Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Ngày xưa, em từng không thích Hà Linh đấy,""Tại sao?"Tiến Đạt vốn không thích những học sinh gương mẫu.Hà Linh lại chẳng có ấn tượng gì về cậu học sinh khóa dưới luôn mang vẻ mặt bất cần ấy."Nhưng bây giờ chúng ta lại là người yêu của nhau." Linh nói. Từ một lần vô tình lướt qua trong lễ khai giảng, hai con người mang hai thế giới hoàn toàn khác biệt lại từng chút một bước vào cuộc đời đối phương.Thế nhưng, thanh xuân luôn thích trêu ngươi con người.Càng muốn tránh, càng vô tình chạm mặt.Càng ghét, lại càng hiểu.Đến khi ngoảnh đầu nhìn lại, người từng khiến mình khó chịu nhất, lại trở thành người sau này sẽ gắn bó lâu dài cùng mình.…
Một đứa con gái phải gọi là mọt sách, chuyên tâm nghiên cứu về những thứ phức tạp trên đời, Vũ Diệp Anh, chắc chắn là đứa con gái duy nhất dám ngạo nghễ tuyên bố mình có thể nhìn thấu ý đồ, tâm can của một người.Thực tế đã chứng minh là nó làm được.Vậy mà suốt 2 năm trời học chung trường chung lớp, Diệp Anh vẫn không thể hiểu nổi bạn học Nguyễn Thanh Khoa, nổi rần rần trên confession từ lúc mới nhập học. Hợp lý, chẳng đứa con gái nào lại bỏ qua một cậu bạn đẹp trai, cao 1m72 từ lớp 6, học bạ không một vết mực đen, biết chơi bóng rổ và đánh đàn Ghitar cả. À thì.. đương nhiên, nó cũng vậy.Bằng một biện pháp thần kì vi diệu nào đó, khoảng cách giữa hai người ngày càng được rút ngắn, còn nó thì nhận ra tình cảm của mình dành cho Thanh Khoa, căn bản không dựa trên cơ sở bạn bè. ×TRÍCH ĐOẠN×- "Ê Khoa, mày được theo đuổi nhiều như vậy í, có thấy mệt không ạ?"- "Chả biết nữa, Diệp Anh thấy sao?"- "Tao á? Sướng thế còn gì! Các chị khóa trên thì quàng vai bá cổ, mấy bé khóa dưới thì bẽn lẽn chạy ra xin In4, lũ con gái cùng khối mà còn bày đặt viết thư tình."Vừa nói, nó vừa giơ ngón tay ra như đang tính toán. Sau vài phút trầm tư không nói, nó rút ra kết luận: "Cả cái trường cấp II Đống Đa này, mấy ai được như chú!"- "Sao mày hay để ý tao thế?"- "Bởi vì 'phù sa không chảy ruộng ngoài' nha nhóc!"Mi tâm cậu khẽ nhíu lại, nụ cười tốn gái cùng đôi mắt hoa đào lại bất chợt lộ ra trước mắt nó.- "Không chảy ruộng ngoài, có được chảy vào ruộng ta không?"______________Ngày đăng tải: 2/12/2024Một số đị…
''Nỗi nhớ của những người yêu xa không những khiến bạn yêu thương nhiều, còn khiến bạn biết độc lập và mạnh mẽ hơn mỗi khi không có ai bên cạnh và chời ngày anh Nỗi nhớ của những người yêu xa không những khiến bạn yêu thương nhiều, còn khiến bạn biết độc lập và mạnh mẽ hơn mỗi khi không có ai bên cạnh và chời ngày anh trở về yêu xa.. Anh à. Yêu Xa em buồn lắm. Em nhớ lắm. Tủi thân vô cùng khi ngày lễ nhìn người ta tay trong tay hạnh phúc. Nhưng ở Cambridge xa xôi, anh cũng chỉ có một mình, và em hiểu ra, đôi khi nỗi buồn được xuất phát từ 2 trái tim ở 2 nơi cũng được coi là hạnh phúc anh ạ! Cố lên nhé tình yêu của em, trên những bước chân anh đi, nếu mệt mỏi thì hãy quay đầu lại, còn có em đây, em không hứa sẽ giải quyết mọi vướng mắc cho anh, nhưng em hứa là sẽ trao cho anh tất thảy tình yêu và niềm tin để nơi đất người, anh vững vàng bước tiếp. Vẫn luôn có 1 người con gái đợi anh về trong từng khoảnh khắc. - Em không mạnh mẽ như Anh nghĩ . - Cũng chẳng dũng cảm như A vẫn tin ! - Em chỉ là Em, yếu đuối và nông nổi . - Vẫn khóc khi sợ hãi . - Vẫn bướng bỉnh dù biết mình sai - Vẫn nhớ Anh da diết cả khi vừa giận dỗi - Cuối cùng Em chỉ là Em - Vẫn cần lắm có Anh che chở.. Yêu xa là những lúc bất chợt em cười một mình khi nghĩ về anh.Yêu xa là khi người ta sống và yêu bằng kỉ niệm. ... Là khi trời chợt mưa ... em nghẹn lòng, nhớ những ngày lạnh, anh luôn nhường áo khoác ... to và ấm ... ... Là chờ nick ai đó sáng mỗi tối đi học về. ... Là giận dỗi khi người ta ham chơi với bạn, không nhắn ti…
" Này, tôi đang hỏi cậu đấy! Cậu là ai?--" " Tôi là ai... Sao? Tôi là phu nhân tương lai của cậu đấy!"Thiếu nữ kì lạ thích thú trả lời, tay kia giữ lấy cằm của thiếu niên kia mà nói.Thiếu nữ chán nản nhìn ông thầy của mình. Hay là thiếu nữ đi trêu ghẹo ông thầy của mình nhỉ?" Này! Không phải là cậu bảo cậu là phu nhân tương lai của tớ sao! Mau đi ra mắt bố mẹ tớ nào!!" Thiếu niên nắm tay thiếu nữ chạy nhanh đi. Thiếu nữ hoảng hốt... Cô là chỉ đùa thôi mà!!! Chết cha! Tạo nghiệp nhiều quá giờ nghiệp quật rồi!" Em thích trêu ghẹo tôi lắm mà! Nào về nhà với tôi rồi chúng ta cùng trêu ghẹo nhau!" Thiếu nữ ngẩn người ngìn ông thầy của mình... Nghiệp quật sấp mặt rồi!Lưu ý: Lại hít hà cẩu lương!! Nhân vật có thể bị OOC.Các nhân vật trong Boku no Hero Academia thuộc quyền sở hữu của Horikoshi Kohei.Tác giả: Li…
Chỉ đơn giản là câu chuyện về một nô lệ tư bản vô cùng bình thường trong hàng tỷ nô lệ tư bản của thế kỷ XXI, sau khi tử vong ở thực tại do lao động quá sức thì chuyển sinh vào một tựa game otome (*) và "may mắn" được trải nghiệm một trăm cách tử vong khác nhau tại đấy.Độ tuổi thích hợp: 17+Chú thích: Otome game (乙女ゲーム (Ất nữ game) otome gēmu?, "game con gái"), hay gọi tắt là Otoge (乙ゲー otogē?) hoặc Otomege (乙女ゲー otomegē?), là một thể loại video game có cốt truyện hướng tới thị trường dành cho nữ giới. Bên cạnh cốt truyện chính, người chơi còn nhắm đến mục tiêu phát triển một mối quan hệ lãng mạn giữa nhân vật nữ chính và một trong vài nhân vật nam. (Cre: Wikipedia)P/s: Hiểu nôm na thì game otome là game hẹn hò hướng đến đối tượng là các bạn nữ nheee. Manga, manhwa từng có một thời rầm rộ mí cái truyện xuyên thành ác nữ trong game otome đồ đó, bạn nào từng đọc rồi chắc cũng biết heee :3333…
Phạm Lê Thành Nam là một thủ khoa đầu vào năm 2020, là một người con người cháu ngoan ngoãn, hiền lành khiến mọi người không hết lời khen ngợi, là một người đẹp trai, ấm áp; kinh tế, tinh tế đều có, vô cùng hoàn hảo khiến hàng ngàn cô gái phải gục ngã khi nhìn thấy anh.Nhưng! Anh thật ra không ngoan như những người lớn thấy, anh là một thằng badboy và có tiền sử là số người yêu cũ hơn số tuổi và vài cô gái chưa kịp có danh phận thì lại nhanh chóng đỏ mắt vì anh.Và Nguyễn Dương Ngọc Trâm, là một trong những con mồi mà anh để ý. Nhưng không phải cá cược hay hứng thú nhất thời. Mà là cô gái luôn ở đầu trái tim anh.…
Violet Everdarden - một cô gái trẻ từng bị coi là "cô máy chiến tranh", bây giờ đã làm cuộc sống lại từ đầu, với công việc Búp Bê Tự Động Viết tại bưu cục C.H do Trung tá Hodgins dựng nên ngay sau khi đã giải ngũ. Từ đó, cô đã gặp gỡ nhiều con người với nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, nhiều gam màu tình yêu, để dần dần hiểu được từ "yêu" mà cô đã nghe từ Thiếu tá của mình: Anh yêu em.Cô hiểu được rồi, sau bao lâu, cô rốt cuộc cũng đã hiểu được "yêu" là gì rồi. Cô đúng là ngu ngốc mà, sao lại không thể hiểu được cảm xúc của người ấy ngay từ đầu chứ, mà trong khi chính mình cũng không thể hiểu con tim của bản thân cơ mà. Hối hận, hối hận lắm. Sao cô lại hiểu ra một cách muộn màng như vậy chứ? "Anh yêu em" đơn giản biết bao, mà lúc ấy cô lại chẳng thể hiểu nổi.Em yêu anh.…
"Hôm nay luyện đề nhiều quá, tớ mệt nên gục đầu xuống bàn nằm nghỉ. Ban đầu chỉ định bụng nhắm mắt một lúc cho đỡ mỏi, nhưng lúc bạn cùng bàn lay tớ dậy, mở mắt ra đã gần 5 giờ chiều. Ánh nắng cuối ngày bao phủ THĐ trong màu hồng đỏ rực rỡ, xen lẫn mây vàng như mỡ gà. Không còn cái nóng gay gắt đặc trưng của hè Hà Nội, tớ có thể cảm nhận rõ ràng một ngày đã trôi qua như thế nào.Hè à... Ra là đã vào hè rồi đấy! Tớ chợt nhận ra thời điểm mình sắp phải chia tay với THĐ ngày càng gần. Cũng có thể sớm hơn nữa. Chia tay với bảng đen, phấn trắng, bàn ghế gỗ, thầy cô, bè bạn đã gắn bó suốt 3 năm.Và cả người mà tớ thích...Tớ gói buổi chiều tàn của mùa hè lớp 12 trong từng dòng chữ gửi đến cậu. Tớ không mong mình như ánh hoàng hôn nhuộm đỏ THĐ, chỉ mong cậu có thể nhớ đến tớ bằng lời chào tạm biệt mà mặt trời gửi đến mùa phượng vĩ đỏ rực cuối cùng của chúng ta."Quyền tắt điện thoại, lại cặm cụi ngồi làm cho xong tập đề dang dở. Mãi đến khi tiếng trống trường vang lên những thanh âm rộn rã, nó mới vội vàng cất vội sách vở bút thước vào cặp rồi đi ra nhà xe cùng lũ bạn.Điện thoại trong túi quần rung lên vài nhịp. Quyền lấy ra kiểm tra, như thói quen đã hẹn trước, Trí khôn của ta đây bình luận vào dưới bài viết của nó:"Thế cậu có định bày tỏ tình cảm với cô bạn ấy không?"Quyền khựng lại đôi chút, rồi nhanh chóng trả lời:"Chắc là... sẽ không đâu."…
Đây là vụ án kỳ lạ nhất mà tôi từng biết đến. Có lẽ trên thế giới cũng hiếm khi tồn tại một vụ án bất khả thi đến như vậy.Vụ việc xảy ra tại Tokyo vào năm Chiêu Hòa thứ mười một (1936), là một chuỗi án mạng mang màu sắc săn người quái dị. Thế nhưng, không một ai trong số các nhân vật liên quan có khả năng thực hiện tội ác và hung thủ thì hoàn toàn cách nói này tuyệt đối không hề cường điệu không thể tìm thấy bất kỳ dấu vết nào.Bởi vậy, vụ án đương nhiên rơi vào bế tắc. Suốt hơn bốn mươi năm sau đó, cả nước Nhật náo động, mọi người đều vắt óc suy nghĩ và truy tìm hung thủ, nhưng mãi đến mùa xuân năm Chiêu Hòa thứ năm mươi tư (1979), khi tôi dính líu đến vụ việc này, bí ẩn ấy vẫn gần như còn nguyên vẹn, chưa hề bị động chạm tới.Hơn nữa, vụ án này còn để lại những ghi chép vô cùng chi tiết. Tất cả manh mối đều đã được công khai hoàn toàn, vậy mà kết cục vẫn như thế. Chỉ có thể nói rằng đây là một đối thủ đáng sợ đến mức khó lòng tin nổi.Trong quá trình diễn biến của cuốn sách này, từ rất lâu trước khi lời giải được đưa ra, toàn bộ những manh mối cần thiết để phá án sẽ được phơi bày rõ ràng ngay trước mắt độc giả.…
"Sự quan tâm của tình bạn khác giới là gì? Là bạn bè quan tâm thật sự hay là quan tâm bằng thứ tình cảm không rõ ràng?"***Bách Tùng hỏi Nam Anh: "Qua tỏ tình sao rồi?"Nam Anh mặt đầy phấn khích không giấu được sự vui vẻ: "Qua cô ấy không những xin lỗi tao rồi chạy đi mà còn về huỷ kết bạn với tao..."Chưa đợi cậu nói hết câu Đại Dương đã cắt ngang: "Vậy là tỏ tình thất bại còn gì? Sao mày còn cười được?""Thất bại đâu mà thất bại, con gái nhà người ta xin lỗi tao và chạy đi là vì ngại ngùng, còn chuyện cô ấy huỷ kết bạn với tao là vì cô ấy muốn bọn tao trên cả mức tình bạn đấy."…
Thể loại: ngôn tình, học đường, ngược.Văn án. Tên của nó là Cao Nhật Hạ, nghĩa là ánh mặt trời rực rỡ, là ánh dương chói lọi như mật ngọt, hẳn là một cái tên rất ý nghĩa.Mà đáng lẽ là nó sẽ có một cuộc đời đẹp đẽ như thế.Cho đến mùa Hạ năm nó ba tuổi, biến cố ấy đã xảy ra.Cho đến mùa Hạ năm nó mười tuổi, em gái nó xuất hiện. Cũng là mùa hạ bắt đầu hằn in những vết thương lên người nó.Đớn đau thay ông trời lại vứt cho nó một chiếc kẹo ngọt vào ngày nắng cấp ba của nó. Chiếc kẹo đường ấy là Nguyễn Trần Anh Tuấn. Cậu ấy đến, chữa lành tất cả mọi thứ, để nó biết yêu và được yêu.Nhưng khi ngậm hết viên kẹo ấy, dư vị ngọt lại biến mất một cách chống vánh, nó lại lần nữa lâm vào bi kịch trong một mùa hè.Chính vì thế, nó đã khốn khổ biết bao nhiêu. Không biết khi nào mùa hạ sẽ tàn để cho nó sống yên ổn, đợi cho đến lúc đó, e rằng nó sẽ tàn trước.Ngày viết: 11/07/2025…
-Nó là redflag đấy, né nó đi, dính vào làm gì chỉ tự làm khổ mình thôi- Dù sao thì cũng nên thử 1 lần chứ- Tao nói rồi đấy, đừng có hối hận......- Huhu bây ơi, nó còn không thèm trả lời tao, nó lơ luôn- Thôi nín đi- Thằng đấy không xứng để mày khóc đâu....Từ đấy, Lê Thanh Linh quyết định sẽ không bao giờ dính vào 1 thàng redflag nào nữa và thề rằng sẽ không bao giờ tha thứ cho Vũ Hải Dương vì những việc nó đã làm. Thế nhưng cuộc sống thì đâu ai biết trước được tương lai rồi sẽ ra sao đâu____________Lê Thanh Linh- Vũ Hải DươngW: Lank29/11/2023…
Tác giả: Trà Vải Hoa Hồng[Chàng trai ấm áp x Cô gái trầm lặng]Câu chuyện kể về thời thanh xuân của Dương Minh cùng với cô bạn trầm tính, ít nói, khó gần tên là Tuyết Chi.Dương Minh là người chu đáo và luôn hòa đồng với mọi người, vào một ngày nọ cậu ngồi bên một cô gái xinh đẹp nhưng khó gần tên là Tuyết Chi. Minh khá tò mò về Chi nên đã luôn luôn quan sát cử chỉ và hành động nhỏ của Chi nhưng bởi vì những hành động đã khiến mọi người hiểu lầm là Minh thích Chi. Chi dường như không quan tâm đến chuyện đó. -"Tớ khá tò mò về cậu đấy?"-" Nè, cậu đừng bám theo tôi nữa Minh. Tôi không muốn vướng vào mấy tin đồn nhảm nhí đó đâu?". -"Tớ không quan tâm vì tớ thích cậu mà"Sau khi tiếp xúc với Chi thì Minh dần cảm nắng Chi và sau bề ngoài lạnh lùng, vô cảm,vẻ ngoài lại là một cô gái đầy áp lực và quá khứ tổn thương đó là một cô gái tốt bụng, vui vẻ, dễ thương.Nhưng chính Minh là người đã khiến cô vượt qua quá khứ đó. Cô cũng dần hoạt bát hơn kể từ khi tiếp xúc với Minh.…
Sinh ra trong một gia đình mà ai cũng phải ngưỡng mộ, ba là bác sĩ danh tiếng, mẹ là nghệ sĩ tài hoa, Yến An không có lựa chọn nào khác ngoài việc phải trở thành một học sinh xuất sắc, ít nhất là trong mắt ba mẹ cô.Đứng trước kỳ tuyển sinh quan trọng, ba kỳ vọng cô sẽ thi đỗ vào trường hàng đầu của thành phố. Nhưng kết quả bài thi thử gần đây của cô lại khiến ông thất vọng. Những lời trách mắng nặng nề của ba khiến cô như bị nhấn chìm trong khoảng tối không lối thoát.Trong phút chán chường, cô buồn bã rời khỏi nhà, lang thang vô định và dừng lại ở một quán trà sữa nhỏ. Ở đó, cô vô tình gặp Duy Khang - chàng trai mang nụ cười dịu dàng như nắng mai. Kể từ khoảnh khắc ấy, anh trở thành điểm sáng len lỏi vào quãng thanh xuân đầy áp lực của cô. Họ tiếp tục chạm mặt ở ngày đầu nhận lớp cấp ba, trở thành người bạn đồng hành rồi dần nhận ra trái tim mình đã lỡ nhịp.Thế nhưng tuổi trẻ nào chỉ có màu hồng? Khi bí mật gia đình bị phơi bày, biến cố ập đến, tình yêu non trẻ vỡ vụn trong sự bất lực. Ngày cô mất anh, thế giới trong cô trở thành ngày không còn "Nắng". Thời gian trôi qua, hai người trưởng thành theo cách riêng của mình, tưởng chừng sẽ mãi bước đi trên hai con đường xa lạ. Duyên phận cho họ gặp lại nhau lần nữa sau những tháng năm cách biệt. Liệu họ còn có đủ can đảm để một lần nữa nắm lấy tay nhau?_Edit bìa: LNH…
Độ tuổi hợp lý:17+Phong nhìn tôi lộ rõ vẻ bất lực"Anh không thích em,đừng tốn thời gian với anh"Không biết tôi đã nhìn anh được bao lâu cuối cùng.Phong từ vẻ bất lực chuyển sang vẻ lạnh lùng đến đáng sợ tôi chưa hiểu sao anh lại như vậy thì cạch nước mắt tự bao giờ đã rơi vào bàn tay đang nắm chặt váy đồng phục của tôiTôi cất giọng run run "Sao anh không thử..." "Anh không tốt đến thế đâu em,đừng làm vẻ đấy với anh"rồi Phong nhìn tôibiểu cảm trên khuôn mặt đẹp trai lại tăng thêm phần lạnh lùng trong đôi mắt ấy hiện rõ sự khó chịu đan xen mất kiên nhẫn tôi lại càng tuyệt vọng,yêu một người sao lại khó như thế?.... ..........Ngày viết truyện 29/2/2024…
Đây là giai có thể lẩu thập cẩm, bao gồm đến từ hồng mũ động họa điện ảnh, chủ yếu đến từ tân 52 cùng trọng sinh Jason cùng Dick, một ít lóe điểm trước đồ vật. Nó phát sinh ở Red Hood/Arsenal lúc sau, nhưng ở Rebirth RHATO phía trước.Đây là một cái lấy Jason Todd vì trung tâm chuyện xưa, nhưng ta từ 《 ma ngủ 》 hệ liệt trung hấp thu rất nhiều đồ vật, tuy rằng hiểu biết cùng lý giải này đó nhân vật sẽ có điều trợ giúp, nhưng ta sẽ tận lực làm được điểm này, như vậy ngươi liền không cần biết sở hữu bọn họ chung quanh bối cảnh. Chỉ cần biết rằng vô tận: Vận mệnh, tử vong, mộng tưởng, dục vọng, tuyệt vọng cùng nói mê, là một loại thần giống nhau tồn tại, là huynh đệ tỷ muội, phản ánh tồn tại bất đồng phương diện.Đây là một cái Jason / Dick chuyện xưa, còn có một ít mặt khác / Dick, mặt khác / Jason, nhưng Jason / Dick là chuyện xưa chủ yếu ghép đôi cùng kết cục.…
Rick agreed to a wager made by a group of wealthy young men to toy with the affections of Lori, a pure and innocent girl. And when their three-month romance came to an end, what would Lori have to face?___________Rick Cavendish was at her feet, kneeling and clasping her waist, trying to breathe in the scent that had once been so familiar to him."Don't leave me. I promise-I promise I'll be a good man... I only love you, okay? Please..."Lori Chambers looked down at him; her forgiveness was saving Rick once again."Don't do this, Rick... you look so foolish..."…
Tác Giả: Nữ Kim Cương Bất HủTruyện: Pokemon Chi Hami Lữ HànhTrọng sinh Kaitou Izumi nắm giữ hệ thống, tại thế giới pokemon đạt được tối cao nhân sinh !!!---------------------------------Truyện đăng với mục đích phi thương mại.…