Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Dạo gần đây, nạn trẻ trâu bùng phát khắp đất nước Wattpad, những kẻ đó làm tao chỉ muốn thồn tủ lạnh vào lờn nó :v và thì giờ tao đang dư tủ lạnh, dép lào, máu lồn hảo hạng, ai muốn đặt hàng qua chỗ con Kio mua :vvvvv…
Thể loại : MEWGULF FANFICTION, cổ trang quốc gia giả tưởng, có ngược có ngọt, không biết HE hay BE.Tên nhân vật :Trịnh Xuân Đông : vốn là Miêu, mà kỳ nên lấy từ Jong trong Jongcheveevat, dịch đại thành Đông huhu.Trần Khánh Vịnh cũng có bản là Vinh😭------Văn án: Chàng chầm chậm đi lên từng bậc. Tiếng trống gõ vang, tiếng kèn vọng tới kèm theo tiếng hô "Hoàng Quân thiên tuế" của bá quan văn võ, khiến không khí càng hân hoan, trang trọng đúng như nghi lễ phong hậu cao quý bậc nhất Hoàn Huyền Quốc.Đầu đội mũ ngọc, thân mang áo bào, tay cầm xâu chuỗi thạch anh, mỗi bậc cầu thang đi qua, tiếng triều bái lại càng thêm to.Chàng là Trần gia Trần công tử, tài hoa vô hạn lại có nhan sắc tựa hồ Phan An. Mười năm trước cùng hoàng thượng từ thanh mai trúc mã trở thành bạn trên chiến trường, dùng một đời phò trợ Thái tử lên ngôi, được Thái tử thực hiện lời hứa đưa chàng lên vị trí cao nhất.Mỗi bước chân tiến gần tới Hoàng thượng là mỗi câu chào tạm biệt cuộc sống trước kia, từ nay ngồi trên địa vị chủ mẫu, cùng người mình yêu cai trị giang sơn, mất đi cuộc sống tự do từng có.Chàng từng tin tình yêu là mãi mãi, nhưng Đế vương vô tình liệu có nói câu chung thuỷ?Chàng bẻ gãy đôi cánh đưa thân vào chiếc lồng vàng son, tựa vào người đàn ông chàng yêu thương trọn đời. Nhưng liệu bão tố có đến từ ngực trái?"Câu chuyện này là người sai hay ta sai, ta không biết, nhưng ta đã mệt mỏi rồi. Người không phải Triệu Vỹ ta biết, ta chẳng phải Trần Anh chàng vô tình gặp trên đường, người là Trịnh Xuân Đông, là hoàng thượng, ta là Trần Khá…
Cô bị bạn thân, người mình yêu phản bội nên bị đem ra làm vật thí nghiệm suốt hai mươi năm ròng. Sau khi trả thù thì bị xuyên vào cô gái ngây thơ vì tình nhờ trọng sinh nên biết trước mạt thế sắp đến, không lo an nguy bản thân mà đi "báo mộng" cho người mình yêu nên bị người ta ghét mà đâm cho một nhát lìa đời. Và thế là cuộc sống một cô gái cách xa xã hội hai mươi năm đi tham quan mạt thế loài người tận mấy trăm năm về trước.…
Lương Khánh Ngọc:(18 tuổi) Là một cậu bé tomboy, điển trai, lạnh lùng. ít cười, ít nói, giỏi tất cả lĩnh vực nhưng đặc biệt nhất là vẽ.Trần Nhiên Nhiên:(23 tuổi) Là cô giáo dạy môn Mĩ Thuật, rất xinh đẹp, hoà đồng, thân thiện, ấm áp nhưng có chút hậu đậu.Diễn biến ra sao mời mọi người theo dõi…
Tóm tắt:Cô- Một người con gái kì lạ với mái tóc màu trắng như tuyết, đôi mắt đỏ như màu máu, khuôn mặt xinh xắn, dễ thương. Mang dòng máu đáng nguyền rủa, bị bố mẹ ghét bỏ, cô bỏ nhà vào cánh rừng sau làng. Ngày hôm đấy, cô, chàng không hẹn mà đến. Truyện gì sẽ xảy ra....…
văn án:saniwa lại ở honmaru giảng quỷ chuyện xưa:"Hoa anh đào dưới tàng cây chôn người chết, là thật sự nha."Một bên phủng chén trà Mikazuki Lão thần khắp nơi bổ sung:"Liền đại âm dương sư Abe Seimei, đều cấp này khỏa hoa anh đào thụ sạn quá thổ nha."…
Cre: Lụm lặt từ lofter và tự viết. Mỗi fic trans sẽ ghi credit tên lofter tác giả của fic đó.Translator: AsellianaBookcover: AsellianaCảnh báo: OOC cực mạnh…
Mạt thế thì đã sao? Ta-Dương Hoành nếu đã sống lại một lần nữa, ta sẽ là chính mình, sẽ làm những gì mình muốn làm, sống một cuộc sống tự do tự tại.Thể loại: Đam mỹ (lãnh khốc bá đạo công x thông minh siêu cường thụ), 1x1, mạt thế, trọng sinh, HE.Tác giả: Tú Tú (ta ^_<)Ngày ra lò: 30/06/2018Chu kỳ đăng bài: x ngày 1 chương (sớm hơn hay muộn hơn tùy giai đoạn)Ảnh bìa: Do tìm mãi không thấy cái nào ta thích nên ta đành tự thân vận động vậy. Tuy vẽ không đẹp nhưng ta thấy thoả mãn rồi (kaka)À mà quên nữa. Đây là lần đầu của ta, mong mọi người nhẹ tay giùm 😙😋😋😋…
Một đứa nhóc, có một suy nghĩ không bình thường, những thứ nó trải qua là lí do cho hành động của nó, cố gắng làm bạn bằng một cách khác thường, tìm kiếm hạnh phúc, bằng cách khiến bản thân đau khổ... liệu nó sẽ làm được gì?Dù nó thế nào... dù nó đã từng bị đối xử như xúc vật... nhưng nó vẫn cảm nhận tình thương... thứ sưởi ấm tâm hồn lạnh giá của nó...Truyện đầu tay, có ném đá vì dở thì xin ném nhẹ tay thôi.…
Đâu đó chỉ là thoáng qua, tạm bợ, chóng tàn. Còn lại gì ngoài cảm nhận. ...Mau thay đổi là bản tính bất di bất dịch của con người, cưỡng cầu gì hai chữ mãi mãi. Thôi thì người bên ta bao lâu, ta trân trọng và cám ơn. Còn khi người rời đi, chỉ cần dặn lòng hai chữ "hết duyên" và buông tay thôi.......…