Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Thể loại: thanh xuân vườn trường, oan gia ngõ hẹp, ngọt ngào, 1vs1,...Tác giả: Truy Mộng Tinh HàChuyên Lý x Chuyên VănĐặng Nhật Tín cảm thấy mình có bệnh rồiNếu không tại sao tim anh lại đập nhanh khi cô nàng đối thủ lao vào người anh chứ?Trần Ngọc Anh cảm thấy mình bị điên rồiNếu không tại sao lại vì thấy một con chuột mà sợ hãi tới mức lao vào người tên đáng ghét kia chứ?…
Tên truyện: Mãi yêu em như lần đầu gặp gỡ.Thể loại: Đam mỹ, đồng nhân Yêu em từ cái nhìn đầu tiên,cường cường, anh tuấn công x mỹ thụ, ấm áp.Tác giả: Trà TràEdit+Beta: JuliaTiến độ: đang tiến hành.Giới thiệu:"Nếu biết có một ngày anh yêu em nhiều như thế, anh nhất định sẽ yêu em từ cái nhìn đầu tiên." ..."Trong lúc em cảm thấy hoang mang khi đến sống ở một nơi xa lạ, may là bên cạnh có anh bầu bạn.""Đã từng nghĩ trong ba năm Đại học của mình sẽ cứ thế bình thản mà trôi qua, ai ngờ được anh lại xuất hiện.""Anh xuất hiện thật đúng lúc, đại thần của em."...Nam Thần PK Đại Thần? Ai sẽ thắng?Những ai fan CP nguyên tác mời nhấn back, trong truyện này không hắc ai cả, Vy Vy sẽ có CP riêng.Đây là truyện Nam x Nam thỉnh chú ý trước khi đọc.Nhân vật chính: Lưu Ngọc, Tiêu Nại | Phối hợp diễn: Hách Mi, Vu Bán San, Khưu Vĩnh Hầu, Bối Vy Vy...…
🌵 Hán Việt: Nhất tưởng đáo nhĩ nha🌵 Tác giả: Cửu Lí_🌵 Tình trạng: đã hoàn, đang edit🌵 Số chương: 73 chương🌵 Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Thanh mai trúc mã, Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyên, Duyên trời tác hợp, Thị giác nữ chủ🌵 Edit: Gác Gác Nhỏ Ấm Áp Của Sa 🌵 Converter: ඞ_ඞ🌵 Bìa: Một Chiếc Mèo Mie Mie🌺Văn Án: (Được edit bởi: Thư Gửi Gió )Trì Hạ có một trúc mã lớn lên cùng nhau.Anh chính trực ôn nhu, tấm lòng nhân ái, ưu điểm đếm không hết, khuyết điểm duy nhất chính là trí nhớ quá tốt, vậy mà lại tìm cô thực hiện lời nói đùa khi còn bé."Muốn kết hôn vào một ngày nào đó?" Giang Thính Lan nhíu lông mày nhẹ hỏi, nhắc nhở: "Lúc trước không phải nói muốn gả cho anh à?"Trì Hạ: "...???"Từ từ, sao cô lại không nhớ rõ mình đã từng nói những lời này?"Anh nhớ được là tốt rồi." Anh thu hết vào mắt vẻ kinh ngạc của Trì Hạ, cười nhẹ nói.Anh "Lúc trước" cũng quá trước chút ít! (?)"Vậy làm sao có thể xem là thật chứ?!" Trì Hạ nuốt nuốt nước miếng, cố gắng ngụy biện: "Anh coi như tôi nói hươu nói vượn là được rồi.""Như vậy sao được." Giang Thính Lan nhíu mày, khóe mắt đuôi lông mày đều là ý cười: "Anh trai muốn dạy em, lời nói ra khỏi miệng thì phải chịu trách nhiệm mới được."【Tất cả là vì phục vụ nội dung cốt truyện ~】Lưu ý: Truyện được edit chỉ được đăng lên duy nhất tại Wattpad và Wordpress của Team, những nơi khác đều là reup :>>…
Lời tựa:"Nguyên Tố Sư" kể về cuộc hành trình của Harry Deuteri trên con đường tìm kiếm cha mẹ, cũng như thực hiện ước mơ của bản thân.- Nguyên tố sư là danh xưng của các siêu năng lực giả trong truyện.- Nhân loại tại thế giới này tu luyện dựa trên sự hấp thu, khống chế, phối hợp và vận dụng lực lượng từ các nguyên tố trong tự nhiên.- Có 9 loại nguyên tố căn bản: Đất, Nước, Lửa, Gỗ, Kim loại, Gió, Sấm sét, Ánh sáng, Bóng tối. 2 loại nguyên tố được che đậy là Không gian và Thời gian. Ba loại nguyên tố về sau được "tìm ra" là... Ngoài ra còn ít nhất hai loại nguyên tố nữa được tiên tri rằng sẽ xuất hiện là...Nhân loại ở thế giới này, muốn đủ điều kiện để trở thành nguyên tố sư đã khó, để tiến bước trên con đường này còn khó khăn gấp bội. Một khi trở thành nguyên tố sư, vĩnh viễn sẽ không thể sống một cuộc đời bình lặng nữa.Nguyên tố ma dược, nguyên tố dược tề, nghi thức tấn thăng, nguyên tố tài nguyên, vật phẩm thần kỳ...Nguyên tố luân, nguyên tố tinh hạch, nguyên tố lực, mất khống chế...Giáo hội, đế quốc, hoàng thất, quý tộc, đoàn hội, công hội, các tổ chức tà giáo, tổ chức sát thủ...Sinh vật huyền bí, sinh vật thần thoại, sinh vật siêu tưởng, sinh vật kỳ dị...Người đột biến, người sói, ma cà rồng, quỷ hồn, quái vật...Kỷ nguyên, diệt chủng, thiên tai, nhân hoạ, bí ẩn cổ đại...Chiến tranh, xâm lược, nô dịch, thống trị, sụp đổ, phản kháng...Địa ngục, biển cả thâm sâu, khu rừng tử vong, mồ chôn tập thể...Thần thánh song hành cùng đoạ lạcSúng ống, đạn dược, tàu…
Thể loại:boylove,thời hiện đại.Nhân vật chính:Phạm Nhật Long,Nguyễn Hoàng Minh.Câu chuyện nói về mối tình của hai người con trai,một người là Phạm Nhật Long,người còn lại là Nguyễn Hoàng Minh.Khi ấy,họ chỉ là những người xa lạ không quen không biết,chỉ tình cờ lướt qua nhau giữa vùng trời nắng vàng rực rỡ của Mùa Hạ,lướt qua...rồi lại quay đầu.Vào một buổi chiều đầy nắng Hạ,những bước chân đông đúc qua lại giữa ánh nắng mập mờ xuyên qua từng kẽ lá,họ cứ như đang chạy đua với dòng chảy của thời gian.Những người công nhân, nhân viên gấp rút trở về nhà sau những giờ làm việc mệt nhọc,mọi thứ thật hối hả và nhộn nhịp làm sao.Trước sự nhộn nhịp ấy,lại có một góc nhỏ yên bình,có một chàng trai ngồi lẳng lặng ở ghế đá đọc sách,gần một gốc phượng đỏ rực chói chang,cậu bình thản lật từng trang sách,ánh mắt chăm chú lướt qua từng con chữ trên trang giấy,không gian xung quanh như chậm lại,cậu thả hồn vào câu,từng chữ mà mình đọc.Rồi đột nhiên:TẠCH!Tiếng máy chụp ảnh vang lên kéo Hoàng Minh - người đang đăm chiêu đọc sách trở về với thực tại,Minh khẽ ngước mắt nhìn lên để xem có chuyện gì.Trước mắt cậu lúc này lại là một chàng trai,trên tay là một cái máy chụp ảnh,chàng trai ấy cứ nhìn Minh chăm chú mà không chớp mắt,rồi khi bắt gặp ánh mắt của Minh đang nhìn,cậu ta hơi cuống quýt nói:"Tôi...chỉ là thấy góc này đẹp...nên mới nhân cơ hội chụp một bức..."Minh nhìn cậu ta,khẽ nhướng mày rồi hơi cao giọng đáp:"Nhân cơ hội chụp một bức?cậu nói chuyện nghe nực cười thật".…
Đi hết một quãng đường dài ngoảnh mặt lại bạn có thấy hối hận? Đối với tôi cái gì qua đi cũng hối hận, hối hận từng giây, từng phút, từng giờ, từng thời điểm. Có khi chỉ là vừa quyết định xong 1 chuyện đã hối hận ngay được. Không phải tôi không tin tưởng vào bản thân chỉ là ... chỉ là vẫn muốn tham lam muốn biết những chuyện không thể xảy ra được nữa. Đến chính tôi còn chẳng hiểu nổi tôi. Phải nói là tôi rất hám trai đặc biệt là cái thể loại đẹp. Rõ ràng tôi crush 1 anh đến mấy hôm sau anh ấy tỏ tình với tôi thế qué nào tôi lại không đồng ý haha. Thực sự thì điều này làm tôi rất hối hận đấy. Trong cái nội tâm sâu thẳm, ngoằn nghèo đồng thời không có google map đến tôi còn bị lạc này thì cái thứ sinh vật mang tên tôi này có niềm đam mê cái đẹp thực sự, crush phải gọi là nhiều không đếm xuể. Cái này được nhân gian hiểu đại khái là không nỡ bỏ rừng cây chỉ để vác về 1 nhành. Những cái gì không chắc chắn tôi nhất định không làm. Cái ông crush mới nói ở trên ấy tôi không thấy có cảm giác an toàn nên tôi từ chối thôi nhưng vẫn hối hận vì đẹp trai, ga lăng vãi chưởng lại còn cao nữa mà tôi cực thích những cặp đũa lệch đáng yêu lắm. Bonus thêm là tôi cao có 150cm. Có lẽ tôi duyên âm mà phải là mấy chục cái duyên âm chứ chẳng vừa, từ khi sinh ra đến giờ chưa có 1 mảnh tình vắt vai, đến thằng em tôi mới bước vào cấp 3 đã có người yêu mấy năm suốt ngày chê bai: hết năm 3 đại học đến nơi rồi mà vẫn chẳng có lấy 1 vụn tình (nói mảnh thì đã lại to quá). Haizzz thực ra cũng muốn lắm…
Từ rất xưa có một cô phù thủy trẻ đẹp sống cách ly với thế giới hiện đại, cô phù thủy trẻ quyết định sống tại một hòn đảo xinh đẹp, do cô vô tình tìm thấy. Trong thời gian nàng sinh sống tại hòn đảo, nàng lỡ yêu một chàng trai thuyền buôn.Chàng trai ghé vào hòn đảo lớn, nơi đây thật xinh đẹp, chàng trai như bị hòn đảo thu hút. Vì thức ăn đã hết nên chàng trai đã vào đảo để tìm thức ăn, vô tình chàng trai gặp được cô phù thủy xinh đẹp và đem lòng yêu mến.Chàng trai ở lại đảo được một tuần và quyết định trở về nhà, chàng trai hứa hẹn sẽ trở lại và rước nàng về cùng. Nhưng nàng đợi mãi mà không thấy chàng trai quay lại, một tuần, rồi một tháng, rồi đến một năm, rồi nhiều năm sau nhưng ngày ngày nàng cứ mãi chờ đợi, nàng buồn bã, nàng đau đớn, nàng tuyệt vọng, rồi mãi nàng thù hận. Nàng nguyền rủa bản thân, nàng biến thành một tản băng to lớn bao phủ lấy hòn đảo xinh đẹp. 10 năm sau chàng trai trở lại và thực hiện lời hứa, chàng trai cùng cô bạn gái lên thuyền Titanic đi tìm hòn đảo, nhưng chàng trai tìm mãi không thấy, chàng chỉ thấy một tản băng to lớn, ở giữa đại dương mênh môngVì bảo lớn đã làm thuyền Titanic của chàng trai đâm vào tản băng, khiến cho tàu chìm, chàng và cô bạn gái cùng chiếc thuyền Titanic chìm vào đại dương. Nhiều năm sau tản băng, tan ra rồi hòn đảo xinh đẹp lại xuất hiện ở giữa đại dương, nhưng lời nguyền chưa mấtNhưng tàu thuyền hay đi lại qua đây đều chìm một cách bí ẩn, nên hòn đảo được biết với cái tên, Hòn Đảo Bị Nguyền Rủa.…
Mùa mưa năm nào chẳng có. Cớ sao giờ lại ẩn hiện một chấm xanh biển giữa vệt mưa rơi?Anh gặp lại cậu giữa cơn mưa tầm tã, dưới mái hiên của một của hàng hoa. Anh vô tình mà quên mất lần đầu gặp gỡ nhưng cũng không ngăn nổi sự yêu thích đó quay trở lại. Anh bắt đầu mong ngóng những lần gặp lại. Số lần trò chuyện tăng lên, anh lại nhận ra mình bỏ lỡ nhiều đến thế. Lần đầu tiên anh thấy một cơn mưa có thể đẹp đến vậy. Bóng dáng cậu dưới mưa như thể hoà vào với bầu trời ấy. Yên bình đến lạ. Anh vẫn thích con người đó từ lần trò chuyện đầu tiên, lần này sẽ không bỏ ngỏ vì công việc nữa. Có lẽ đây là cơ hội cuối cùng mà cơn mưa trao tặng cho anh để anh được phép yêu cậu, một người yêu mưa.Lần đầu gặp lại sau gần hai năm kể từ lần đầu hợp tác, đó cũng là khoảng thời gian duy nhất mà cậu tiếp xúc với anh. Anh rất đẹp, có lẽ là gương mặt bạn trai trong mơ của các cô gái. Hiếm khi cậu gặp được một bản thiết kết của thiên nhiên hoàn hảo tới vậy. Ít nhất trong mắt cậu là thế. Nhưng thân phân, đia vị hay là nghề nghiệp của cả hai không phù hợp để gặp nhau thường xuyên thì có lẽ cậu sẽ tìm cách là quen. Chịu thôi, tác phẩm của tạo hoá đẹp đến vậy thi thoảng ngắm một chút cũng được. Chỉ đơn thuần là thưởng thức, không có ý gì hơn. Giống như những bông hồng màu xanh biển không thật sự tồn tại, nhưng cũng khác vì một thứ có thể nhuộm theo ý thích còn một cái thì không nên cưỡng cầu.Cho đến ngày mưa ấy, gặp lại nhau dưới hiên cửa hàng hoa, anh có chút mờ nhạt mà nhớ lại. Cũng ch…
"Chỉ cần là em hát, dù cả thế giới này có ngừng nghe nhạc, anh vẫn sẽ đứng sau lưng đàn cho em..."Tle và First - một người là những phím dương cầm trầm mặc, một người là luồng hơi ấm thổi hồn vào từng nốt nhạc. Giữa ánh hào quang của giới nghệ thuật, họ tìm thấy nhau như hai tần số rung động trùng khớp, cùng dệt nên bản giao hưởng mang tên "Chương Cuối". Đó không chỉ là một tác phẩm để đời, mà còn là lời thề nguyện về một tương lai nơi thanh âm và tình yêu sẽ vĩnh viễn hòa quyện, chẳng thể tách rời.Thế nhưng, bản giao hưởng cuộc đời vốn chẳng bao giờ dễ dàng đi đến nốt nhạc cuối cùng. Một nốt lặng nghiệt ngã rơi xuống khi giai điệu đang rực rỡ nhất, mang First rời xa khỏi khuông nhạc của hai người. Cậu biến mất như làn hơi ấm giữa mùa đông, để lại Tle đơn độc với những ô nhịp trống huếch và một lời hứa dở dang.Để rồi, khi "Chương Cuối" được vang lên giữa nhà hát lớn, người ta chỉ thấy một chiếc micro cô độc đứng lặng im dưới ánh đèn spotlight. Tle vẫn đàn, môi vẫn mấp máy theo từng lời ca, nhưng giữa khán phòng rộng lớn, tuyệt nhiên không có một giọng hát nào hòa nhịp.Bản nhạc hoàn hảo nhất đời anh, hóa ra lại là bản nhạc im lặng nhất thế gian. Bởi có những người không thể cùng nhau đi đến đoạn kết, không phải vì hết yêu, mà vì điệp khúc vừa cất lên, người hát đã vĩnh viễn hóa thành hư vô.…
Kiếp trước “Buồn cười! Thật đúng là buồn cười!”Phương Diệc Ngôn ở trong thư phòng dậm chân, cha hắn ở bên ngoài đại sảnh giơ chân.Chẳng qua hắn không dám cũng không thể lớn tiếng tỏ vẻ hắn bất mãn.Đương nhiên không phải bởi vì hắn không dám làm trái Phương lão gia, nếu không hắn cũng sẽ không bị nhốt tại thư phòng.“Nghịch tử, ngươi cho ta hảo hảo bế môn tư quá!” Phương lão gia tức sùi bọt mép.Thiên đại oan uổng, hắn làm gì sai? Chẳng qua chính là cự tuyệt phục tùng cha hắn thay hắn an bài việc hôn nhân.An bài, là hòa khí cách nói, mệnh lệnh mới là thật .Đông đường cái Lục gia tiểu thư ánh mắt, cái mũi, miệng là cái cái gì hình dạng hắn cũng chưa gặp qua, cao thấp mập ốm cũng không biết, hắn cũng không phải người mù, lung tung như thế cưới vợ.Phương Diệc Ngôn lời này vừa nói, giống như lửa cháy thêm dầu, Phương lão gia tức giận đến râu thiếu chút nữa dựng ngược lên sừng sững như Trương Phi lưỡng đạo đen đặc râu.“Ngươi nói cái gì?! Lục cô nương chưa từng gặp qua ngươi? Chẳng lẽ người ta cô nương khẳng gả lại đây liền tỏ vẻ là cái người mù sao? Của ngươi thư niệm đến người nào vậy? Ngươi còn không bằng một cái khuê nữ thức thời cuộc, biết quy củ.”“Cha, hôn nhân là hai người muốn cùng nhau chung sống cả đời, cho nên kêu chung thân đại sự, chỉ qua lời hứa hẹn, liền trói hai cái người xa lạ ghé vào cùng nhau, mục đích liền vì nối dõi tông đường, kia không gọi kết hôn, kêu giao phối.”…
Vân Nguyệt được cứu sống trong 1 tai nạn xe , bố mẹ mất là tiểu thư thất lạc của tập đoàn đá quý Vân Thị . Tính tình hoà đồng , học giỏi Hàn Lăng Phong con trai duy nhất và cũng là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Hàn thị , tình kiêu ngạo , lãnh khốc Minh Hàn bạn thân của thất lục . Tính tình hiền lành trái ngược vs Hàn Lăng phong . Là con trai duy nhất và là người thừa kế duy nhất của Minh thịDương Yến Ngọc , bạn gái cũ của Lăng Phong vào 3 năm trước đột nhiên cô biến mất làm Lăng Phong tìm kiếm không ngừng và trở nên suy sụpNam Cung Nghiêu bạn thân hồi nhỏ của Hàn Lăng Phong , nhưng vì mối làm ăn giữa 2 gia đình trở nên xung đột nên Hàn Lăng Phong và Nam Cung Nghiêu trở thành đối thủ của nhau" Hàn Lăng Phong buông tôi ra " Vân Nguyệt giãy dụa muốn thoát ra khỏi cái ôn của Hàn Lăng Phong " Hàn Lăng ....um.....um " chưa kịp nói hết xong thì đôi môi đã bị chặn lại , những lời muốn nói lại bị Hàn Lăng Phong nuốt vào họngHàn Lăng Phong hung hăng hôn xuống đôi môi của cô mang theo sự tức giận , cô muốn mở miệng nói gì nhưng vừa mở miệng thì đã bị chiếc lưỡi của Hàn Lăng Phong chui vào thăm dòLưỡi của anh như một con rắn tham lam hút hết mập ngọt trong miệng côĐến khi cảm thấy Vân Nguyệt hô hấp khó khăn thì anh mới buông đôi môi cô ra…
Kế mẫu thiếu hụt công ty, cuốn khoản lẩn trốn, phụ thân khiếm hạ cự trái cũng tự sát thân vong, vi hoàn khiếm trái, Lâm Thư bán mình cho từng hoàn toàn không đúng bản nhà giàu hoàn khố, nhất đương chính là mười năm ngầm tình nhân.Hắn vốn tưởng rằng mười năm hậu trận này hôn lễ là hai người cuối cùng cáo biệt nghi thức, cũng không nghĩ ngày này hội biến thành lẫn nhau cộng đồng ngày giỗ.Tái tỉnh lại, cũng là hai mươi năm trước.Này một năm, hoa chính hương, nguyệt chính minh, mẫu thân vẫn là cười tươi như hoa... Người nào đó... Người nào đó đại khái đã muốn loan.…
" Thật ra có những lời nói còn sắc nhọn hơn cả dao, chuẩn xác hơn cả súng, nhắm thẳng đến trái tim con người" (Tất cả những thứ gì mình thấy đáng để sưu tầm và 1 số quotes tự edit)…
Văn án: Nha đầu Chu Hoàn Dao là một người thích bình thường, sống trong một gia đình ấm áp, hạnh phúc, sở hữu khuôn mặt có nhũ quan kiều mỹ, làm da trắng mịn. Nhưng mọi người nào ngờ cô gái đó buổi sáng thì vui vẻ thân thiện nhưng buổi tối lại là con người khác, ánh mắt cô như muốn giết người và nó như muốn nói với người khác rằng "đứng lại gần". Nàng và 3 caca lập nên một bang nhóm đứng đầu thế giới ngầm. Những lúc như thế là khi cô ở trên chiến trường, chém giết người không nương tay. Nhưng bây giờ nàng đã lưu lạc vào một nơi mà nằng ứ biết để làm "nô tì" đặc biệt. Khoing biết cô gái kanhx khốc trên chiến trường kia sẽ như thế nào. (Bình thường cô ấy rất trẻ con a~~)…
Con người ai chả tò mò. Tò mò cũng chỉ để thỏa mãn lòng hiếu kỳ của bản thân. Thế rồi đôi khi biết được người ta đôi lúc lại chẳng muốn tin vào sự thật. Âu cũng vì nó quá đau đớn, quá đáng sợ, đến mức khiến người ta chỉ muốn quên đi. Giữa cuộc đời đầy thăng trầm này phải chăng tình yêu của em cũng vậy. ...Dưới cơn mưa của tháng Mười lạnh buốt, có một người con gái lặng lẽ nhìn lên khung cửa sổ. Khuôn mặt trắng bệch, nhợt nhạt. Đôi mắt đỏ âu khiến người đi đường cũng lo lắng. Nước trên mặt cô tí tách từng giọt chảy xuống, cũng không rõ là nước mưa hay nước mắt nữa. Cô cứ đứng đấy, tay vẫn cầm điện thoại. Trời mưa mỗi lúc một nặng hạt. Môi mấp máy, run rẩy mà nhả từng chữ"Cậu ... có từng thích tôi không? "…
/không được reup dưới mọi hình thức/Năm 20xx sau khi đại dịch covid-19 đã được khống chế nền khoa học và y khoa đã trở nên vô cùng vượt trội, Việt Nam cũng là nơi được lợi khá nhiều về mảng y khoa. Cty A.N.V là 1 cty lớn về vaccin và thuốc, đã lập ra 1 bệnh viện vô ùng rộng lớn và được sự ủng hộ vô cùng lớn của người dân . NHƯNG không ai biết được rằng đằng sau vẻ ngoài hoàn hảo kia là sự ghê sợ và cũng là tiền đề cho 1 đại dịch kinh khủng khácHoa là 1 hs cấp 3 bình thường nhưng vô tìn cô lại bị cuốn vào 1 "cuộc chơi" sống còn, ở đây cô gặp những người bạn đồng hành đã giúp y bao lần, những xung đột và sự hi sinh................Truyện đầu tay nếu còn gì sai sót mong mọi người bỏ qua cho ạ :( ❤…
truyện kể về 1cô gái tomboy chiều cao khiêm tốn gia đình bình thường thôi nhưng học giỏi lớp trưởng của lớp 12a1 tên là hoàng việt anh và 1 hot boy bố đi làm xa mẹ mất sớm nên ở với mẹ kế nhưng càng ngày anh càng hiểu rõ ràng về việc bà ta lấy bố anh chỉ vì xiền và anh ấy là chủ của 1 công ti hơn nữa là bang chủ xã hội đen lớn nhất thế giới maphia đừng nghĩ anh ấy 2 mấy tuổi mà nghĩ anh ấy mười mấy tuổi ý anh ý á tên là Vũ Trung Nam hội trưởng hội học sinh đén hiệu trưởng còn nể anh ý Bên cạnh đó còn có 2 hot boy khá là giống Nam vì họ cùng 1 đội mà cả 3 đều học lớp 12a1 và cùng trong ban hội đồng.. ở trường học họ 2 cánh tay của Nam . Bên phải là Hoàng khải tuấn con bên trái là phạm gia hưng…
Họ gặp nhau từ năm lớp 9, bắt đầu bằng những tin nhắn ngốc nghếch, một mối quan hệ mập mờ kéo dài giữa áp lực thi cử và tuổi trẻ non nớt. Khi yêu, họ giấu cả thế giới; khi chia tay, mỗi người đi về một hướng. Ôn Tri Ý từng chọn rời xa, từng bị cuốn vào những hào nhoáng không mang lại ấm áp, còn Cố Dữ Bạch thì ở lại, lặng lẽ chờ đợi.Năm tháng trôi qua, khi cả hai đã trưởng thành và hiểu thế nào là yêu, họ lại tìm thấy nhau - không còn là những đứa trẻ bồng bột, mà là hai con người sẵn sàng nắm tay đi hết quãng đời còn lại.Một câu chuyện về thanh xuân, sai lầm, chờ đợi và tình yêu đủ kiên nhẫn để đi cùng năm tháng.…