[LONGFIC][TRANS][NC-17] Yulsic, Taeny, Kryber - Behind The Scence
…
Nothing…
Cô và anh muốn trải nghiệm một tình yêu nhân tạo.…
Viết bởi : Nishikino Souma.Edit + Minh họa : B.Kryuu.Nội dung : Nhóm Muse của chúng ta lạc vào một thế giới đa chiều, ở nơi đó, việc họ có thể làm đó chính là giải mã các câu đố để thoát khỏi nơi ấy. Liệu 9 cô gái của chúng ta có thể làm được hay chăng ? Hãy cùng theo chân họ để cùng khám phá bí mật đằng sau từng câu đố.…
Đọc đi rồi bt…
Một cuộc tình tay ba phức tạp, cùng với những bí ẩn về thân phận.Liệu ba con người trong cuộc tình đầy trong gai này có một kết thúc tốt đẹp, hay sẽ là tự chuốc lấy tổn thương rồi ra đi, đến nơi nào đó nhưng lại mang theo sự đau khổ?…
Kì lân trên vai tôi chưa bay đi. Nhưng kì lân trong lòng tôi đã không còn nữa...…
Nàng mang vẻ đẹp của thiên nhiên, 1 vẻ đẹp thuần khiết và tinh túy nhất được chắt lọc từ những dì quý báu, tinh khiết nhất. Hắn lại mang vẻ đẹp của màu đỏ đẫm máu, 1 vẻ đẹp quyến rũ đầy chết chóc như 1 bông hoa hồng nhuốm máu, đẹp đến mê hồn lại ẩn giáu gai sắc nhọn. Là hắn đã sai - Hắn ko thể có nàng!Chuyện xàm lồng tự bịa có tính chất hư cấu cao và tận tâm tận tình ngược anh Rốt nhà ta :3…
Nửa vời…
Just for Vrose, maybe kookrose…
Hồi ức giống như một thứ vũ khí có lực sát thương tới con người ta nhất ...…
Cuối cấp là khoảng thời gian kì lạ. Ai cũng nói về tương lai, về chia tay, về những điều phải bước tiếp, nhưng hiếm ai nhắc đến những cảm xúc âm thầm tồn tại suốt một quãng đường dài.Tề Ôn Hạ Kỳ là một cô gái như thế. Cá tính, ít nói, luôn giữ cho mình vẻ bình thản. Ở lớp học, cô thường ngồi gần cửa sổ, nơi ánh sáng tràn vào mỗi buổi sáng và cũng là nơi ánh mắt cô đôi lần dừng lại lâu hơn cần thiết. Hạ Kỳ không hay nói ra suy nghĩ của mình, chỉ dùng vài câu đùa thoáng qua để che giấu những điều không tiện gọi tên.Ở dãy lớp đối diện, Nhược Ái Hy Lân luôn xuất hiện với dáng vẻ điềm tĩnh và kín kẽ. Cô học giỏi, sống kỷ luật, dường như chẳng để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Ái Hy Lân giống như một khoảng lặng - càng quan sát, người ta càng không hiểu được bên trong cô đang nghĩ gì.Hai người học khác lớp.Giữa họ chỉ là hai khung cửa sổ song song, một hành lang ngắn và những ánh nhìn lặng lẽ. Không ai bước qua ranh giới đó, cũng không ai chắc rằng mình còn đủ thời gian để thử.Bởi cuối cấp rồi,có những điều nếu không nói ra...sẽ mãi nằm lại giữa hai khung cửa sổ ấy.…