kh; thư gửi người
oneshot - ngắn ( chx đến 1000w) đọc giải trí ok…
oneshot - ngắn ( chx đến 1000w) đọc giải trí ok…
"Và... Tớ chỉ muốn..." Namjoon đông cứng, sao nghe có vẻ nghiêm túc quá vậy? Tại sao Hoseok lại tự nghịch tay mình? "...làm bạn trai của tớ."HOẶC LÀNamjoon bị nhiễm trùng tai, và phải thừa nhận là, không phải lúc nào bối cảnh cũng là manh mối đáng tin cậy nhất.Author: KingofHearts709Translator: StrawberryFlavor1102…
Hoseok đẹp mơ màng. Đôi mắt nâu sáng lấp lánh hơn cả vì sao lớn nhất mà Yoongi từng được ngắm vào những đêm dài rong ruổi trên dãy các mái nhà trong khu phố. Chiếc mũi cao cùng gò má đẹp hơn tất cả những con người Yoongi từng gặp. Và nụ cười của cậu chói mắt hơn tất thảy mọi thứ trên đời, bao gồm cả mặt trời sau tán lá phong lười biếng rung rinh trong gió thu. Yoongi ngắm Hoseok tới ngẩn ngơ.Written by StrawberryFlavor1102Completed in April 21st, 2020Yoongi puts his paws onto Hoseok's hand, wishes he could hug him tight. But he can't. He can not.…
Đang đi chơi với bồ bị mắc mưa về viết cho 2 em cái oneshot…
Oneshort về 2 ng nào đó ngủ với nhauuuuu:)Tui thấy suộc nên là nảy idea vt thui nên chỉ có 1 chap thui nă 🤡…
- Kookie, em có muốn biết không?- Bi.. biết cái gì cơ?- Cảm giác lúc hôn nhau ấy.Note: truyện chủ yếu về KookJin và VMin, có 1 chút SopeStarted in June 30th, 2019.Completed in June 29th, 2020.…
Có yêu thì mới có ghen, có ghen thì mới là yêu.…
Tác giả gốc của Fanfic này: HoneyFlower15Nguồn: fanfiction.netDựa trên những nhân vật của One Piece (tác giả Eiichiro Oda)Dịch: kira1601 aka Kefka PalazzoBBCode: được giúp đỡ bởi bạn Lonely LeafSummary : Nami tổ chức một buổi sinh nhật rất dễ thương cho Sanji.…
Cậu chớp mắt, "Anh muốn đến đây chỉ vì lo lắng cho em, phải không?""Anh muốn đến đây bởi vì lo lắng cho em." Kim Taerae khẽ cười, ánh mắt đảo sang phía khác, "Bởi vì thích em, nên mới lo lắng cho em."…
Dễ thương, dễ yêu và dễ nhớ…
Nguồn: https://qtdammy.blogspot.com/2017/07/3-song-sot-buyaolian.html Thể loại: Cao H, mỹ nhân thụ, khoái xuyên Văn án: Không cần ngươi làm cái gì, chỉ cần ngươi trăm phương ngàn kế sống sót là có thể! Keng -- tồn tại hệ thống trói chặt bên trong! Kí chủ Thôi Ngọc đã trói chặt, mở ra trí năng hình thức. Hệ thống thương thành mở ra xong xuôi, thêm tái xong xuôi. Hiện hữu nhiệm vụ: Cổ đại trưởng nữ trọng sinh bài -- ốm yếu thứ tử Hiện đại thanh xuân bài -- bất thường âm trầm vỏ xe phòng hờ Cổ đại xuyên qua thụ bài -- ngày xưa yêu sủng Hấp huyết bá tước bài -- thấp kém huyết nô ABO bài -- thế thân omega Đô thị hiện đại bài -- sa đọa người yêu Cổ đại sinh tử bài -- lộ liễu ly miêu Tận thế cầu sinh bài -- cản trở kẻ ngu si Vòng giải trí bài -- phóng túng pháo hôi Tu tiên bài -- đơn thuần thỏ yêu Đô thị bài -- bi thảm thế thân Dân quốc bài -- bao thăng trầm con hát Thú nhân đại lục bài -- bị thua thủ lĩnh Diễn nghệ bài -- ngu xuẩn đá kê chân Toàn tức võng du -- vô tội pháo hôi Chung kết bài Cổ đại trưởng nữ trọng sinh bài -- ốm yếu thứ tử…
Textfic_hoàn_…
Je t'aime…
Lâm Y khải không hề nghĩ tới trước đây bị thúc giục kết hôn đã đành, thế mà sau khi kết hôn đồng tính trở thành hợp pháp, hắn càng bị hối hôn nhiều hơn nữa. Họ hàng cực kì tích cực giới thiệu đối tượng cho hắn.Là một người đàn ông, gương mặt đẹp trai vóc dáng tốt, trước kia là cảnh sát hình sự, sau khi chấn thương được điều về làm cảnh sát an ninh.Lâm Y Khải là kẻ cuồng đồng phục, đối phương nhìn anh cũng rất thuận mắt. Cả hai đều bị người nhà hối đến đỉnh đầu bốc khói, dứt khoát kết hôn. Trước khi cưới ước định một năm sau nếu thấy không hợp thì chia tay trong hòa bình, ly hôn.Thời hạn một năm đã đến, Lâm Y Khải nói: "Mã Quần Diệu, chúng ta ly hôn đi."Bạn hỏi Mã Quần Diệu: "Cậu ta bảo ly hôn cậu cũng đồng ý?"Mã Quần Diệu: "Đồng ý..... tôi tôn trọng lựa chọn của người ta, ly thì ly, lại theo đuổi ôm trở về chẳng phải là được rồi sao."Cảnh sát công x thầy giáo thụ.Từ tương kính như tân đến dính chặt như keo sơn.-------------------------------------------------------------------Tác giả: Tần Tam KiếnThể loại: Đô thị tình duyên, gương vỡ lại lành, ngọt vănNguồn: bongcyheo19.wordpress.comChuyển ver từ tác phẩm gốc cùng tên--------------------------------------------------------------------=> Chuyển ver CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý của tác giả=> Nếu có yêu cầu sẽ gỡ truyện xuống ạ=> Mình update duy nhất trên acc Wattpad này (@hananguyen1203)…
📌 ĐÂY LÀ TRUYỆN CHUYỂN VER NHA MẤY MOM📌CHUYỂN VER ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢLink truyện gốc: https://www.wattpad.com/story/376801639?utm_source=ios&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details&wp_uname=GiaHnNguyen0722📌Tác giả: HanMeyii…
"Thầy ấy không có ở đây," Coco buột miệng, trong khi Tetia điên cuồng gật đầu ở phía sau. "Thầy ra ngoài từ lâu rồi mà không quay về ăn tối, bọn em bắt đầu lo rồi-""Đó là Qifrey," Olruggio khịt mũi. "Chắc là cậu ta lại bị phân tâm bởi thứ gì đi ngang qua-"Một tiếng sấm rền vang lên bên ngoài, tia chớp lóe sáng cả cây cầu, khiến Olruggio khựng lại. Ánh mắt hắn liếc về phía cửa sổ, như thể giờ mới nhận ra cơn bão, rồi cả người cứng đờ. Sau đó hắn quay phắt sang họ và hỏi dồn, "Trời mưa bao lâu rồi?"-Ngoài trời đang có bão, và Qifrey vẫn chưa về nhà.୭ ✧ ˚. ᵎᵎAuthor: keyflowersTags: #spoil chap 36 #Đau đớn/An ủi #Chương đầu tiên là nỗi đau, còn các chương sau là sự an ủi #Orufrey không phải là một cặp nhưng họ đang yêu nhau #Thảm họa thiên nhiên #PTSD #Ngủ chung theo nghĩa đen #"Nếu tôi cho Qifrey nhớ lại những ký ức tồi tệ nhất của cậu ấy thì sao?" #Nhưng thực ra đó chỉ là cái cớ để sau này bao bọc cậu ấy trong vòng tay ấm áp của gia đình mới.Bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, không re-up dưới mọi hình thức.…
Nụ cười của một con quỷ khi học cách yêu là một thứ đẹp đẽ.Nhưng cũng rất khủng khiếp và đáng sợ.Bởi vì, cho dù nụ cười của một con quỷ có thể tươi sáng đến đâu, thì tâm hồn của nó vẫn mãi luôn là bóng tối đen tịt.#Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giảTác giả: mayflowerbel…
Phần 1: https://my.w.tt/xOXrKcDYfQ《ĐÃ HOÀN THÀNH》"- Chào mừng TaeHyung quay về. Tớ nhớ cậu lắm. Cậu đứng cạnh anh và nói với vẻ rất hạnh phúc, vui mừng. - Hôn tớ đi! Anh nhắm mắt lại và đưa mặt lại gần cậu. - Hôn? Tae tớ..."Phần này sẽ rất là ngọt ~…
Anh yêu emChoi Wooje…