[Sắc Hiệp] Ngận Thuần Ngận Ái Muội c1865-c1934
Từ chương 1 đến chương 1865 mọi người đọc của bạn G3pL4Ch3m ở link này nhé:http://www.wattpad.com/1006427-s%E1%BA%AFc-hi%E1%BB%87p-ng%E1%BA%ADn-thu%E1%BA%A7n-ng%E1%BA%ADn-%C3%A1i-mu%E1%BB%99i-1828-full…
Từ chương 1 đến chương 1865 mọi người đọc của bạn G3pL4Ch3m ở link này nhé:http://www.wattpad.com/1006427-s%E1%BA%AFc-hi%E1%BB%87p-ng%E1%BA%ADn-thu%E1%BA%A7n-ng%E1%BA%ADn-%C3%A1i-mu%E1%BB%99i-1828-full…
Nếu ông trời có thể sắp đặt tất cả thì Lăng Tâm Phi sẽ không phục, ông không cho cô ở bên cạnh người thân thì cô chỉ có thể tìm kếm chị gái, cố hết sức có thể để ba mình sống soát, một cô gái nhỏ bề ngoài nhìn yếu ớt nhưng bên trong lại là một cô gái kiên cường không khuất phục dưới sự an bài của ông trời.Anh là tổng tài của một tập đoàn có tiếng, cũng là một thân phận không ai có thể nắm rõ, anh nắm trong tay quyền lực mà ai cũng ao ước có, gặp cô âu cũng là do số phận, cô chính là khắc tinh của anh.…
Hôm nay xem lại GEE mình tự dưng chú ý đến đoạn 2:42. Chợt một ý tưởng chợt lóe ra trong đầu mình .…
Câu chuyện kể về 1 gia đình hạnh phúc có 3 đứa con 2 gái 1 trai. Ri,Na và Jack Jack anh cả lớn, Ri chị 3,Na em út. 1 hôm 3 đứa đang vui đùa ở 1 bãi cỏ. Thì bỗng 1 cô gái xuất hiện cô gái:*ba đứa lại đay cô bảo 1 tý lại đây đi cô cho kẹo này ngon lắm*. (Người chị sợ em mình bị hại. Người anh lấy 1 thanh sắt ngay kế bên. Đánh cô gái và tử vọng ngay 3 anh chị em)em gái: anh...hai...sao anh...có..thể,anh hai: *anh...anh...không ..cố...ý..anh...chỉ...muốn bảo...vệ 2 em*.(Người anh vừa chạy vừa dẫn em gái về). (Về tới nhà người mẹ thấy con mình rất kì lạ hỏi)mẹ:* các con bị sao thế*. (Người em kể ra cho mẹ, mẹ hoảng hốt và ngất đi. Khi tỉnh dậy người mẹ nghỉ con mình có máu yandere:).Người mẹ đành bỏ các con. Và từ lúc mẹ bỏ 3 đứa con.(người anh tức giận và thề từ lúc lớn lên, anh ấy sẽ trả thù ) còn 2 chị em sẽ phải tự nuôi lấy nhau cho đến khi 19 tuổi…
Số phận là gì ? Định mệnh mang khái niệm như thế nào ? Số phận và định mệnh của cô và hắn sẽ ra sao nếu trên đời này xuất hiện hai chữ giá như ! Cô có gặp hắn , có yêu hắn nếu trong vũ trụ bị lãng quên mất từ định mệnh . Định mệnh mang cô đến bên hắn , kéo con người vô lo vô nghĩ như cô gắn lấy 3 chữ Hàn Mặc Phong . Ép cô phải bước cùng hắn vào thế giới băng giá - u ám - đáng sợ . Làm cho trái tim cô chỉ có hắn . Yêu là vị ngọt của sôcôla nhưng cũng là liều thuốc độc khiến một con người biến mất . Hận là những cơn mưa máu , là tiếng đạn xé tan không gian kết thúc một sinh mệnh . Nhưng hận là nhìn em , muốn thấy em cười , là nhận nỗi đau về cảm thân và cũng là . . . Dõi theo em từ một thế giới khác . Hai gia tộc đối đầu cướp cô thoát khỏi cuộc sống hắn , làm hắn hận thêm hận . Số phận là con dao sắc ngọt từ tay cô đâm vào trái tim yêu thương của cô và hắn . Nếu đã tồn tại số phận thì định mệnh không nên xuất hiện . Nếu chúng tồn tại song song thì ai là người sống . Chữ hận trong cô quá lớn nhưng chữ yêu cũng ăn sâu vào tiềm thức , vào giấc ngủ mỗi đêm . Cô và hắn , hai con đường không nên chạm nhau . Đã chạm rồi sẽ là cả một biển đau khổ . Yêu hắn , cô là kẻ tội đồ , giết hắn cô sẽ không sống nổi . Tình yêu của hắn có đủ lớn để xóa lấp thù hận trong lòng cô . Tình yêu của cô có làm hắn xua tan con người tàn độc . Tình yêu đôi lúc không đẹp ma…
kể về hài…
Lại tiếp tục với đồng nghiệp văn.Lại là đồng nghiệp văn hiện đại nha~ Ai không thích có thể lui ra nhé! "Rùa đánh nhau với sò?!" hệ liệt.…
Trong mỗi con người chúng ta ai cũng có dục vọng, nhưng phải biết kiềm chế bản thân mình. Trong truyện Dục Vọng Chiếm Hữu của Cuồng Thượng Gia Cuồng đã nhấn mạnh đến vấn đề dục vọng và khả năng kiềm chế của nhân vật trong truyện. Nhân vật chính trong truyện có một vóc dáng đáng mơ ước, khôn mặt khả ái thu hút phái đẹp. Còn nhân vật nữ chính lại rất độc lập, không muốn phụ thuộc vào đàn ông và đặc biệt là chẳng cần đàn ôg. Tất cả chỉ là suy nghĩ trước khi cô gặp được anh. Cô và anh gặp nhau rồi mọi chuyện sẽ diễn biến như thế nào??????????***** #lề: truyện đang trong trạng thái dang dở, chế hứa sẽ cập nhập nhanh cho mấy bạn đọc giả, 😍😍😍😁😁😁😁…
FB: Dương Lam Huệ Huệ…