PNTT moi
…
"Hôm nay anh cưới rồi...ngày mai em sẽ quên anh nhé? được không..?"…
Mong mọi người đọc ạ !!!…
...…
Vương Cao Thần, tôi là Diệp Văn Hi đây, 10 năm trước ,cậu rất thích tôi , bây giờ cũng đã 10 năm rồi, liêu cậu còn nhớ tôi không? ....Truyện được ra thứ 5 hằng tuần nhé…
Bạch Liên hồi kýĐại ký: Đáng lẽ chúng ta đã thuộc về nhau...Ngoại truyện: Chờ đợi nghìn năm để yêu anhTrích đoạn Giới thiệu:Ta vốn không nên đỡ thay nàng một thanh kiếm để từ đó nàng nợ ta một mối nhân duyênTa vốn không nên...Ta vốn không nên...Và rất nhiều "ta vốn không nên" mà ta không thể nói hết. Diên Diên, thứ lỗi, kiếp nợ nàng nợ ta, nàng trả cho ta, ta đã nhận rồi thôi thì hai ta không nên tiếp tục nữa...__::____::______::_________::____________::____________________Ta...có yêu nàng không hay Ta...yêu hắn...?Ta ư?Trước khi nhắm mắt, Ta đã thì thào với hắn trước khi nhắm mắt rằng:"Đáng lẽ chúng ta đã thuộc về ...nhau..."__::____::______::_________::____________::____________________Một vạn năm sau.......Một ngày nắng ấm, hắn đang tựa đầu vào vai ta thiếp đi, ta cúi đầu nhìn hàng mi dày đen nhánh ấy, khẽ thì thầm:" A Quân, vạn năm, em đã chờ nghìn năm để có thể bên anh. A Quân, em yêu anh...."…
Nữ sinh Trần Như Ngọc là một cô gái hiền lành, dịu dàng trong sáng cùng vẻ đẹp thánh khiết như pha lê, cô vốn là hoa khôi của trường... thế nhưng những cuộc tình của cô đều có kết buồn khi những chàng trai đó đều nhận lấy cái chết, khiến cô trở thành ác quỷ trong mắt mọi người.Một ngày nọ, có một bà già mù tiên đoán: "Ngài khao khát cô! Cô là của ngài! Cô sẽ ở cùng ngài mãi mãi......"…