Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Cô chịu đựng tất cả giày vò, đau đớn, từng cơn đánh đập, hành hạ, đến ngày anh yêu cô tha thiết, vì cô anh cos thể chết... ngày âyd là ngày cô bỏ anh đi không lời tu biệt, đó là hình phạt , là cái giá anh phải trả cho nhưngx đau khổ của 5 năm sóng gió anh mang cho cô... cho đứa con chưa ra đời của mình. Cô thù anh, nhung yêu anh hơn hận, ngày ra đi, lòng cô hả hê nhưng đau nhói, cớ gì phải vậy, phải chăng duỷen kiếp co và anh chỉ đến thế. Đến để yêu nhau và làm nhau đau đến chết đi sống lại.....…
𝐓𝐨̂𝐢 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐛𝐢𝐞̂́𝐭 𝐧𝐞̂𝐧 𝐠𝐨̣𝐢 𝐧𝐨́ 𝐥𝐚̀ 𝐠𝐢̀, 𝐯𝐢̀ đ𝐚̂𝐲 𝐥𝐚̀ 𝐜𝐚̉𝐦 𝐱𝐮́𝐜, 𝐤𝐢́ 𝐮̛́𝐜 𝐜𝐮̉𝐚 𝐫𝐢𝐞̂𝐧𝐠 𝐭𝐨̂𝐢. Ít nhất là sau này, tôi có thể biết năm đó tôi đã cứng đầu và ngu ngốc như thế nào..... Cũng cảm ơn mọi người đã dành thời gian đọc những dòng tâm sự xàm xí của tôi.…
Tên Khác : tình yêu ngọt ngào Thể loại : đam mỹ , linh dị/ kinh dị , ... Mô tả : Bỗng một ngày nọ , Nguyên Tinh đột nhiên thấy mình xuyên vào một trò chơi kì lạ .... HÃY CÙNG ĐÓN CHỜ NHÉ!…
"Về dung nhan, nàng là mỹ nhân xứ Hàng Châu. Về tài trí, nàng là tài nữ của Hàng Châu. Nàng không thiếu gì cả, chỉ thiếu một chốn bình yên để dừng chân."Lần đầu tiên mình thử viết thể loại này, mong các bạn đọc và cho nhận xét.…
Ai rồi cũng phải trải qua những bi thương, thảm kịch của cuộc đời, đôi lúc sẽ muốn chết đi nhưng vì sự xinh đẹp của thế giới tàn nhẫn này lại muốn ở lại. Eun Jungryu cũng vậy, cô ấy luôn khát khao về tình bạn, tình yêu để có thể vượt qua những thăng trầm trong cái giá rét của cuộc sống này, tuy nhiên cuộc sống không đáp lại cho cô gái nhỏ của chúng ta những điều tốt đẹp mà luôn mang đến sự tàn khốc, những cái khiến tâm lí của cô học sinh chưa nhận bằng tốt nghiệp rơi vào tuyệt vọng. 18 tuổi cô đã phải nằm trên giường bệnh bởi căn bệnh ung thư đã đến giai đoạn cuối, không bạn bè, không gia đình ở bên. cuộc sống của cô vốn dĩ cũng đi dần vào lối hẻm tối tăm nhất của cuộc đời, thú vui của cô là đọc tiểu thuyết để quên đi những muộn phiền lo âu, nếu có thể ước tôi sẽ ước gì cô ấy có thể mạnh mẽ như những nhân vật trong cuốn tiểu thuyết đó. ngày cuối cùng trước khi trên thế gian này, o. Cô gái của chúng ta dần dần thiếp đi trong giấc ngủ đó, tay vẫn nắm chặt cuốn "nếu có thể" với mong muốn "nếu có thể, hãy cho tôi sống 1 lần nữa, sống 1 cuộc sống bình yên và hạnh phúc với sự yêu thương của mọi người".…
Một câu chuyện được kể lại bằng ngôi "tôi", dựa trên thảm kịch Dyatlov năm 1959 - vụ án có thật rúng động tại Liên Xô, nơi chín nhà leo núi trẻ tuổi tử vong trong hoàn cảnh bí ẩn mà đến nay vẫn chưa có lời giải đáp.Trong câu chuyện này, nhân vật "tôi" - một người sống sót quay trở lại hiện trường băng giá - đã tận mắt chứng kiến những dấu vết còn sót lại: chiếc lều rách, dấu chân chạy trong tuyết, gốc cây tang tóc, khe núi u ám. Càng tiến sâu, nỗi ám ảnh càng lớn, và một cảm giác lạ lùng len vào: dường như vẫn có ai đó đang dõi theo từng bước chân...Đây không chỉ là một vụ án chưa có hồi kết, mà còn là một ám ảnh về sự thật mà con người có lẽ không bao giờ nên chạm đến.…
Cuộc sống là những mối thù quán của sự hận thù. Tại sao cơ chứ, mình đã làm gì sai à ?? Ko phải, đơn giản đó chỉ là một trái tim đen bị lưu đày trong ký ức mọi người. Cuộc sống còn hạnh phúc mà mọi người hằng mong ước ? Ko hề, đó chỉ là một sự cô đơn của cô gái nhỏ lạnh lẽo sống trong thế giới bị lưu đày…