Đỡ lấy em
Chỉ là một luôn đợi em để đỡ lấy những lúc em yếu lòng, lúc em yếu đuối nhất.Anh vẫn luôn nhớ những tán lá đỏ ngày mà em lặng lẽ rời đi.Anh nguyên đỡ lấy em cả đời.…
Chỉ là một luôn đợi em để đỡ lấy những lúc em yếu lòng, lúc em yếu đuối nhất.Anh vẫn luôn nhớ những tán lá đỏ ngày mà em lặng lẽ rời đi.Anh nguyên đỡ lấy em cả đời.…
Tác giả: Ô Thiến (乌茜) Thể loại: Hiện đại, tình yêu đô thị, oan gia vui vẻ, HE Số chương: 41 chương Convert: Nana Trang Editor: Neko.UGiới thiệu: (Chỉnh sửa bởi Leo Sing) Tô Diệp cảm thấy, việc đi xem mắt giống như đứng đợi xe buýt vậy. Người cô đợi thì trì trệ không thấy, người cô không muốn chờ thì đến liên tục. Vất vả lắm chờ được một người, tốn hết sức của chín trâu hai hổ để chen lấn, thì bỗng phát hiện hóa ra đây chỉ là xe buýt đưa đón. Tô Diệp băn khoăn, rốt cuộc mình cần phải đi bao nhiêu lần nữa mới có thể được gả đây, 36 lần hay 63 lần?Xem thêm: https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=408268P.s: Mình là người edit bản của Nana Trang nhé…
Tác giả: @kitthepurplepotato on TumblrThể loại: comedy, romanceMột số thông tin và cảnh báo: chửi tục, đề cập đến máu, chấn thương, một số cặp anh hùng khác, ngọt đến sâu răng và một số tình huống khó xử. Không miêu tả quá sâu về nỗi đau thể xác và tinh thần. Nhân vật chính 23 tuổi, Deku 25 tuổi.Link tác phẩm gốc: https://www.tumblr.com/kitthepurplepotato/719953680384868352/my-weird-roommate-midoriya-izukuTóm tắt: "Vậy cậu đang nói với tớ là cậu đã bị mất việc và bị đuổi khỏi nhà trọ trong cùng một ngày?"Ừ thì, vâng. Cô sẽ không phải là một cô gái may mắn gì cho cam và còn vô năng nữa. Jiro, người bạn anh hùng chuyên nghiệp của cô đã quyết định cho cô một cơ hội được sống cùng với một người đàn ông bí ẩn mà không cần phải trả bất kì chi phí nào. Và người đàn ông bí ẩn ấy hóa ra là anh hùng chuyên nghiệp mà cô đã mến mộ từ lâu! Sau một vài ngày, cô nhận ra rằng Izuku Midoriya là một người rất kì lạ...theo một cách đáng yêu.Tuần này qua tuần khác, con bé khám phá ra được những thói quen khác người của Midoriya và dần dần yêu thích mọi khuyết điểm của cậu ấy.----BẢN DỊCH ĐÃ ĐƯỢC SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ. VUI LÒNG KHÔNG SAO CHÉP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC!!!…
Tác Giả: Chiaki Quá trình: FULL Edit: ChiakiCover: Chiaki[TRONG NÀY đều là NHỮNG ĐỨA CON MÀ TỚ CỐ GẮNG ĐỂ TẠO RA, mong mọi người ĐỪNG LẤY ĐI nhé, >< ... cảm ơn ạ!]…
Mùa xuân - tuyết - chuyến xe buýt tất cả đều là những khung cảnh tuyệt đẹp đối với Doyoung và Jungwoo. ❤️______" Jungwoo à, xin lỗi em vì 2 năm vừa qua. Sau này anh sẽ không làm em khóc hay buồn nữa. Anh yêu em "" Doyoung à, anh hứa với em rồi đó nha và em cũng yêu anh rất nhiều "…
Nhật Hoàng ác quỷ là câu chuyện kể về nhị hoàng tử Yoriichi trong hành trình tìm lại người anh song sinh Michikatsu của mình và đưa huynh trưởng trở về con đường chính nghĩa.!!!NHIỀU NHÂN VẬT ĐƯỢC HỒI SINH!!!…
Dị là quái đản. Dị là những rùng mình. Dị là độc đáo. Hay dị là xót xa?…
Mỗi buổi sáng, Draco và Hermione lại gặp nhau nơi trạm dừng xe buýt.Một chuyện tình lãng mạn xoay quanh một chiếc ôFic được viết dựa trên một bài hát tên là Bus stop. Tôi khuyên tất cả các bạn hãy lắn nghe nó, nếu có cơ hội (A/N).--------Tác giả: Marmalade Fever.Người dịch: Erima…
• Tổng hợp các mẩu truyện nho nhỏ không có khả năng trở thành fanfic hoàn chỉnh của @yurim_129• Đọc kĩ phần ❗️, đặc biệt trong trường hợp bạn có nhu cầu adopt bất kì idea nào trong này..Hope u guys have a good time here UwU-----by @yurim_129…
"Chúng ta không thể bên nhau kiếp này thì ta sẽ bên nhau kiếp khác. Anh sẽ mãi đợi em, đợi ngày em tìm ra anh, đợi ngày ta tìm thấy nhau một lần nữa, đợi ngày mà ta yêu nhau ở một chốn bình yên hơn nơi này."Một thời thanh xuân vội vã qua... cảm ơn em đã tới.《ĐÂY KHÔNG PHẢI LÀ FIC CHUYỂN VER》…
Author: Tooko TetsuyaSource: WattpadGenre: Tình cảmPair: Bajifuyu"Trước giờ đều là em tìm anh". Baji nắm chặt bàn tay lạnh giá của Chifuyu."Thế nên bây giờ hãy để anh tìm em".…
Tokitou Muichiru là sinh ba của Yuichirou và Muichirou (là em út) .Khi lên mười, mẹ cô bị bệnh phổi và mất. Cha cô trong lúc lên núi trong trời bão tuyết để hái thuốc chữa trị cho mẹ, không may trượt chân ngã từ trên cao xuống rồi qua đời. Cô sống cùng hai người anh song sinh trong căn nhà tồi tàn. Nhưng rồi tai họa ập đến, ba người bị quỷ vào nhà tấn công, anh cậu bị thương rất nặng nề và chết. Muichiru và Muichirou sau đó được Ubuyashiki Kagaya cứu sống và đào tạo thành một kiếm sĩ tài ba, sau nhiều nổ lực, anh cô đã trở thành Hà Trụ của Sát Quỷ Đội và cô đã trở thành kế tử của hà trụ. Ngày nào cũng làm việc đến sáng, đến nỗi còn không có thời quan tâm chính mình.…
Đọc thì biết:)) Thể loại: 1 nồi thập cẩm, cái gì cũng cóTai nạn may mắn đưa cô nhập vào thân xác của 1 ng khác, được sống thêm 1 lần nữa có cha mẹ yêu thương, anh trai che chở những vết thương lòng cứ thế ngủ yên .Chỉ vì cô 27 tuổi vẫn chưa đem bạn trai về ra mắt mẫu thân đại nhân mà ngay lập tức thăng chức trở thành "gái ế" trong nhà bị anh trai đóng gói đến là trợ lí cho bạn thân thời đại học.OMG tên nam nhân cô căm ghét nhất thế nhưng lại là bạn thân của anh cô boss lớn của cô, cô càng lạnh lùng xa cách anh lại càng ôn nhu tiếp cận.Để tránh làm cho trái tim bé nhỏ của cô rung động cô đành giúp hắn tìm bạn gái giải tỏa, khỏi thừa tinh lực đến tìm cô dây dưa thế mà tên kia không cảm ơn thì thôi còn lôi cô về nhà ăn sạch sành sanh. Không lẽ cô thật sự không thoát khỏi tên ác bá này?…
Người ta nói chờ đợi tình yêu giống như chờ đợi một chuyến xe buýt.Dù sớm hay muộn nhưng cuối cùng nó cũng sẽ đến***Fic này là fic đầu tay, cũng là mình viết để dàng tặng cho H-cass. "Quà năm mới nhé, chúc m sang năm sẽ có thật nhiều thành công và sẽ mãi là bạn tố của t^^"…
Tôi thu gom đồ đạc vào chiếc ba lô.Khoác hờ chiếc áo bò bụi bặm, tay cầm chặt quai cặp nặng trịch.Tôi đóng lại cánh cửa căn hộ sẽ không bao giờ mở ra nữa, đi bộ đến trạm dừng xe buýt......Không gian vắng lặng đến hiu quạnh. Có lẽ tôi là người đón chiếc xe sớm nhất. CHỈ MÌNH TÔIÔm chiếc ba lô trước ngực, tôi ngồi vào hàng ghế cuối. THẬT TRỐNG TRẢIChiếc xe bắt đầu khởi hành rồi!Tôi đưa mắt liếc nhìn những hàng ghế trống phía trước, chiếc xe rung lắc thật dữ dội.Có lẽ quãng đường không dễ dàng như tôi mường tượng.Chợt ánh mắt tôi dừng trên khung cửa kính, mờ quá!Khung cảnh nhoè đi đến đượm buồn. TÔI ĐANG KHÓC SAO?Không hẳn. Tôi quên không đem theo kính thôi.Tôi im lặng đến khi xe buýt đến trạm dừng tiếp theo đón khách.Một vài hành khách bước lên xe với những chiếc va li nặng nề.Tôi bớt cô đơn rồi!Nhưng họ rời đi nhanh quá!TÔI LẠI CÔ ĐƠN RỒI!Tôi quyết không nhìn lại phía sau nữa.Nhưng chiếc gương xe cứ rọi lại cả quãng đường đã qua và hai bên lề lạnh lẽo.Tôi nhắm mắt.Chiếc xe dần đi chậm lại, vài tiếng còi vang lên não nề buộc tôi phải mở mắt. Tôi biết chuyến xe đã tới trạm cuối cùng, nhưng tôi chẳng thể đứng dậy nổi.TÔI ĐÃ BỎ RƠI THỨ GÌ LẠI PHÍA SAU SAO?Cửa xe hé mở. Một người soát vé tiến vào báo cho tôi xuống xe.Tôi lưu luyến quay mặt lại.Tôi nhận ra......TÔI ĐÃ BỎ QUÊN CHÍNH MÌNH MẤT RỒI...LƯU Ý: TRUYỆN CHỈ ĐĂNG TẢI TẠI WATTPAD.KHÔNG REUP KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ.…
Uhm chuỵn cũ nèkk…
"Tình bất tri sở khởi, nhất vãng nhi thâm".…