TAO CÒN SỐNG
Lời cảnh báo cho mọi người qua câu truyện.Thể loại: kinh dị, ám ảnh, nhân văn.Tác giả: Chu Bá Thông…
Lời cảnh báo cho mọi người qua câu truyện.Thể loại: kinh dị, ám ảnh, nhân văn.Tác giả: Chu Bá Thông…
Bao lâu rồi bạn chưa viết một bức thư ?…
Văn án: "Có những người, cả thanh xuân ta chỉ lặng lẽ đi ngang họ...Và đến khi họ quay đầu lại, ta vẫn đứng đó - như một thói quen chưa kịp quên."Mộc Lam từng nghĩ, tình cảm dành cho Tạ Duy Hàn rồi sẽ mờ dần theo năm tháng. Nhưng cô đã sai. Dù năm tháng có dày lên, dù gương mặt có xa cách đến đâu, thì chỉ cần một ánh mắt quen, mọi vết nứt trong lòng lại trở nên nguyên vẹn như ngày đầu.Tạ Duy Hàn là một người lính - mạnh mẽ, lạnh lùng, và cô độc. Anh không giỏi nói những lời yêu thương, cũng chẳng biết cách giữ một người bằng tay. Nhưng khi đã đánh mất cô một lần, anh hiểu... mình không muốn đánh mất thêm điều gì nữa.Họ gặp lại, không phải để nối lại một mối tình dang dở, mà là để đi cùng nhau, thật chậm, qua những ngày sau đó - với nhiều lặng im, nhưng cũng nhiều thấu hiểu.Đây không phải là một câu chuyện rực rỡ.Mà là một mảnh ký ức cũ -được gấp lại cẩn thận,và mở ra vào một ngày không nắng, không mưa...chỉ có gió khẽ lướt qua mái tóc người từng thương.…
"Sẽ không có kết thúc nếu ta vô tình gặp lại nhau""Mãi mãi vẫn là không có gì!" NguynNguynĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD DƯỚI TÀI KHOẢN @NguynNguyn262256 KHÔNG ĐƯỢC PHÉP SAO CHÉP, BƯNG BÊ ĐI CHỖ KHÁC KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ. NẾU AI ĐỌC TRUYỆN NÀY Ở WEB KHÁC MÀ KHÔNG PHẢI WATTPAD THÌ XIN QUAY VỀ TÀI KHOẢN NÀY.…
lần đầu viết truyện sẽ rất dởthể loại:đoản văn,cổ đại, ngược...Tình trạng: hoànvăn án: - Mạc Ngôn, chàng có hay không đối ta động tâm? _. ...Chưa từng-*- - Minh Liên, nàng thắng rồi,ta quả nhiên đối nàng động tâm.Hai người họ, một người hiểu rõ quá muộn,một ra đi quá sớm.…
Đối với hắn, "yêu" không hề tồn tại. Tất cả người phụ nữ xung quanh hắn, đều muốn đem hắn lợi dụng nhưng kết cục rất bi thảm... Nữ chính xuất hiện trong mắt hắn như một cái gai. Nhìn là muốn giết, muốn biến cho cô khuất tầm mắt. Nhưng thậm chí cả tát nhẹ vào cô cũng hắn cũng chẳng thể giơ tay lên được. Bởi vì sao? Hắn vừa yêu. Phải, rất yêu nhưng nó tỉ lệ thuận với cái hận. Hắn hận? Rất hận!!!!Cùng đón xem hắn ta sẽ có cái kết nào cho câu chuyện của mình…
Không biết trút vào đâu những suy tư. Không biết chuyện trò cùng ai về những điều mình nghĩ. Thôi thì gửi tạm vài thứ linh tinh vụn vặt hằng ngày lên đây vậy!…
Thương em nhiều.…
văn mình viết không hay lắm, chỉ hứng lên rồi viết lên cảm nhận mọi thứ xung quanh bản thân thôi..(tùy bút)…
Thể loại: Truyện ngắn…
___Truyện này là toàn bộ ý tưởng của mình nên đừng reup hay đem đi đâu,so sánh với những bộ truyện khác nhé^^!!___(_________Tóm Gọn__________)Câu truyện xoay quanh mối quan hệ không mấy thân thiết của cậu nhân viên và tên quản lí chết tiệt của mình,cậu ấy luôn ghét tên quản lí ấy vì cái tính dở hơi và lạnh như băng của hắn.Nhưng rồi đến 1 hôm,vì say rượu mà tên quản lí trở lại cửa hàng,hôm đó là ngày cậu ở lại trực quán và chuyện gì tới cũng sẽ tới......…
Chuyện hằng ngày của một cô bé tên Tiểu Mật với căn nhà bé nhỏ trong hẻm, với một người ba ngốc, với những mơ ước về một tương lai được sống ở một ngôi nhà mới ngoài mặt phố rực rỡ ánh đèn. Liệu qua những cám dỗ của cuộc đời, cô bé ấy có còn giữ được trái tim thiện lương như thuở ban đầu?Lời tác giả: Thứ tôi muốn gửi gắm qua tác phẩm là một chút ánh sáng ấm áp đến cho mọi người.…
Tập truyện này là lời tâm sự mỏng của mình_Đây là tập tản văn ngắn mình sưu tầm được._Gồm nhiều truyện ngắn hay đôi khi là những lời tâm sự lúc buồn._Nội dung: về những điều suy nghĩ của một cô gái 16t như tôi và các bạn về thế giới xung quanh dưới tư duy và suy nghĩ của một cô bé đang trưởng thành. + Về sự thay đổi của thể xác và tinh thần + Về học hành, về thầy cô, bạn bè + Về mối tình đầu tiên..._ Vì là truyện sưu tầm nên mình không ước định được nó có bao nhiêu chương và bao giờ nó sẽ kết thúc, có lẽ chỉ trong một ngày chăng....P/s: Và nếu các bạn muốn chia sẻ với mình, mình luôn sẵn sàng để lắng nghe các bạn.…
Viết đoản theo sự kiện của Thanh Vũ. Viết cho vui, đọc cũng cho vui.Hứng thì viết ha. Không có thời gian ra cố định. Tác giả: LynVo…
Tặng em cây viết hồng…