Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Author: Tàn Tâm Liệt PhếThể loại: Thanh xuân vườn trường, Hài - lãng mạn, nam×namCouple: Vương Tuấn Khải × Dịch Dương Thiên TỉTiểu văn án:Người ta thường nói thanh xuân phải có chút ganh đua thành tích mới là thú vị, phải có chút rung động thuở ban đầu mới là đẹp đẽ, phải có tình anh em bằng hữu khắc cốt ghi tâm mới là đáng nhớ. Vậy thì, thanh xuân của chúng ta có phải là rất rất tuyệt vời không?…
Tác phẩm gốc : Sau khi mất trí nhớ, đối thủ bám dính lấy tuiTác giả : Y NhaTruyện gốc đã hoàn*Lưu ý : CHUYỂN VER CHƯA ĐƯỢC SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢVì chưa có sự cho phép của tác giả nên nếu có ý kiến hay phản ánh gì thì mình xin phép xóa truyện.Couple chính : Jungkook x TaehyungThể loại : fanfic, ABO, thanh xuân vườn trường, hiện đại, oan gia ngõ hẹp, ngọt, HE, chuyển ver, 1x1…
Phương Cửu Sênh năm 18 tuổi bước vào trường Đại học, lòng tràn đầy tự tin, hướng về tương lai phía trước.Phương Cửu Sênh năm 18 tuổi được ở chung kí túc xá với những cô bạn dễ mến như Dư Thi Thi, Lục Sơ Hạ, Giang Chi.Phương Cửu Sênh năm 18 tuổi lần đầu tiên gặp Lâm Thiên Nhất - vị học trưởng tài giỏi của Đại học Chiết Giang.Phương Cửu Sênh năm 18 tuổi vì một tai nạn nhỏ khiến cho cô và Lâm Thiên Nhất trở thành bạn.Phương Cửu Sênh năm 18 tuổi phát hiện bản thân có tình cảm với Lâm Thiên Nhất nhưng không nói ra.Phương Cửu Sênh năm 18 tuổi trong một lần uống say đã bày tỏ tình cảm với Lâm Thiên Nhất.Phương Cửu Sênh năm 18 tuổi nghe tin Lâm Thiên Nhất phải đi trao đổi ở nước ngoài, không khỏi buồn rầu.Phương Cửu Sênh năm 18 tuổi hứa với Lâm Thiên Nhất sẽ không quên nhau khi ở sân bay.Phương Cửu Sênh năm 18 tuổi chờ đợi Lâm Thiên Nhất trở về trong vô vọng.Ngày cuối ở trường Đại học, cũng là một ngày hè tràn ngập ánh nắng, Phương Cửu Sênh đứng dưới gốc cây phượng vĩ, thầm chờ đợi điều gì đó sẽ xảy đến. "Này, em vẫn luôn chờ anh sao?"…
🌺Hán việt: Tái Cảm Cự Tuyệt Ngã Thí Thí🌺Tác giả: Hứa Quân Tam Sinh🌺Nguồn raw: Tấn Giang 🌺Số chương: 82 chương (66C + 16NT) 🌺Thể loại: Thanh xuân vườn trường, hiện đại, nam truy nữ, ngọt sủng, 3s, HE... (Vườn trường hằng ngày, ngọt văn) 🐷 Văn án 1:Đã đồng ý tới xem anh thi đấu, đến khi anh vào sân thì không thấy Hạ Nam đâu. Diệp Sở thi đấu xong mới nghe được các bạn học bàn tán, Hạ Nam được người khác tỏ tình. Đôi mắt anh trầm xuống, vừa lúc gặp Hạ Nam đang chuẩn bị quay về phòng học. Diệp Sở thô lỗ kéo cô vào góc tường, giơ tay nhéo cằm cô, giọng điệu nguy hiểm:"Lão tử vì cậu thi đấu giành giải nhất, cậu lại đi nghe người khác tỏ tình? Hửm?" 🐷 Văn án 2:Tiết tự học buổi tối, toàn trường cúp điện, giáo viên ở trên bục giảng cầm đèn pin chiếu khắp nơi. Diệp Sở phủ áo khoác đồng phục lên đầu hai người, vờ như họ đang ngủ. Nhưng thực chất là, dưới lớp áo đồng phục anh đang cùng Hạ Nam bí mật hôn môi. Trong bóng đêm, cánh tay anh đang ôm chặt vòng eo nhỏ nhắn của cô. Anh có thể nghe rõ ràng hơi thở gấp gáp của cô. Trong lòng anh chỉ có một suy nghĩ. Hóa ra là mùi sữa, thật ngọt ngào. ~ tất cả chúng sinh đều cay đắng, chỉ có em là ngọt ngào. ~ Anh có thể cho em mọi thứ, nhưng em phải là của anh. 👉Tiểu bạch thỏ ngoan ngoãn, đáng yêu × lão đại học thần* giả làm học tra*.👈* Học tra: Không học hành, học ngu. * Học thần: Không học mà vẫn giỏi.…
Từng cánh hoa khẽ rơi, một mùa hạ khẽ trôiChúng ta có thể gặp nhau phải chăng là ĐỊNH MỆNHDù vậy, tháng năm thanh xuân của hai ta cũng đã thật đẹpĐẹp vì đã có nhauKhông biết rằng sau này, ta còn có thể gặp lạiNhưng thứ tình cảm ngây ngô, vụng về đó có lẽ sẽ còn mãi bên ta.Mối tình đầu đẹp nhất!…
Phạm Anh Tú mồ côi cha mẹ từ nhỏ được hai vợ chồng dì Hương nhân nuôi, họ yêu thương cậu như con ruột của mình. Phạm Anh Tú từ nhỏ đến lớn đã rất xuất sắc, học giỏi lại xinh đẹp. Năm mười tám tuổi đỗ thủ khoa đại học H, ở đó Phạm Anh Tú đã gặp được người mà cậu nguyện đặt hết tâm ý, một đời chỉ mãi mãi Truyện nhẹ nhàng tình cảm, hai con người mang theo nỗi đau tìm đến nhau và chữa lành cho nhau.…
An Hạ một cô gái khiếm thính, trầm lặng và luôn thu mình sau những tổn thương từ quá khứ, chuyển đến Thành Đô để bắt đầu lại. Tại đây, cô gặp Giang Thành người lạnh lùng với cả thế giới, nhưng lại dịu dàng đến lạ khi ở bên cô.Một người không thể nghe trọn vẹn âm thanh, một người học cách nói chậm lại vì cô.Nhưng tình cảm ấy... là chân thành, hay chỉ là một trò đùa?"Nếu em không nghe được thế giới này... vậy thì để anh trở thành đôi tai của em."" Vì em anh nguyện nghe tất cả điều xấu, để nói lại với em những điều tốt đẹp nhất..."…
" Em là ánh nắng hạ rực rỡ nhất, đem lại cho anh sự ấm áp mà 20 năm anh chưa từng được nhận..."Chúc mặt trời nhỏ của anh trọn đời an yên, nguyện ước hoá thực…
Đôi khi tôi tự hỏi : Liệu đây có phải điều tôi mong muốn bấy lâu nay?Bởi, em không chỉ là người tôi thích, mà còn là người tôi chưa muốn gọi bằng bất kỳ danh xưng nào ngoài "bạn thân". Em xuất sắc, toả sáng, đẹp đẽ như đoá Daisy-khác hẳn với tôi, học giỏi, nhưng làn da chẳng mịn màng, nhan sắc chẳng nổi bật. Tôi thích em vào tháng Thu thứ 13 mà tôi đã trải qua.Nhưng em ơi, liệu em có thương tôi? Liệu em có chấp nhận việc đứa bạn thân của em một ngày nào đó lại nói thích em? Tôi sẽ để ước mơ được bên em nhiều hơn vào góc khuất của tâm trí này, để mai này khi đã trưởng thành, tôi sẽ quyết định liệu điều này có xứng để tắm mình dưới ánh nắng mai mà không bị cháy đen.@kuromo…
Lịch ra chap:mỗi chương hằng ngày 📆"Đang đi học về thì giúp bà lão nhặt cam, ai ngờ được tặng luôn vé xuyên sách - thành BOT!"Tỉnh dậy đã thấy mình ngồi trước một nam chính lạnh như băng - Thịnh Hạ. Lục Hàm quyết định: Chinh phục cậu ta!Từ ký túc xá tới lớp học, từ lời trêu chọc "Hạ Ngốc" đến mấy màn cứu trợ giờ thi, cả hai tạo nên một chuỗi tình huống... vừa hài hước vừa khiến dân tình ship ầm ầm.Drama có, ngọt sâu răng có, và bí mật ở cuối mỗi chương luôn chờ bạn khám phá.Cảnh báo: đọc xong dễ cười lăn lộn và nghi ship thật!…
Tôi viết câu chuyện này vào một buổi chiều khi trời chuẩn bị sang đông.Viết cho một quãng thanh xuân như mây trời, trôi xa theo miền kí ứcViết cho thời thiếu niên đã vẽ nên câu chuyện của chúng ta mặc dù nó vỗn dĩ chẳng có gì đặc sắc, nó vốn dĩ chỉ là một câu chuyện bình thường như bao câu chuyện khác mà thôi.Nhưng tôi muốn viết ra để nó không chỉ là câu chuyện của riêng tôi mà còn là của cả chúng ta...…
Tôi chỉ định viết truyện mạng để xả stress và nguyền rủa mấy con nhỏ hay bắt nạt tôi ở trường. Nhưng thế quái nào truyện của tôi lại viral, thậm chí mấy đứa ghét tôi đã trở thành fan của tôi.Lúc này tôi đã biết sợ. Sợ chúng nó phát hiện. Sợ chúng nó sẽ đem tôi ra luộc như là luộc bánh chưng.Sợ là thế nhưng tôi vẫn cứ viết, viết đến nỗi được nhà xuất bản liên hệ để ra sách giấy luôn. Nhả vía cho mấy bà tác giả vẫn đang cật lực ngồi gõ chữ như tôi nhó.Nhưng thôi, tạm gác bút tại đây, tôi phải đi dỗ dành công chúa cao 1m79 nặng 63kg của tôi đã.Trái Đất, ngày nồm tháng bụi năm bămKý tênDâu tây…