[Thành Đạt x Lâm Anh] Bản giao hưởng mùa hạ
Anh nhẹ nhàng tựa đầu vào vai cậu, lẳng lặng nhìn qua cửa kính.…
Anh nhẹ nhàng tựa đầu vào vai cậu, lẳng lặng nhìn qua cửa kính.…
"tao sợ..""duy không tin nguyên hỏ"---------oneshort ooc…
Mấy giờ rùi còn ngủ hả ⁉️…
Em giận gì mà giậnAi cho em được giận anh mà giận…
- Sao mày còn nói chuyện với người yêu cũ của tao?- Ủa đó cũng là bố con mà???…
Cường Bạch là con mèo nhưng mà mê hoa hồng đặc biệt là hoa hồng trắng, Lê Bin Thế Vĩ thì mê mèo lẫn chủ vườn hoa hồng trắng.…
vụng trộm à?vui thí cho vụng trộm với...…
tớ là đặng đức duy, tớ là sứ giả hoà bình.dnal ft. đức duy…
"son đẹp thế""ừ""cho hun cái nhá""ừ-"…
rằng dẫu cho có thêm ngàn lần nữa em tự nhận định bản thân mình chẳng là ai, chẳng lớn lao hơn bất cứ điều gì, thì chỉ riêng sự xuất hiện của em ở tại đây, ngay lúc này đã là tất cả đối với anh rồi.…
"anh từng mong em hạnh phúc, tới khi em nở nụ cười, anh như bị đâm mười nhát."@jenzlowa…
em thấy mình không còn vương vấn…
Thích cái cách ta face to face.Thích cả những nụ hôn qua màn hình.…
Nếu phần 1 là những ngày chập chững bên nhau - khi Trung Anh chỉ dám đi sau một nhịp, còn Lâm Anh vô tư kéo cậu vào thế giới rực rỡ của mình - thì phần 2 là khoảnh khắc cả hai đã thực sự song hành.Ba tháng hẹn hò, tình cảm của đôi bạn trẻ giống như một bản nhạc mùa hè: tươi mới, trong trẻo, đôi khi nghịch ngợm nhưng cũng có những nốt lặng đầy xao động. Sân trường, phòng tập, căn tin, những nơi quen thuộc từng chứng kiến ánh mắt ngập ngừng ngày trước, nay lại lưu giữ thêm những kỷ niệm ngọt ngào của tuổi học trò .Nhưng tình yêu không chỉ có nắm tay và nụ cười. Tuổi trẻ luôn mang theo những ngã rẽ bất ngờ: thử thách từ bên ngoài, những hoài nghi thầm lặng, và cả những cảm xúc mà đôi khi chính người trong cuộc cũng chưa kịp gọi tên. Liệu Trung Anh và Lâm Anh có đủ dũng khí để giữ nhau, khi mọi thứ dần vượt ra khỏi sự ngây ngô của ban đầu?Phần 2 mở ra như một mùa mới - dịu dàng, ấm áp nhưng cũng đòi hỏi sự trưởng thành. Vẫn là "bước sau cậu một nhịp", nhưng lần này, Trung Anh không chỉ đi theo... mà còn học cách sánh bước bên cạnh.…
Trò chuyện đêm khuya cùng rái cá và mèo xinh…
em rái cá debut nhưng anh pt của em thì không may mắn như thế…
Lân nhận ra rằng, bảo vệ một người không có nghĩa là phải giữ người đó bên mình. Đôi khi, sự bảo vệ lớn nhất chính là buông tay để người đó bay cao hơn, xa hơn, đến nơi họ thực sự thuộc về.…
one short.nhìn Lâm Anh ra vibe tình đầu quớ nên cook thôi=)))…
fic này viết ngay trong đêm cún béo bị té và con mèo đứng khoanh tay mặt mày nhăn nhó nhưng bây giờ mới dám public.…