Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Vẫn là quá trình anh Hổ làm hư em Thỏ.Chuyện tình tay ba giằng xé Hope - Min-Suga.Lặng lẽ mà chiến hạm Nạmjin.Phi công trẻ lái máy bay ông chú.Bé Min dễ thương và nhóm trưởng "kinh nghiệm"Chỉ 4 chữ để miêu tả : "Ngọt như mía lùi"Nhưng chẳng hề thiếu đâu những vị đắng cho sinh động Hãy thưởng thức nhé!Thương nhiều SDù sao cũng là tác phẩm tự viết, nếu muốn mang đi đâu xin hãy hỏi ý kiến trước. Cảm ơn…
Người luôn tìm kiếm cảm giác an toàn từ tôi.Nhưng người đâu biết tôi cũng luôn khao khát hơi ấm từ người.• Couple: Luật sư ngoài lạnh trong nóng x Công tố viên ngoài nóng trong nước sôiWarning: Có nhiều tình tiết nhạy cảm, cân nhắc trước khi đọc.…
Tác giả: Phạm Tiểu VânNguồn: http://truyenthanky.blogspot.com/Tình trạng truyện: Hoàn nguyên bản gốc, đang trong quá trình tu chỉnhCảnh cáo về nội dung: Mọi hình thức sao chép không thông qua sự đồng ý của tác giả đều xem như ăn cắp*Lưu ý: Mình chỉ là uploader k phải t/g, tr mình post đã đc tác giả đồng ý.Vì fic này rất dài mà wattpad lại không được post trên 100 parts nên mình sẽ chia thành nhiều phần. Bạn nào chưa đọc phần I thì dùng link này http://www.wattpad.com/story/2338589-tha-th%E1%BB%A9-ph%E1%BA%A7n-i-sao-%C4%91%E1%BB%95i-ng%C3%B4i-full , đối với những bạn đọc trên đt thì dùng mã code 7903849. Tks all ^^…
Em mắc bệnh chỉ có 10% người có...Tôi lo cho em...Tôi quan tâm em...Tôi thuơng em... Hơn nữa, tôi yêu em.. Nhưng em lại quay lưng lại và bước đi Và từ đó...Tôi biết, hình bóng tôi đã biến mất mãi mãi trong mắt em…
Thể loại: Cổ đại, Giang hồ, Ngọt ngào, Công sủng thụ, Cường thủ hào đoạt, Sinh tử văn, HECP: Khí thế bức người, võ công kiệt xuất, nói ít "làm" nhiều công x Nhõng nhẽo, bị phế võ công, cưng quá thành hư, vô tư thụ | Tiêu Tấn Dương x Lâm Tiểu AnTình trạng bản gốc: Hoàn, 5 chương, 1 phiên ngoạiLâm gia vì tranh đoạt quyền thừa kế nên mọi người lục đục, tính kế lẫn nhau. Lâm Tiểu An vì tranh quyền thất bại nên bị ám toán rơi xuống vực sâu. Mười năm mất tích,hắnlaji đột hiên xuất hiện, được mọi người đưa về nhà. Cứ tưởng mười năm qua không có tài phú của Lâm gia, hắn ắt là sống rất cơ khổ, chật vật, nhưng ngờ đâu hoàn toàn ngược lại. Hắn rõ ràng là sống sung sướng quá nên bản tính nuông chiều sinh kiêu hiện rõ rệt, thái độ cực kì thiếu đánh, làm ai cũng tức hộc máu.Đại khái truyện kể về 1 tiểu thụ dã tâm bừng bừng, không may bị đánh rơi xuống vực, tình cờ được cao nhân xa lạ sống dưới vực để ý, trực tiếp đem hắn đi động phòng, sau đó sủng hắn tới trời khiến hắn ngoài việc làm "tiểu kiều thê" của y ra thì không làm được gì khác, rồi lại sau đó "tiểu kiều thê" ngơ ngác leo lên được khỏi vực, te te chạy một mạch về nhà xưa khiến cao nhân nổi cơn thịnh nộ, gấp gấp truy đuổi.…
Tình yêu không phải lúc nào cũng là kẹo ngọt. Càng không phải là cái gì đó thật đắng. Nó là sự hài hòa giữa tất cả các mùi vị bạn có thể tưởng tượng. Nên, đừng ngại ngùng hay bỏ cuộc khi tình yêu chở nên khác lạ so với tưởng tượng của bạn. Love.…
Lấy cảm hứng từ màn "mắng yêu" của :bé Thỏ với Anh Cáo về việc " không hiểu lòng" ẻm!" Anh Tae chẳng có kiên nhẫn gì cả, ngay cả khi em nói không ăn thì anh vẫn phải gọi chứ ??" Đúng là nuôi Thỏ mệt thật, nhất lại còn là loài Thỏ một nắng cơ!!Cơ mà yêu rồi thì biết làm sao?Pink, Hường phấn hết mức~~~________Thương nhiều SDù sao cũng là tác phẩm tự viết, nếu muốn mang đi đâu xin hãy hỏi ý kiến trước. Cảm ơn…
Disclaimer: Nhân vật ngoài đời thực không thuộc quyền sở hữu của tác giả. Tác phẩm được viết với mục đích giải trí phi lợi nhuận.Author: AnAn936Rating: KPairing: TaeHyung x YoonGiCategory: real-life fanfictionStatus: Đã hoàn thànhSpoil:"Đời đúng là không ngờ được điều gì, Min Yoongi không sợ trời không sợ đất của chúng tôi cuối cùng cũng có ngày tìm được người trị.Tôi quay sang Jimin và Jungkook, ngẩng đầu bắt gặp anh Seokjin, anh Namjoon, anh Hoseok, tất cả chúng tôi lại không hẹn mà gặp đồng loạt nở nụ cười.Trăm ngàn cảm xúc rối ren tới giờ chỉ còn đọng lại một chút ấy, một chút cười dưới nắng giòn tan. Tiếc nuối, ủy khuất, buồn bã một thời hiện tại đều đã đến lúc để lại phía sau cả.Có vậy mới thấy được ở cùng mọi người hạnh phúc biết bao nhiêu."…