Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
1,247 Truyện
[Trào Phong x Thanh Quỳ] TINH LẠC NGƯNG THÀNH ĐƯỜNG

[Trào Phong x Thanh Quỳ] TINH LẠC NGƯNG THÀNH ĐƯỜNG

120 19 3

Trầm Uyên, nơi đầy rải nguy hiểm, gieo rắc nỗi sợ cho khắp giới rốt cuộc có gì ?Là có Tam điện hạ - một kẻ ngu dốt, bị mọi người coi là phế vật. Hay một Trào Phong âm hiểm, đa mưu, kẻ lấy đại nghiệp làm đầu. Hai tay không biết lúc nào đã gướm đầy máu tươi, bốc lên mùi tanh tưởi.Còn Nhân giới, nơi giao hòa giữa thiện - ác, bỗng xuất hiện một đóa hoa trắng, trong sáng, thuần khiết - nàng công chúa xinh đẹp, Thanh Quỳ.Nhành hoa tràn đầy nhựa sống kia chẳng biết có thể bén rễ, đâm xuyên mạnh mẽ xuống mảnh đất cằn cõi, khô hạn kia không ?Bóng đêm tối tăm ấy liệu có che khuất được ánh sáng rực rỡ kia không ?Mở đầu là toan tính, vậy thì khi kết thúc sẽ là...?---***---Fanfic về couple Thanh Quỳ x Trào Phong - Tinh Lạc Ngưng Thành Đường.Ảnh bìa : lượm trên printerestSẽ có nhiều thay đổi, không giống như truyện.…

Thanh Âm Của Thanh Xuân

Thanh Âm Của Thanh Xuân

4 1 2

Một cô nàng mới vào lớp mười đã trở thành cái tên cá biệt trong mắt giáo viên.Một chàng trai năm cuối cấp ba luôn là niềm tự hào của toàn trường.Hai đường thẳng song song vì một cuộc cá cược mà va vào nhau. Phong chấp nhận làm bạn trai giả của Vân với điều kiện thành tích của cô phải tốt lên. Ngược lại, Vân đưa Phong gần đến niềm đam mê âm nhạc của cả hai.Trên sân khấu nhỏ, Phong gạt bỏ bộ dáng con nhà người ta, đắm chìm trong tiếng guitar điện không thể dứt ra. Anh hướng về phía cô:"Vân, em nghe thấy không? Đó là thanh âm rung động của anh với em đấy."Nhưng cô gái nhỏ cho anh sự ngọt ngào cũng cho cả sự nhẫn tâm. Cô biến mất khỏi cuộc đời anh suốt mười năm. Mà trong mười năm đó, cô không ngừng nghe thấy thanh âm vụn vỡ từ anh. Ngày gặp lại, không có chất vấn, không có lánh mặt, chỉ có một câu xuất phát từ tận đáy lòng."Anh nhớ em."…

Rắc Rối Đáng Yêu

Rắc Rối Đáng Yêu

4 0 1

Xin chào, tớ là Linh San, rất vui được đồng hành cùng với cậu trong chuyến phiêu lưu tới "Rắc Rối Đáng Yêu".Một số lưu ý nho nhỏ nheeee:1. "Rắc Rối Đáng Yêu" thuộc quyền sở hữu của Linh San. Vui lòng không reup hoặc chuyển ver dưới mọi hình thức.2. "Rắc Rối Đáng Yêu được lấy bối cảnh tại Thành phố Hồ Chí Mính - nơi tớ sinh ra và lớn lên.3. Mọi tình tiết ở trong truyện đều là hư cấu, hoàn toàn không có thật ở hiện thực, tất cả đều là sản phẩm do trí tưởng tượng của tác giả. Truyện có chủ đề là tình yêu tuổi học trò đầy mơ mộng và có phần sến sứa, nên không tránh khỏi những tình tiết phi thực tế.4. Tớ biết bản thân mình vẫn có nhiều thiếu sót, cũng như chưa có nhiều kinh nghiệm và trải nghiệm trong cuộc sống nên tác phẩm sẽ có nhiều suy nghĩ và góc nhìn phiến diện. Vậy nên, tớ sẽ rất hạnh phúc và biết ơn nếu các cậu đón nhận bộ truyện này của tớ cũng như góp ý một cách tích cực để hoàn thiện hơn trong lối viết và để tác phẩm trở nên hoàn thiện hơn. Tớ cảm ơn mọi người nhiều ạ <3Và cuối cùng, chúc cậu có những phút giây đọc truyện vui vẻ. Mong rằng "Rắc Rối Đáng Yêu" sẽ đem đến cho cậu những điều tích cực sau một ngày dài mệt mỏi. Luv u <3…

Khi Chuyên Văn Mê Mẩn Trai Chuyên Lý

Khi Chuyên Văn Mê Mẩn Trai Chuyên Lý

31 5 4

"Tìm thấy rồi! Phong ơi! Chị tìm thấy rồi! Ở đây này!" Đó là tiếng thét của Thùy Linh. Tuy không phải đồ của nó, mà nó mừng như trẩy hội. Tuấn Phong nghe được liền chạy lại chỗ nó. "Đúng cái móc chìa khóa này không? Cute khủng khiếp luôn ý! Với cả nó ở dưới gầm ghế cơ nên em tìm mãi không thấy là đúng rồi." "Vâng ạ. Em cảm ơn chị nhiều lắm!" Vừa nói, Phong vừa cúi gập người để thể hiện sự biết ơn. Lần này, thằng bé nở một nụ cười rất tươi, khác xa với sự điềm tĩnh và có chút khó gần của nó. "Sau này, em nên cười nhiều hơn nhé." Linh xoa đầu nó, nhìn nó với một ánh mắt đầy thiện cảm và cưng chiều."Tại sao ạ?" "Vì em cười đẹp lắm luôn! Mà đôi khi, điềm tĩnh quá người ta lại cho rằng em khó gần đấy!" "Nhưng em vốn vậy mà..." Vẻ mặt Phong có chút trầm xuống."Khó gần đâu mà khó gần? Chị thấy em dễ thương mà?" Nghe được lời khen như thế, đột nhiên nó ngại ngùng quay đi, không dám nhìn thẳng vào mắt Linh nữa. "Em cảm ơn chị." "Ừm." Thùy Linh mỉm cười, một nụ cười tỏa nắng và rực rỡ khiến ai ngước nhìn cũng phải đứng tim.…

Hương Linh Lan

Hương Linh Lan

73 13 10

"Người dịu dàng nhất,thường là người đã quen với mất mát."Giữa một nghĩa trang không khóa cửa,Một người đàn ông học cách ở yên với trống rỗng,Và một cô gái chọn ở lại giữa những điều đã mất.Những con mèo vô chủ "Người ta nói chúng chờ vì không biết chủ của chúng đã rời đi. Em thì nghĩ... chúng biết, nên ở lại. Vì họ đang ở đây mà.""Cô nhớ rất rõ về họ...""Em chỉ giữ lại những gì họ từng trân quý. Như thế... sẽ không ai thực sự rời đi cả."Một cô gái vừa mong manh nhưng cũng mạnh mẽ theo cách riêng."Từ khi có cô ấyNơi này... bớt lạnh hơn."Câu chuyện về tình yêu và chữa lành, về mất mát và nỗi đau được kể một cách sâu lắng và dịu dàng. Giữa Père Lachaise, nơi nỗi đau của những con người được kể lại như những mảnh hồi ức đã qua, không bi lụy, chỉ là khắc ghi để ai đó không chìm vào quên lãng.Không drama, không lời tỏ tình.Chỉ là:"Anh ở đây, để bảo vệ em không bị bào mòn bởi thế giới."…

CHƯA TỪNG (OFFICIAL) - CHƯA HOÀN

CHƯA TỪNG (OFFICIAL) - CHƯA HOÀN

82 3 1

Chiều nay trời đổ mưa bất chợt, kiểu mưa Đà Nẵng ấy. Nó đến nhanh như tâm trạng con gái nhưng lại dai dẳng như deadline môn Toán.Tôi mắc kẹt trong thư viện, không mang theo áo mưa, ô thì chắc đang nằm trong ngăn bàn ở lớp. Huyền Trang thì trốn từ tiết ba, còn tôi thì ngồi ở cái bàn gần cửa sổ, gõ nốt file trình bày cho CLB Học thuật."A, thì ra có người đang stress." - Một giọng trầm quen thuộc vang lên sau lưng tôi.Tôi ngẩng đầu. Không bất ngờ lắm khi thấy Đinh Nguyễn Gia Huy kéo ghế ngồi xuống đối diện."Tao đang bận." - Tôi nói, gõ phím nhanh hơn để né ánh nhìn của nó."Tao cũng bận. Nhưng bận... nhìn người ta." - Nó cười. Mắt long lanh như thể trời mưa ngoài kia cũng đang nghe lén chúng tôi.Tôi liếc nó. Vẫn mặc sơ mi trắng, nút áo trên cùng mở hờ hững, kiểu vừa ngoan vừa khiến người khác muốn... dán băng keo lại.Mà tôi là người miễn dịch. Đúng không?"Đừng nhìn nữa. Nhìn lâu dính lời nguyền đấy."Gia Huy bật cười, chống cằm nhìn ra ngoài:"Tao cũng có lời nguyền. Cứ dính vào một người là không rút ra được."Tôi im lặng. Ngoài kia mưa vẫn rơi. Trong đây thì... hình như tim tôi hơi lệch nhịp.Tôi gõ tiếp. Được ba dòng, Gia Huy kéo nhẹ tay áo tôi."Ê Vy Anh, mày thích người như nào?"Tôi hơi đắn đo một chút:"Chắc là người trưởng thành. Giỏi hơn tao. Và... không làm tao mất tập trung."Cậu ta nghiêng đầu cười:"Chết rồi. Tao chỉ đạt tiêu chí cuối.""Tiêu chí gì?""Làm mày mất tập trung." Tôi định nhắc Gia Huy ngồi nghiêm chỉnh lại thì cái tên đó thì thầm:"Nhưng mà... mày lại đạt hết tiêu chí tao cần, Vy Anh.""...?"…

[ kooklice ] hi, daddy

[ kooklice ] hi, daddy

531 60 2

playboiz w gudgirl《 j u l i a 》…