NHẬT KÝ LÚC VIẾT LÚC KHÔNG CỦA CLARA
Clara, người không thích viết nhật ký cho lắm nhưng lại có quá nhiều thứ để kể.Lịch đăng sẽ vô cùng lộn xộn vì vốn tính chất của nó là vậy. Dựa trên cảm xúc của tôi trong các sự kiện có thật và nhân vật có thật.…
Clara, người không thích viết nhật ký cho lắm nhưng lại có quá nhiều thứ để kể.Lịch đăng sẽ vô cùng lộn xộn vì vốn tính chất của nó là vậy. Dựa trên cảm xúc của tôi trong các sự kiện có thật và nhân vật có thật.…
Nhà văn Leptonxtôi có nói: "Lý tưởng là ngọn đèn chỉ đường, không có lý tưởng thì không có phương hướng kiên định, mà không có phương hướng thì không có cuộc sống." Nêu suy nghĩ về vai trò của lý tưởng trong cuộc sống và quan điểm của bạn?…
Cp: Norton Campbell x Kurt FrankKhi bạn vã OTP quá nhưng tìm fic thì chỉ có vài mống và bạn khá là muốn viết nhưng viết ngu và bí ý tưởng ( . _ . )…
Mạng xã hội trong fic là Facebook và Messenger nha mấy côThể loại:fanfiction,textBegin:180828End:"Chào mừng bạn đến với Chat Bot - Kết Nối Bạn Bè""Bắt đầu chat""Chúng tôi đang tìm kiếm,vui lòng đợi trong giây lát""Người lạ đã tham gia cuộc trò chuyện"…
Gã là một kẻ có máu mặt trong giang hồ từng môt mình hạ hết một băng đảng cầm đầu cả nước vậy nên không một băng đảng nào chưa nghe đến tên gã. Ngoài ra trong mắt chúng gã còn là một tên cuồng bạo lực, giàu có, cuồng dâm. Dựa vào việc này không ít những băng đảng lớn nhỏ đều cho ngươi đi lấy lòng hắn bằng những ''Mỹ nhân" cực kì xinh đẹp nhưng hiển nhiên hắn đều coi bọn chúng như rác rưởi. Chẳng ai có thể biết được người gã yêu lại chính là em Rindou đứa em trai duy nhất của gã. Em là người khiến gã nhớ nhung ngày đêm đến nỗi gã chỉ muốn giam giữ em không cho ai chạm tới em.…
anh cắt tóc nguyên vũ trông uy tín mà sao cắt hỏng tóc cho em tín rồi???251205 -…
Strawberry Shortcake returns to comics! It's a berry special re-introduction to Strawberry Shortcake and all her pals and - maybe - a certain not-so-nice purple someone as well?!…
adore you || norton campbell x joseph desaulnier, modern ver, ooc, lowercase.tình cờ gặp nhau, đắm say một đời.…
Bức ảnh của anh, luôn có sự xuất hiện của tôi ở đó, nhưng lần nào đứng trong khung hình ấy, vẫn đều khiến tôi lưu luyến như lần đầuAnh và tôi, có lẽ là duyên, nhưng có lẽ cũng là nợ, dù gặp nhau bao nhiêu lần, tại sao vẫn để vuột mất nhau?…
Kim Geonwoo - Zhou AnxinTruyện dịch chưa được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không reup.Editor nửa chữ tiếng Trung không biết, hoàn toàn dựa vào công cụ dịch thuật, khó tránh khỏi sai sót. Mong mọi người thông cảm.…
"you're gonna be the past perfect."note: lowercasehầu hết là độc thoại, những mẩu còn lại sẽ là chút đường cho ngày dài bớt đắng.dành cho yoo kihyun và người anh ấy yêu thương.#sobb…
[ Ngọt, ít angst, hài hước =))), học đường] "Này Hannie à, mày... có thích tao không?" Jooyeon hỏi với khuôn mặt điềm tĩnh và nghiêm túc, hoàn toàn khác hẳn với một Jooyeon gây cười hằng ngày. "Tập trung học đi, đây không phải lúc để đùa đâu, mấy ngày nữa thi rồi đó."Junhan thở dài rồi đáp lại thật bình tĩnh, mắt hướng về cuốn sách đầy ắp công thức toán trên bàn. Nhìn vậy thôi chứ nội tâm cậu bây giờ hoàn toàn phấn khích và rối loạn, ai mà nghĩ cậu Lee kia lại hỏi cậu câu đau tim vậy chứ?! "Nhìn tao mà trả lời đi, tao đang nghiêm túc đấy."Lee Jooyeon hỏi tiếp, lần này hắn ta sáp lại cậu gần hơn, đặt tay lên cuốn sách rồi khiến hơi thở nóng của hắn lướt qua mặt cậu.Junhan quay mặt nhìn hắn, cố gắng giữ poker face chứ cậu cảm giác tim mình sắp nhảy ra rồiHai người nhìn chằm chằm nhau một lúc lâu và........________❌ KHÔNG ĐƯỢC LẤY TRUYỆN CỦA MÌNH❌ SỬ DỤNG = CẦN CÓ SỰ CHO PHÉP ❌ CÁC CHI TIẾT TRONG TRUYỆN KHÔNG ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG THỰC TẾ ❌ TÔN TRỌNG SHIP, TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐỀ CẬP VỀ SHIP KHÁC NGOÀI JOOYEONxJUNHAN TRONG CÂU CHUYỆN CỦA MÌNH…
Hố mới lập chưa biết khi nào lấp…
Câu chuyện thứ 15 dành cho Geonxin.…
Now playing: Dancing Alone by KiiiKiiiChuyến tàu chạy trên mặt biển, xuyên qua con đường nước kia, dừng lại ở ga cuối cùng trên đoạn đường ray nổi.Lee Sangwon mang theo hành lý của mình bước xuống cửa tàu, gió từ mặt biển thổi tới mang theo vị mằn mặn và mùi dầu hỏa phảng phất từ đầu máy xe lửa, thời điểm này đã vào độ cuối ngày, Sangwon đã có một chuyến hành trình dài để có thể đứng tại nơi đây. Anh khẽ hít sâu một chút, cảm nhận hương gỗ thoang thoảng qua tâm trí mình, làm dịu đi nỗi bất an trong lòng. Mắt đảo xung quanh tìm kiếm biển chỉ dẫn, Sangwon cần phải đi tới tấm biển ghi dòng chữ "EXIT" nổi bật với màu xanh trên nền gỗ cũ. Anh nhớ lại những gì mình đã ghi chú lại trong cuốn sổ tay, sẽ có người đón anh ở ngay ga tàu. Ngặt nỗi, tuy khu vực này bị chia cắt bởi một khoảng đại dương không quá lớn nhưng chẳng hề có chút không khí vắng vẻ như anh đã tưởng. Việc tìm thấy ai sẽ là người đón mình giữa dòng người tấp nập như thế này hẳn là thử thách đầu tiên trong chuyến đi này.Anh còn đang lơ đãng nhìn các bảng chỉ dẫn lối ra của sân ga thì bỗng bên tay cảm nhận được có ai khều nhẹ mình một cái."Là Lee Sangwon phải không ạ?"…
Tuyết ngừng rơi,mùa đông đã kết thúc,xuân đang đến dầnNhưng khi anh xuất hiện,khi mùa đông kết thúc mùa đang đến dần là mùa hạnh phúc.…
Mình mới tập viết nên có thể ko hay nên thong cảm😔🤞✨✨…