Ngẫu hứng (oneshot)
Vài mẩu truyện ngẫu hứng, có thể tìm kiếm sự đồng cảm, có thể tìm kiếm động lực,...…
Vài mẩu truyện ngẫu hứng, có thể tìm kiếm sự đồng cảm, có thể tìm kiếm động lực,...…
"Em đi mọi nơi, khắp chốn, chỗ nào cũng gợi nhớ về anh. Không có anh, nắng trời vẫn ấm, nhưng lòng em lại chẳng thể nóng lại." "Mình chia tay nhau rồi, anh nhỉ?"…
Đều do mình tự viết.Đa số đều là đoản ngược, kết SE và BE.Nhưng cái gì thì đôi lúc cũng sẽ có ngoại lệ mà. Chỉ là không thể nói trước được...!P/s: Đây đều là viết vì sở thích, viết vì thèm khát và viết vì để thỏa mãn...*ngửa mặt gào thét*…
Những bộ mà mình tâm đắc.…
Những câu chuyện thường ngày của cặp đôi Taekook sau khi kết hôn.…
Tên truyện: Nắng sắp tắt khi hoàng hôn buông xuống. Tác giả: MyS Gen. Thể loại: tạp văn. Giới thiệu Khi tìm tên cho một tập truyện ngắn không theo một chủ đề nào cả, mình đã muốn đặt một cái tên gì đó thật nhẹ nhàng, nhẹ nhàng, và cả yên bình nữa. Xem nào, nhẹ nhàng và yên bình, chắc phải liên quan tới thiên nhiên nhỉ?! Nắng, gió chẳng hạn. Hay là bình minh nhỉ? Khởi đầu cho một ngày mới, khởi đầu cho niềm hy vọng. Hay là hoàng hôn đi! Cũng đẹp mà! Với lại người ta đặt tên lấy từ bình minh hoài, chán ngắt. Được, vậy thì hoàng hôn đi. Hoàng hôn thì sẽ có nắng vàng nhỉ? Nắng.... nắng.... nắng... hay là "sau cơn mưa trời lại sáng" nhỉ? Niềm tin tràn trề luôn. Cơ mà... không có từ nắng. Nắng, hoàng hôn.... Nắng trải dài, hoàng hôn buông xuống.... A! Nắng sắp tắt khi hoàng hôn buông xuống! Nhưng mà sao giống như dập tắt đi hy vọng ấy nhỉ? Thôi kệ nó đi! Về sau, tôi cuối cùng cũng tìm được ý nghĩa trong cái tên đó. Tôi mong mọi người khi đọc những mẫu truyện ngắn của tôi sẽ buông bỏ lòng mình, trở nên thật... à... thật... thật... thôi bỏ đi! Tóm lại là đọc và cảm nhận được. Đây là tập hợp những mẫu truyện ngắn không theo một thể loại nhất định nào cả, nhiều màu sắc, nhiều hoàn cảnh, nhiều câu chuyện, có ngắn, có dài.... _MyS Gen_…
Tác giả: Báo Nhỏ Cầu DưaThể loại: Đoản văn, nhẹ nhàng, tu tiên, cổ đạiNhân vật chính: Dương Đoạn Cẩm, Mộc Viễn---------------------- ° Văn án:Giữa những làn mây trắng bồng bềnh, ba tiểu tiên nữ đang nô đùa vui vẻ. Tiếng nói cười của bọn họ trong trẻo, êm tai đến vô cùng.Trong ba người, thiếu nữ khoác lên mình bộ phục trang từ tơ lụa thượng hạng, dung mạo diễm lệ, chính là Dung Ngọc công chúa của Tiên cung, hòn ngọc quý của Tiên đế.Thiếu nữ thứ hai nhỏ hơn một chút. Nàng có đôi mắt long lanh, cặp má hồng đào chúm chím, lúc nào cũng nở nụ cười trên môi xinh. Tiên nữ đáng yêu ấy tên là Quân Doanh.Còn người thứ ba, làn da trắng như dương chi bạch ngọc, mái tóc hồng mềm mượt như tơ lụa luôn là niềm tự hào của nàng. Tiên nữ này là ai nhỉ? Ồ, đó là chân tiên Triêu Hạ Dương Đoạn Cẩm.Cuộc sống nhàn nhã êm đềm của ta rồi cũng đến ngày kết thúc: Ta phải tham gia cuộc khảo hạch tư chất định kì của Tiên giới.Cuộc khảo hạch này khó không khó, dễ không dễ, tất cả tùy vào vận may của ngươi. Nếu như may mắn có thể rơi vào kiểu thế giới mình quen thuộc hoặc cấp thấp, còn không thì... Dù cho có là thế giới nào đi chăng nữa ta tin mình nhất định sẽ vượt qua được!..."Ngươi... Thật sự là cái cây ta cứu sống lúc đó?""Người hành y không nói dối. Trăm năm trước mạng ta đã là của nàng, bây giờ ta cũng là của nàng."...Ehehehe đây là bộ đoản đầu tiên mà Báo viết, khó tránh khỏi có sai sót, mong mỗi người đi qua hãy để lại một bình luận thật khách quan để Báo sửa đổi cũng như có thêm nhiều động lự…
Đoản văn nhỏ để lưu trữ niềm đam mê về bộ Kimetsu no yaiba của tuii.…
Trong bóng tối của rừng già,hai kẻ trẻ tuổi lao đi như những chiếc bóng.Một chạy trốn.Một truy đuổi.Họ không biết rằng, chỉ một bước chân nữa thôi,ký ức của mười vạn năm trước sẽ mở ra.Một trận chiến không thuộc về con người.Một thế giới đã từng suýt bị xóa khỏi tồn tại.Nguyễn Lâm - linh hồn luân hồi 999 kiếp.Kiếp này, hắn không còn được phép quên.Khi những con người lạc lối hội tụ:một kiếm khách,một tên trộm,một sát thủ,một thiên tài khoa học nguy hiểm,một tinh linh,và một khôi lỗi cổ đại bị bỏ quên...Họ không được chọn trở thành anh hùng.Nhưng nếu không ai đứng ra nhớ lại sự thật,lịch sử sẽ lặp lại - và lần này, không còn ai để kể.…
Không phải tận cùng của đau thương, cũng không phải tột đỉnh của hạnh phúc.Chỉ là một chuỗi các mẫu truyện, vui có, buồn có, sâu lắng có. Mình không dám chắc nó sẽ đi đến đâu, nhưng mình mong sẽ viết được nhiều cho các Ahnsis-shipper cùng đọc. Cám ơn và yêu tất cả m.n <3…
Những trải nghiệm cuộc sống, tình yêu đều được biểu lộ qua những điều bình dị trong cuộc sống. Một tâm hồn nhạy cảm và trái tim đầy ắp yêu thương của những con người đã trải qua nhiều cay đắng sóng gió của những năm đầu đời. Đây là một hành trình của những kẻ đi tìm tình yêu, tìm lại chính mình và ý nghĩa của cuộc sống.…
Tôi viết tặng em, cô gái mang trong lòng lắm nổi chênh vênh, tôi viết tặng anh - chàng trai có thật nhiều tâm sự, tôi viết tặng chính mình, một tuổi trẻ thiếu chút thương yêu!…
Mối tình đầu năm ấyBắt đầu vào một ngày tuyết rơi Tại Paris Tuyết phủ trắng một vùng trờiAnh nhẹ nhàng bước đếnÔm em thật lâu, rất lâu...…
Tôi tỉnh dậy vào lưng chừng giấc mơ về nhiều năm trước...có một người mà có lẽ tôi sẽ nhớ mãi không thể quên .Bạn nghĩ trẻ con không biết yêu ư?Vậy tôi hỏi bạn cậu bé chơi cùng bạn vào năm 6 tuổi ,bạn có còn nhớ không?Dần dà khi đã trải qua đủ những thử thách và mất mát,cô đơn và bơ vơ ,bạn nhận ra cái khoảng cách xã hội cũng là một rào cản rất lớn!Liệu họ có gặp lại nhao? Liệu lịch sử có lặp lại thêm một lần nữa?Hãy vào đọc truyện nhé:>Tác giả của tôi có chút hồi hộp rồiiii…