sóng gió từ gia đình, Ôn Ninh lần đầu tiên phải đối mặt với áp lực lớn nhất đời mình.Nhưng bên cô luôn có Giang Thần - người bạn trai không chỉ tuyệt đối trung thành, lạnh lùng trong vẻ bề ngoài nhưng ngọt ngào, chu đáo đến từng chi tiết trong đời sống thường nhật. Từ những lời thì thầm lúc ôn bài, những nụ hôn dịu dàng đến cả sự quan tâm ấm áp tròng bệnh viện, anh khiến cô nhận ra rằng tình yêu thực sự không chỉ là cảm giác, mà còn là niềm tin và sự đồng hành không rời.Câu chuyện không chỉ là hành trình yêu đương ngọt ngào của cặp đôi, mà còn là cuộc chiến trưởng thành của Ôn Ninh - từ cô gái nhút nhát trở thành người phụ nữ độc lập, kiên cường, đủ sức đứng vững trước mọi khó khăn, với tình yêu làm động lực để vượt qua chính bản thân mình.…

Quân Lâm Thiên Hạ - Tuyết Mị Duy Ảnh (Hiện đại, thanh xuân vườn trường)

Quân Lâm Thiên Hạ - Tuyết Mị Duy Ảnh (Hiện đại, thanh xuân vườn trường)

3,213 218 9

Truyện ngắn - Thể loại: Hiện đại, thanh mai trúc mã, thanh xuân vườn trường, đại thần bá đạo.Tình trạng: Đã hoàn (Chị up từ từ.)…

NẮNG RƠI TRƯỚC CỬA

NẮNG RƠI TRƯỚC CỬA

5 1 2

Từ thuở còn học tiểu học, nữ chính và nam chính đã từng có một mối duyên nhỏ bé mà cả hai đều không hay biết.Mẹ của nam chính là cô giáo chủ nhiệm năm lớp 1 của nữ chính, vì thế hai đứa trẻ sớm quen nhau, cùng đi học, cùng chơi đùa như những người bạn tuổi thơ. Nhưng quãng thời gian ấy quá ngắn ngủi - nam chính chuyển nhà, và ký ức về nhau dần phai nhạt.Nhiều năm sau, khi nữ chính bước vào cấp ba, em nghe nói con trai của cô giáo cũ cũng đang học tại ngôi trường này.Cuộc gặp gỡ định mệnh xảy ra...Chỉ một ánh nhìn, nữ chính đã bị vẻ ngoài lạnh lùng, điềm tĩnh của nam chính thu hút. Trớ trêu thay, anh lại hoàn toàn không nhớ ra em.Ở năm lớp 10, thứ cảm xúc dành cho nam chính chỉ là rung động mơ hồ. Nhưng sang năm lớp 11, khi mọi cảm xúc cũ dần phai nhạt, em mới nhận ra người mình thật sự yêu chính là anh - người bạn tuổi thơ đã quên em.Và từ đó, cuộc hành trình theo đuổi tình yêu bắt đầu.Nhưng mọi thứ không hề dễ dàng. Nam chính liên tục né tránh, cố tình tỏ ra xa lạ, thậm chí còn block mọi liên lạc của em. Trước sự lạnh lùng ấy, nữ chính không hề bỏ cuộc. Giữa tình yêu đơn phương, ký ức tuổi thơ bị lãng quên và sự né tránh đầy bí ẩn của nam chính, liệu nữ chính có thể phá vỡ lớp băng trong tim anh để giành lại mối duyên đã lỡ?…

Thanh Xuân Dư Quang

Thanh Xuân Dư Quang

0 0 1

🌤️ CỐT TRUYỆN:Tố Như và Duy Phong cùng học tại một trường quốc tế danh tiếng. Tuy là hai "gương mặt vàng" trong giới học sinh nhà giàu, nhưng họ lại gần như không nói chuyện với nhau - cô quá hoàn hảo, còn anh quá nổi loạn.Cho đến một buổi triển lãm ảnh học sinh, Tố Như tình cờ dừng lại lâu hơn trước một tấm ảnh chụp một người con gái đứng giữa sân trường vắng, nắng đổ dài trên vai áo. Không ai biết người chụp là ai.Vài ngày sau, cô nhận được tin nhắn ẩn danh:> "Bức ảnh đó là cậu. Chỉ là cậu không biết đã từng đẹp như thế nào trong khoảnh khắc ấy."Tò mò và bối rối, cô bắt đầu tìm hiểu - và phát hiện ra người đứng sau bức ảnh là... Trình Duy Phong.Từ đó, họ bắt đầu một mối quan hệ kỳ lạ. Không ai biết họ thân nhau, nhưng thỉnh thoảng lại thấy họ biến mất cùng lúc sau giờ học. Họ cùng chụp ảnh, nói về tương lai, chia sẻ áp lực khi sống dưới ánh nhìn của "dòng họ", "thương hiệu gia đình".Cả hai đều là ánh mặt trời trong mắt người khác - nhưng lại là "dư quang" của nhau, chỉ hé ra một phần nhỏ bản thân mình mà không ai thấy được.---💬 "Nếu có một nơi không ai biết đến chúng ta, cậu sẽ làm gì?"💬 "Tớ sẽ làm thời trang. Cậu thì sao?"💬 "Tớ sẽ mở một tiệm ảnh ở Kyoto. Nhỏ thôi. Treo ảnh chụp cậu lên tường."---Rồi kỳ thi đến gần, áp lực càng lớn. Tố Như đứng giữa hai lựa chọn: gánh vác trách nhiệm gia đình, hay bỏ tất cả để theo đuổi giấc mơ ở Ý. Còn Duy Phong cũng phải chọn: tiếp tục sống như cái bóng của anh trai đã mất, hay bước ra, sống là chính mình.Cuối truyện…

Tôi sẽ chờ người, dù cho cả ngàn kiếp

Tôi sẽ chờ người, dù cho cả ngàn kiếp

39 5 6

Ngày hôm ấy trời xanh mây trắngNgày hôm ấy gió thổi vi vuNgày hôm ấy nắng chiếu qua sânNgày hôm ấy, tôi và người bên nhau mãi mãi.***Ngày hôm ấy mưa rào tầm tã, xe cộ inh ỏi, dòng người huyền náo, chen chúc. Máu và nước trải khắp con đường. Thầy nhìn tôi, vẫn cứ nụ cười ấy nhưng sao nó lại yếu ớt đến kì lạ vậy? Tôi gào khóc, tôi khóc mãi nhưng thầy cứ nằm mãi trên mặt đường đẫm máu...***Ngày hôm ấy, mây đen, gió nổi, sấm sét đùng đoàng, tôi nhìn cô ấy, nhìn cô ấy cứ nhắm mắt dần, rời khỏi vòng tay tôi, mãi mãi ...Nội dung:Mộc Mộc yêu thầy giáo của mình- Tư Bách Thần. Một người đàn ông trưởng thành, chững trạc và dịu dàng, một người đầy bí ẩn và không ai có thể biết thầy ấy đang nghĩ gì. Liệu thầy có động lòng trước cô nữ sinh do mình chủ nhiệm suốt 3 năm cấp 3?Hứa Hạo Nhiên yêu vợ của mình, anh yêu Mộc Mộc hơn cả sự nghiệp và sinh mệnh của mình. Anh yêu cô ấy từ khi hai người còn ở giảng đường đại học cho đến tận khi cô ấy qua đời vào 17 năm sau. Nhưng liệu Mộc Mộc có thật sự yêu anh như thế hay trong đôi mắt buồn luôn nhìn anh chăm chú lại là một người đàn ông khác, một người mà cô ấy cất giấu suốt 17 năm?Tất cả bọn họ đều có một người để chờ đợi, dù cho cả nghìn kiếp.…

Thiên Kim Hào Môn Giả Nghèo

Thiên Kim Hào Môn Giả Nghèo

427 30 34

Văn án :Từ nhỏ đã ngậm thìa vàng ra đời Tang Ny trong nhà có mỏ giàu đến chảy mỡ, nhưng ngày khai giảng đầu tiên, cô lại cự tuyệt Rolls-Royce đưa đón, thu hồi tất cả quần áo hàng hiệu cùng trang sức quý báu, quyết tâm muốn trải nghiệm một chút hạnh phúc bình dị.Nhưng mà không như mong muốn, luôn luôn không cẩn thận để lọt giàu.Trong ngõ nhỏ , Tang Ny nhìn Doãn Thứ mặt vô biểu tình mà giải quyết những đám người sinh sự kia, sau đó che đi cánh tay bị thương, bước chân rời đi. Hắn lạnh lùng nhìn Tang Ny nói: " Thu hồi tất cả lòng thương hại trong mắt cô lại."Tang Ny không hiểu: " Có thể sử dụng tiền giải quyết, tại sao phải động thủ ?"Doãn Thứ: " ... ... như vậy?"Tang Ny móc ra một loạt thẻ đen mà ba ba đưa cho, đưa cho anh: "Cậu cầm đi, về sau đừng đánh nhau, trực tiếp dùng tiền đập chết bọn hắn."Doãn Thứ nhất thời không biết nói gì.*  Tin tức hai người ở cùng một chỗ loan truyền nhanh chóng, tất cả mọi người đều đoán con bé nghèo hèn đó sẽ bị Doãn Thứ đá đi bất cứ lúc nào, nữ sinh điều kiện tốt hơn Tang Ny ái mộ Doãn Thứ cứ như tre già măng mọc nhiều vô kể.Cho đến khi bạn thân đến nhà Doãn Thứ, trông thấy cả phòng thiên văn đầy đủ thiết bị.Cảm thán rằng: "Đệch mợ, cái này từ trên xuống dưới chắc chắn phải hơn trăm vạn đi? Quả nhiên là Doãn thiếu, thực bỏ ra vốn không nhỏ."Doãn Thứ trực tiếp thẳng thắn: " Tang Ny tặng."Thậm chí còn thập phần kiêu ngạo: " Cô ấy còn đưa tôi toàn bộ tòa nhà thiên văn."" ... ..."Ngày hôm sau, toàn trường đều truyền một tin tức: "Cứu mạng! Doãn Th…

Nắng Về Trong Gió

Nắng Về Trong Gió

10 1 1

Một buổi tối liên hoan sau chuỗi ngày thi cử dài đằng đẵng, khi nồi lẩu vừa dọn xuống và tiếng hát còn vương vất trong không gian, những người bạn năm xưa lại túm lại cùng quay về trò chơi quen thuộc: Thật hay thách. Một câu hỏi dành cho Sơn và câu trả lời đầy ẩn ý của cậu đã vô tình kéo Nhi trở về những năm tháng cũ - nơi những ánh nhìn lặng lẽ, những rung động chưa từng gọi tên bắt đầu hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Từ ký ức của Nhi, câu chuyện mở ra hành trình trưởng thành của một nhóm bạn gắn bó từ thuở thơ ấu: Nhi (Bún) - Liên - Khuê (Cá) - Minh - Nam và sau nữa là còn cả Sơn - cậu bạn từ thành phố chuyển về. Tuy là mảnh ghép đến muộn nhất của nhóm nhưng Sơn lại dần trở thành một phần rất tự nhiên trong những tháng ngày học tập, những buổi rong chơi và cả mùa thi qua trọng của tuổi niên thiếu. Tình bạn cứ thể mà lớn lên cùng năm tháng, giản dị nhưng bền chặt. Để rồi từ chính những cảm xúc tưởng chình đơn giản ấy hóa thân thành những rung động đầu đời, âm thầm kết trái mà chẳng ai kịp nhận ra. Và cũng chính vì sự khẽ khàng ấy đã khiến xúc cảm bỗng chốc lạc nhịp. Khi người này đủ can đảm hiểu ra thì người kia đã kịp bước qua, để lại phía sau một khoảng cách rất nhỏ nhưng chẳng thể với tới. Những niềm yêu từng rất lớn của tuổi thiếu niên bỗng trở thành ký ức dịu dàng, giống như nắng về trong gió - trong sáng, nhẹ nhàng, làm lòng người ấm áp nhưng lại thoáng qua, không thể giữ chặt. Nó vừa là sự khởi đầu, vừa mang theo dư vị tiếc nuối của những điều chưa kịp nói ra, chưa…

Thơ với chả thẩn

Thơ với chả thẩn

128 28 46

Ổ thơ, hứng gì viết đó, dân chuyên có thấy xin nhẹ tay 👉🏼👈🏼💦…

[EDIT] Từ Niên Thiếu Đến Rung Động - Tiêu Lộ

[EDIT] Từ Niên Thiếu Đến Rung Động - Tiêu Lộ

130 11 7

从年少到欢喜 - Từ Niên Thiếu Đến Rung ĐộngTác giả: Tiêu LộEditor: SanSố chương: 113 chương, 8 phiên ngoạiThể loại: Thanh mai trúc mã, song hướng thầm mến, song xử, vườn trường đến thành thị (từ đồng phục đến áo cưới), HE, ngọt văn.Thiếu nữ nỗ lực hết mình vì không tin cổ tích x Thiếu niên thiên tài muốn tạo nên cổ tích.VĂN ÁNĐôi lúc Đan Quý Thu nghĩ, nếu cô có thể lựa chọn lần nữa, cô hy vọng mình không phải thanh mai của Lục Duẫn, không được anh che chở từ nhỏ đến lớn. Vậy thì ít nhất cô còn có can đảm mà thích anh một cách quang minh chính đại chứ không phải ôm giữ bí mật vừa ngọt ngào vừa chua xót này, sợ một ngày anh phát hiện để rồi đến bạn bè cũng không làm được.Lục Duẫn vừa đẹp trai, hài hước, tính khí lại có chút cà lơ lất phất, cả Thất Trung đều công nhận anh là giáo thảo, chỗ nào cũng tốt. Nếu có chỗ không tốt thì chắc là chuyện hằng năm xếp hạng của anh đều bị tiểu thanh mai của mình nghiền áp. Lục Duẫn: "Mình đánh cược nhé, nếu lần thi này tớ vượt qua cậu thì cậu phải giặt tất cho tớ một tháng."Đan Quý Thu: ". . ."Lục Duẫn nói tiếp: "Nếu cậu thắng, tớ không chỉ giặt tất cho cậu một tháng mà còn giúp cậu giặt quần lót một tháng."Đan Quý Thu: "Cút giùm." Xuất huyết não mất thôi. Giới thiệu: Bạn thanh mai và bạn trúc mã đều cho rằng đối phương không thích mình. Nội dung vắn tắt: lòng mang lý tưởng, chính trực lương thiện. Một câu chuyện xưa về tình yêu và sự trưởng thành.…