Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Những quá khứ ngọt ngào và tươi đẹp ,nụ cười và giọng nói của anh . Tâm trí tôi chìm đắm trong đó ... vậy mà đã nhiều năm trôi qua . Câu truyện mang đến những màu sáng từ thủa học trò thơ đến khi cần trưởng thành cần chấp nhận và quên đi . Sau nhiều năm họ gặp lại nhau , liệu đây có phải là duyên ?…
Từng thân, từng ghét, từng tưởng chẳng bao giờ gặp lại.Nhưng vũ trụ thích đùa, nên lớp 11 tụi tôi... lại ngồi cạnh nhau.Câu chuyện bắt đầu từ cái bàn cuối - nơi tiếng cười vang lên, và trái tim bắt đầu rối tung cả năm học. "Nếu năm 17 tuổi là một bộ phim thì cậu là cảnh đầu và cũng là cảnh cuối😊"…
-Thể loại: Ngôn tình, nguyên sang, hiện đại, tình cảm, HE, trọng sinh-Tình trạng: còn tiếp -Tác Giả: Hoa Hoa Liễu*Giới thiệuCô chết không nhắm mắt, vất vưởng bên bờ sông ba ngày ba đêm, người tới nhặt xác lại không phải chồng cô -- nhìn người đàn ông khẽ hôn thi thể trương phềnh của mình, lòng cô bỗng rung động, hứa hẹn: Nếu có thể trọng sinh, nhất định gả cho anh!...Sau đó cô thật sự trọng sinh, bỗng trở thành em gái của anh (☉o☉)...Mộ Dung Thừa nói: "Em còn dám chết cho anh xem, anh không ngại biến thái, động phòng với thi thể." Cô khóc không ra nước mắt, anh tra à! Anh đã sớm biến thái rồi!Ps: Anh em không cùng huyết thống, nhẹ nhàng hài hước, ngọt ngào xâu lắng, có thể yên tâm đọc.…
Bên trong 1 nơi không tồn tại bất cứ định lý không thời gian nào, lúc này không gian trắng đen mới được khai sinh ra. Người sẽ cai quản nơi đây vẫn đang ngồi ở 1 góc nào đó ghi chép về những gì đã và đang xảy ra xung quanh. Lúc này, không gian đó cần 1 người tới để cai quản và hình thành nên khuôn mẫu, đó cũng là lý do cho sự ra đời của The Hyper. Nhưng... giờ đây chỉ còn là quá khứ, khi anh ta đã bị ăn mòn bởi 2 con Ancient Glitcher. Và khi chúng bị bắt lại, hãy chuẩn bị cho sự tái sinh của The Hyper.Lưu ý: - 1. Truyện tự viết nên có vài cái sẽ khó giải thích ( lười giải thích về nó ý :))) - 2. Trình độ văn không cao nên sẽ viết khá là khúm núm, cân nhắc trước khi đọc, thông cảm :V- 3. Viết khi cao hứng nên truyện có thể bão hoặc drop vĩnh viễn :)))- ... ( Còn nhiều nhưng tôi sẽ nói khi trong truyện, vì cơ bản bây giờ chưa nghĩ hoặc nhân ra lưu ý nào nên khi nào chợt nhớ ra thì sẽ nói sau)Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ!…
Buổi tối hôm đó, vì công ty đột ngột bắt tăng ca nên cậu về muộn hơn thường lệ. Tin nhắn gửi đi không được trả lời, căn phòng chìm trong im lặng khiến anh dần mất kiên nhẫn. Trong đầu anh chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: cậu bỏ anh rồi.Anh ngồi bệt xuống sàn, móng tay cào mạnh vào bức tường lạnh lẽo như muốn níu lấy thứ gì đó đang trượt khỏi tầm tay. Da tay rách toạc, máu thấm đỏ nhưng anh chẳng hề để tâm. Trán đập mạnh vào tường, từng nhịp đau nhói lan ra nhưng không bằng nỗi sợ trong lòng. Anh khẽ nức nở, giọng run run như một chú cún bị bỏ quên giữa đêm mưa.Đúng lúc ấy, cánh cửa bật mở. Cậu bước vào, còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã thấy anh trong bộ dạng thảm hại ấy. Cậu hoảng hốt chạy lại, chưa kịp lên tiếng thì anh đã lao tới ôm chặt, vòng tay siết đến mức run rẩy."Vợ... vợ về rồi hả?"Giọng anh nghẹn lại, đầu dụi sâu vào ngực cậu như tìm nơi trú ẩn."Đừng bỏ theo mà... theo sai rồi... theo sẽ ngoan, sẽ nghe lời vợ, sẽ không làm phiền vợ nữa đâu..."Anh vừa nói vừa nấc lên, nước mắt thấm ướt áo cậu. Tay anh bám chặt như sợ chỉ cần buông ra một chút thôi, cậu sẽ biến mất. Cả người anh run rẩy, chẳng còn chút kiêu ngạo nào, chỉ còn một chú cún con ngốc nghếch, đem cả trái tim đặt vào người mình yêu."Vợ đi lâu quá... theo sợ lắm..."Anh ngẩng đầu lên nhìn cậu, đôi mắt đỏ hoe đầy tủi thân, giọng mềm xuống, mang theo chút làm nũng quen thuộc."Lần sau vợ về trễ... nói theo nghe với nha... theo chờ được mà... chỉ cần vợ đừng bỏ theo là được rồi..."Nói xong, anh lại cúi đầu, ôm …
Ước mơ của con người là vô vạn hình, người mơ hạnh phúc, giàu sang, người mơ tình yêu đẹp và lý tưởng. Và cô gái Ỷ Thanh cũng vậy, cô mơ rất nhiều thứ nhưng ước mơ lớn nhất của cô là mơ về 1 ngôi nhà mang tên yêu thương của tình mẫu tử.…
Tên truyện: Đại Gia Điện Ảnh Truyền Hình Thập Niên 80Tác giả: Tam Lai HỉVăn án:Kiếp trước, Thẩm Tri Vi là một đạo diễn nhỏ, có tài nhưng không có nơi để phát huy.Chớp mắt một cái đã xuyên về thập niên 80 - thời kỳ ngành điện ảnh truyền hình Hoa quốc vừa mới khởi sắc.Quan trọng nhất là... cô còn có một ông chồng làm chủ mỏ than, cái gì cũng không nhiều, chỉ có tiền là nhiều.Theo cách nói của hậu thế, thời kỳ ông chủ mỏ than đầu tư chính là giai đoạn hoàng kim nhất của điện ảnh Hoa quốc - ít việc, nhiều tiền.Vậy nên chồng à, đưa tiền đây! Đầu tư!Cô muốn làm phim truyền hình! Muốn quay điện ảnh! Muốn thành lập nhóm nam, nhóm nữ! Muốn mở công ty!Năm 1985, bộ phim truyền hình đầu tay do cô đạo diễn đạt rating vượt 45%, quét sạch thị trường phim bi kịch.Năm 1987, bộ phim cô quay giành giải Gấu Vàng, trở thành đạo diễn đầu tiên của Hoa quốc đạt vinh dự này.Cũng trong năm đó, công ty điện ảnh truyền hình được thành lập, đặt nền móng cho tập đoàn giải trí lớn nhất Hoa quốc, thậm chí toàn châu Á trong tương lai.Năm 1988, nữ diễn viên dưới trướng giành danh hiệu Ảnh hậu, mở ra thời kỳ hoàng kim "xuất xưởng" Ảnh đế - Ảnh hậu.Năm 1990, một nhóm nhạc nam thần tượng ra đời, tạo nên cơn sốt thần tượng trên toàn quốc, thậm chí lan khắp châu Á, ngành công nghiệp idol nội địa từ đó cất cánh sớm!Hướng dẫn đọc:Bối cảnh song song, hư cấu.Thiên về tuyến sự nghiệp.Nhãn nội dung: Xuyên sách, sảng văn, văn niên đạiGóc nhìn nhân vật chính: Thẩm Tri Vi - Lý Triệu DiênMột câu tóm tắt:Hôm nay đạo diễn Th…
Kỳ thật, ngươi có yêu người kia đi? Ở ngươi có biết ngươi cũng không thể thương hắn thời điểm.Nhưng là, tình yêu chính là như vậy mãnh liệt một cái hà, làm nó dâng mà đến thời điểm, ngươi căn bản không có kháng cự nó năng lực.Chỉ có thể theo nó ở tiếng động lớn xôn xao đô thị lý di động chìm nổi trầm, khởi lên xuống lạc.Này phân yêu, cũng chỉ có thể sống ở yên lặng bên cạnh, thành vì thế giới này thượng, độc nhất vô nhị thứ bốn loại tình yêu.…
Đêm nay Bắc Kinh se lạnh. Ánh đèn pha lê trong sảnh tiệc phản chiếu lên mặt phím đàn, long lanh như có hàng nghìn ngôi sao đang nhảy múa cùng âm thanh.Tôi hít sâu, mười đầu ngón tay chạm khẽ lên phím. Âm thanh đầu tiên vang lên, trong trẻo, gọn ghẽ - như thể tôi đang kể lại một câu chuyện mà chỉ mình tôi hiểu. Người ta đến dự gala của Tập đoàn Thẩm Thị để uống rượu, cười nói, bắt tay, chụp hình. Còn tôi, chỉ là người chơi đàn thuê. Một "âm thanh nền" giữa thế giới lấp lánh ấy.Cho đến khi ánh nhìn của tôi dừng lại ở hàng ghế đầu.Người đàn ông ấy - Thẩm Dực Minh. Bộ vest đen được cắt may tinh tế, cổ tay anh thoáng hiện chiếc đồng hồ bạc lạnh lùng như chính ánh mắt. Anh không nói gì, không cười, chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Không kiểu nhìn xã giao. Không tò mò. Mà như thể, anh đang nghe tôi bằng ánh mắt.Tôi chợt lỡ nhịp, một nốt trượt qua. Nhưng anh không hề rời tầm nhìn. Đó là khoảnh khắc kỳ lạ - như thể tiếng đàn của tôi đã trói lấy một người đàn ông mà cả khán phòng đều phải cúi đầu trước anh.Khi bản nhạc kết thúc, tôi cúi chào, nhận một tràng pháo tay lịch sự. Và rồi, tôi không còn thấy anh nữa.Tôi tưởng chuyện sẽ dừng ở đó. Nhưng khi đang thu dọn bản nhạc trong phòng chờ, cánh cửa mở ra. Một người đàn ông trung niên bước vào - dáng vẻ chuyên nghiệp, lễ độ."Cô là Tống Vân Khanh phải không? Tôi là trợ lý của Tổng giám đốc Thẩm. Anh ấy muốn mời cô dùng bữa tối. Riêng."Tôi ngẩng lên. "Anh ấy... có nói lý do không?""Chúng tôi muốn bàn về một hợp đồng cá nhân."Tôi cười nhẹ, cố giấu sự bố…
"Đừng bao giờ hạ máy ảnh xuống, vì đó là thứ duy nhất ngăn cách mày với cái chết."Arlo Thorne, một thiếu niên 14 tuổi, tình cờ tìm thấy chiếc máy ảnh cũ của người cha mất tích. Nhưng đó không phải là một công cụ ghi hình bình thường. Qua ống kính của nó, thế giới biến thành màu trắng đen và những thực thể kinh dị mang tên "Kẻ Gạt Khung Hình" bắt đầu lộ diện.Cứ mỗi tiếng tách, một phần sự sống bị tước đoạt. Cứ mỗi tấm ảnh hiện hình, một lời nguyền lại bắt đầu. Arlo phải dấn thân vào cuộc hành trình đi tìm 10 cuộn phim âm bản bị nguyền rủa để cứu lấy gia đình mình trước khi chính cậu biến thành một tấm phim trắng vĩnh viễn.Bạn có dám nhìn vào ống kính, khi kẻ đang bị lấy nét chính là linh hồn của bạn?…
Phương lớn lên trong một ngôi nhà nơi cô luôn học cách lùi lại phía sau. Là con ở nhưng không giống con ở, là người nhà nhưng chưa từng dám nhận mình thuộc về. Tuổi thơ của Phương trôi qua lặng lẽ trong căn nhà của Mạnh, giữa sự chở che âm thầm của anh và sự hiện diện lặng lẽ của Hoàng. Cô vốn hoạt bát, ham chơi, cười nói nhiều, nhưng càng lớn càng hiểu chuyện, càng biết giấu đi những mong muốn rất nhỏ của bản thân.Mạnh luôn xem Phương là em gái, hoặc ít nhất là tự ép mình tin như vậy. Hoàng thì khác, cậu yêu Phương bằng sự im lặng của tuổi trẻ-không giành giật, không thổ lộ, chỉ đứng ở nơi cô cần nhất.…
"Ước muốn của bà là gì?" Dương hỏi tôiTôi lặng người suy nghĩ, đưa mắt ngước nhìn vùng đỏ rực nơi chân trời, những cánh chim bay ngang cất tiếng kêu làm không gian càng trở nên tĩnh mịch yên bình. Tôi chống tay, ngã về sau, ngước lên nhìn bầu trời có chút hiu quạnh."Tui muốn trở thành hòn đá"Dương quay đầu lại, mở to mắt mà ngạc nhiên"Sao lại muốn trở thành hòn đá""Vì nếu là hòn đá, tui có thể nằm một chỗ, mặc cho cuộc sống biến đổi như nào, tui vẫn nằm một chỗ mà không bị ảnh hưởng. Tui cũng không bị tổn thương, không bị người đời chỉ trích, không nhận nhiều nỗi đau. Chỉ đơn giản là ở nơi góc đó, an yên tĩnh lặng nhìn dòng người"Giá như em có thể hoá thành cơn gió, bay đến nơi thật sự dành cho em.Giá như em có thể làm hòn đá, an yên tĩnh lặng ở đó mặc kệ sự đời.Giá như em có thể trở về năm xưa, vô ưu vô lo cùng viên kẹo socola vỏ bọc màu hồng.Giá như...Hai chữ "giá như" tuy nhẹ nhưng là cả nỗi lòng của em.Sau mọi điều, em chỉ muốn đi đến một nơi "an yên" - nơi chỉ dành cho em.…
Chắc mấy thím mong muốn được một lần làm hàng xóm của 7 thanh niên nhà Bàn Tán. Tuy nhiên sự thật là khi ở trong hoàn cảnh đó mấy thím chỉ muốn có 1 ngày để yên tỉnh thôi vì quá ồn ào. Tóm lại đọc rồi biết.…
Thể Loại: Giả tưởng - Siêu nhiên - Bí ẩn - Tâm lý - Chữa lànhCP: Sing Harit x Chimon Wachirawit- Sing: Người canh giữ Thư viện Ký Ức, bất tử, lạnh lùng, điềm tĩnh, ít nói, Có khả năng đọc, lưu trữ và phong ấn ký ức của con người, Không được phép can thiệp vào số phận."Ta chỉ giữ lại ký ức, không giữ con người."- Chimon: 18 tuổi, Một cậu bé không có ký ức về bản thân, tỉnh dậy trong Thư viện Ký Ức mà không biết mình là ai, Có khả năng đặc biệt: chạm vào ký ức bị phong ấn"Nếu em không nhớ mình là ai, vậy em có thật sự tồn tại không?"Lưu ý: Tác phẩm được viết dựa trên sự yêu mến dành cho Sing và Chimon. Tuy nhiên, cốt truyện, bối cảnh và hành động của nhân vật đều không thật. Hy vọng mọi người đón nhận truyện với tâm thế cởi mở và tách biệt giữa thực tại và kịch bản.🌻 VUI LÒNG KHÔNG REUP KHI CHƯA ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ…
Giới thiệu truyện:Nhiều khi chợt tỉnh giấc giữa đêm, Trần Cảnh mong rằng những điều vừa xảy ra chỉ là cơn mộng mị luôn tìm cách quấy nhiễu mình.Nhưng có những đêm, khi chìm vào giấc ngủ, hắn lại cảm nhận được mái tóc đen tuyền mềm mại của nàng, trông thấy được nụ cười như hoa như ngọc của nàng, nhìn thấy ánh mắt sáng như những vì tinh tú của nàng thì lại không muốn tỉnh dậy nữa. Hắn mong rằng giấc mộng này chính là sự thực.Rốt cuộc khi tỉnh dậy, mọi thứ cũng chỉ là mộng không thành mà thôi.Lưu ý:1. Truyện xoay quanh chuyện tình giữa Lý Thiên Hinh và Trần Cảnh, cùng với đó là diễn biến cuộc chuyển giao mang tính chất lịch sử thời Lý - Trần.2. Tuy tác phẩm có dựa trên lịch sử nhưng không thể coi là tài liệu tham khảo.3. Tác phẩm phần nhiều chỉ là trí tưởng tượng của tác giả.4. Rất mong sẽ nhận được lời góp ý của quý độc giả.…
-Nhân vật: Nhật Hạ , Đăng Khoa -Giới thiệu: Tiếng chim kêu lích nhích trên cành cây với những tán lá xum xuê xanh mát, những tia nắng chiếu rọi vào sân tạo nên một khung cảnh yên bình. ... -"Nhật Hạ, mày đừng ngồi lì một chỗ nữa, mau ra ngoài chơi đi" -"Vâng thưa mẹ"Haiz nghỉ hè mà mẹ lại đưa tôi về quê đã thế còn bảo đi chơi lúc trời đang nắng, hết hè chắc thành mực 1 nắng quá- Tôi vừa nghĩ vừa đi ra ngoài.Nhìn thấy các ông bà ngồi ngoài cây đa đang nói chuyện rôm rả nên tôi chọn tìm chỗ khác yên tĩnh hơn,đi được 1 đoạn thì tôi nhìn thấy một con suối và bên cạnh đó là một cậu thiếu niên với mái tóc đen óng đang bay trước gió.Thấy thế tôi mới tiến lại gần,ở ngoài suối nên gió rất mát và xung quanh chỉ có tiếng gió. Chính vì sự yên tĩnh đấy nên cậu ta dễ dàng phát hiện ra có người phía sau. Vì bối rối quá nên tôi nở một nụ cười và nói: -" X..Xin chào" ..... (Shinnie)…
Trong thành phố S luôn chìm trong sương mù, Hoàng Minh, một thám tử tư ẩn mình, bị ám ảnh bởi một thất bại trong quá khứ. Anh sống một cuộc đời lặng lẽ cho đến khi An Nhiên xuất hiện, yêu cầu anh điều tra cái chết của cha cô, một nhà khoa học lỗi lạc. Dù vụ án đã được cảnh sát kết luận là tai nạn, An Nhiên tin rằng cha mình đã bị sát hại.Khi Hoàng Minh miễn cưỡng nhận lời, anh không ngờ rằng mình lại bị cuốn vào một âm mưu nguy hiểm hơn anh tưởng. Những manh mối dẫn anh và An Nhiên tiến sâu vào một thế giới đầy bí ẩn, nơi sự thật về cái chết của giáo sư và một dự án khoa học quan trọng đang bị che giấu bởi một bức màn sương mù dày đặc.…
Chào các bạn mình là Sumi đây là một câu chuyện mình viết với kinh nghiệm là một nhà văn thực thụ gõ máy tính cực nhanh mình khẳng định với các bạn là chuyện này sẽ đc hoàn thành nhanh nhất " Tôi luôn nằm mơ thấy mình giang rộng cánh bay về phí bên kia chân trời" Câu nói ấy văng vẳng trong lòng bạn bao lâu không rõ. Trong những đêm dài vô tận, khi bạn lặng thầm cầu nguyện, nhưng đáp lại chỉ có ánh mắt lạnh như băng cùng những âm thanh của giọt lệ cô đơn.... Thật thế sao ? kể cả có vậy, bạn vẫn hát thầm trong nỗi cô đơn, dù đó chỉ là hi vọng không thể giải thích bằng lời . Khi sao Bắc Cưc lên cao, bầu trời đêm u uất có vài tia sáng yếu ớt. Thế là bạn giang cánh, kiên quyết bay về con đường mà số phận sắp đặt. Bất chấp bao nhiêu gian khổ và vất vả , còn cả nỗi cô đơn và mà đêm dài dằng dặng.... Nhưng...vậy có sao? Bạn đã biết rằng, bầu trời sao mà bạn ước vọng, không có cánh buồm trắng nhẹ nhàng. Nhìn kìa! một vì sao băng lướt qua bầu trời! Kể cả là chỉ một giây phút huy hoàng, nhưng nó phá vỡ những ngày lặp lại nhàm chán. Vì sao ấy thức tỉnh khát vọng không tên của mỗi người băng chính ánh sáng của nó. Nàng công chúa ngủ trong tháp ngà, sực tỉnh khỏi cơn mưa đằng đẵng. Bình tĩnh ngồi trên ngai vàng đóng băng nhiều năm, nàng hieru rằng mình không cần một kị sĩ hay một chành hoàng tử. Mà cần một bộ áo giáp bằng sắt và ánh mắt kiên định. Vì thế, hãy bước tiếp đi, đi về phía chân trời mà mình đã chọn. Kể cả khi đôi mắt đã bị nhạt nhòa bởi nước mắt của n…
Thụy Anh là một trong mười người tham gia dự án "Nhật ký thường nhật trên mặt trăng mùa 7". Đối với Thụy Anh, tham gia dự án có lẽ là cách tốt nhất để thoát ly khỏi thế gian tràn ngập bất hạnh. Cuộc đời này đã đủ khổ sở, cô không muốn tiếp tục duy trì nó, cũng không muốn vì nó mà hành hạ tinh thần lẫn thể xác. "Cô có ý định trở về trái đất không ?" Vũ đặt trước bàn cô một cốc ca cao nóng. "Hiện tại thì... tôi không có lý do để trở về." Cô nhâm nhi thứ chất lỏng nóng hổi ngọt ngào được bày sẵn ra trước mắt, đôi mắt to tròn cong lên biểu lộ sự yêu thích. "Hãy nhớ về tôi khi cô cần một lý do." Vũ mỉm cười thật dịu dàng. Đối với anh mà nói, Thụy Anh hiện tại chẳng khác nào một chú chim bị thương ở cánh, và việc được sống ở mặt trăng khiến chú chim ấy như quên đi vết thương của mình mà tha hồ bay nhảy. "Anh dự định quay về sao ?" Thụy Anh có chút hụt hẫng nhìn anh."Vốn dĩ là vậy nhưng không ngờ lại xảy ra biến số." Anh thành thật trả lời. Câu trả lời khiến cô gái tỏ vẻ mong chờ: "Biến số ? Ý anh là ?""Là cô !" Anh xoa nhẹ vào mái tóc mềm của cô, ánh mắt chất chứa nhiều tâm sự: "Đừng gượng cười khi cảm thấy không thoải mái, cũng đừng khóc vì những gì đã qua. Hãy ở bên cạnh tôi... cho tôi thấy con người thật mà cô luôn cất giấu !"Thị giác bỗng nhoè đi vì bị màn nước ẩm ướt chắn mất tầm nhìn, Thụy Anh khóc rồi ! Từ lúc thành niên đến giờ, có lẽ đây là lần đầu tiên cô khóc lớn đến vậy, mọi nỗi buồn, mọi sự ấm ức như được trút hết ra ngoài, một trận khóc này quả th…