Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tên bản gốc: Thỏ bếu a, tớ yêu cậu (VKook)Tình trạng bản gốc: Hoàn ThànhAuthor: DinhHy_99 Edit: harrywang609Thể loại: hiện đại, có chút xíu ngược, H văn, vườn trường, HE, fanfic.Chuyển ver đã có sự đồng ý của tác giả.…
- Đây là truyện hài (không biết có đúng hay không:))) - Nội dung chính: Hương - một con bé học cấp 3 bị ngáo ngơ, ăn nhiều nhưng không mập. Một hôm, Hương và con bạn thân Mai gây ra hoạ lớn khiến người ngoài hành tinh đổ bộ xâm lược Trái Đất. Liệu Mai và Hương có sống sót không thì "zui nòng" đọc truyện.…
Tác giả: Ngồi Gõ Gió Đông---couple học bá × giáo bá, sói con bám người × lạnh lùng bí ẩn.(nữ giả nam trang, ngọt sủng)"Đừng trốn,anh ngửi thấy mùi em rồi."---Văn án:Hạ Dư giả nam vào trường trọng điểm - sống lạnh lùng, học giỏi, không thân thiết với ai. Trong mắt cả khối 12, cậu ta là kiểu "nam sinh cấm dục" - ánh mắt thờ ơ, giọng nói trầm thấp, ngay cả cúc áo cũng luôn cài đến cổ.Trần Duy- đại ca khối 12, đẹp trai, ngông cuồng, chuyên gia trêu chọc người khác cho vui. Vậy mà từ lần đầu thấy cậu bạn mới chuyển tới, hắn bỗng dưng ngoan hẳn.Cả trường đồn rằng Trần Duy bị "cậu học bá mặt lạnh" dạy dỗ thành người. Chỉ có hắn biết... là bản thân đã phát điên mất rồi.Phát điên vì đôi mắt hờ hững nhìn ra ngoài cửa sổ.Phát điên vì giọng nói cậu ta lúc buồn ngủ khẽ khàng đến mức khiến người ta muốn đè xuống.Phát điên vì một lần trong phòng y tế, tay hắn lỡ kéo lệch cổ áo... và thấy đoạn da trắng nõn cùng đường cong không thuộc về con trai.Sau lần đó, Trần Duy không còn trêu chọc nữa. Hắn bắt đầu bám theo, che chở, ghen tuông vô lý, cả ngày chỉ muốn dính lấy.Người khác không biết, nhưng Hạ Dư biết rõ: sói con mà đã nhận chủ... thì cả đời cũng không buông đâu.---…
Năm 17 tuổi , có chàng trai phượng đỏ đã vì chuyện cô bạn cùng bàn uống thuốc không nghiêm túc mà giận cô cả tuần. .......Năm 24 tuổi , cũng có một anh chàng bác sĩ nổi cáu vì cô nàng quân nhân lại "ngựa quen đường cũ" , thuốc uống bữa có bữa không. Trong căn phòng y tế bé nhỏ , âm vang tiếng cãi nhau khó mà kiềm được của cô và anh."Anh bị điên sao Bân Nghĩa!!??" "Đó là trách nhiệm của bác sĩ như tôi" - Trái ngược với sự nóng nảy như dung nham của cô thì anh chỉ nhẹ nhàng cất giọng .Cái khí chất nhẹ nhàng tựa mặt hồ tĩnh lặng này từ trước đến giờ vẫn chưa bao giờ thay đổi , nó khiến người khác rất khó chịu , cái cảm giác giống bị khinh thường ấy."Anh nói coi có bác sĩ nào như anh không , tại sao anh không phát thuốc hết cho tôi một lượt đi , sao bắt tôi cứ đến cử là lại tìm anh đưa thuốc cho uống""Là tôi có lỗi với anh trước , nhưng anh đừng có trả thù tôi theo cái cách trẻ con như vậy chứ" - Sự tức giận của cô vẫn chưa có dấu hiệu suy giảm , ngược lại còn tăng lên vài phần"Tôi không phải là loại người để bụng , tôi làm vậy để đảm bảo số thuốc của mình không bị lãng phí thôi..."Anh đang nói thì bỗng nhiên dừng lại một khoảng , rồi từ từ cánh môi mới mấp mé ra thêm 1 câu "Hơn ai hết , cô là người hiểu rõ nhất mà cô Trang ,thuốc bữa uống bữa không!!!"Nghe đến đây , cô nghe đến đây thì liền khựng lại. Rõ chỉ là một câu nói nhưng cớ sao nó lại chất chứa biết bao thứ đằng sau...…
🎐Tác giả: Trương Bất Nhất🎐Convert: L E O S I N G🎐Editor: Hai Mươi🎐Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, Ngược tra, Báo thù, Duyên trời tác hợp, Giang hồ ân oán, Ấm áp, HE🎐Số chương: 18 chương🎐Văn ánĐây là một ấm văn hệ chữa khỏi, mang lại động lực cho cuộc sống các ngươi.Kiên nhẫn nghe lão nương giảng ba cái chuyện hồi xưa, ngươi sẽ rõ, đông rét qua đi là xuân ấm, sau mộ hàn là đầu xuân.Một câu tóm tắt: Sau mộ hàn sẽ là đầu xuân.________🍄Lịch ra chương: Một tuần 3 chương vào thứ 2/ thứ 4/ thứ 6.🍄Síu lưu ý: Truyện theo ngôi thứ nhất, trong quá trình edit có thêm bớt từ vì tác hơi lặp từ, cốt truyện ổn, diễn biến tâm lý nhân vật khá cảm động á mọi người ^^…
Boun : chàng sinh viên năm cuối với vẻ ngoài điển trai , mái tóc nhuộm xám được buộc theo kiểu samurai . Đôi môi đỏ hồng , dáng người cao gầy nhưng rất khỏe . Với vẻ ngoài điển trai nên đc rất nhiều cô gái theo đuổi Prem : sinh viên năm nhất của đại học Thái Lan . Vẻ ngoài mủm mĩm đáng yêu , mái tóc đen đc vuốt theo kiểu dấu phẩy ở trên trán . Hai cái má bánh bao phúng phính trong rất muốn véo cho nó một cái …
Không phải là tớ không muốn đi chơi cùng cậu, cùng đi ăn uống, quan tâm khi cậu bệnh, nắm tay đi dạo phố , nắm tay khi dạo phố, vòng tay ôm khi được cậu chở hay ghen khi cậu gần gũi với một ai đó ... Nhưng với tư cách là gì đây là bạn hay là một người đơn phương cậu ???…
Thiên Tỉ chăm chú nhìn vị ca ca bên cạnh đang ngẩng đầu ngắm sao, không nhịn được liền nói:- Đường Dài ca, có thể không thực hiện PJ Thế Mậu Thiên Giai không? Làm từ thiện sẽ tốt hơn nhiều...- Từ thiện cũng có nhiều người đã làm. Ca chỉ muốn một lần cho mọi người biết đến một Thiên Tỉ tuổi mười lăm tài giỏi thế nào. Giống như những ngôi sao kia, ngẩng đầu là có thể thấy. Nói xong, một tay chống ra sau, một tay chỉ lên ngôi sao sáng nhất đang lấp lánh trên bầu trời đêm, anh mỉm cười đầy tự hào. Ngước lên theo hướng ca ca chỉ, đôi mắt trong veo tĩnh lặng phản chiếu ánh sao chợt có chút bối rối. Thiên Tỉ cúi mặt, làn mi cong cong rũ xuống.- Tình cảm của mọi người em đều hiểu được, không cần phải khoa trương... em chỉ là một người bình thường...Đường Dài thôi ngắm sao, quay sang nhìn đứa nhỏ đang lo lắng, mỉm cười xoa đầu:- Ngốc tử, em đã làm mọi người động tâm. Những người không biết sẽ đi tìm hiểu và yêu mến em. Em hoàn toàn xứng đáng với những gì ca làm cho em. Chẳng phải có người còn muốn đưa em đi du lịch khắp nơi đó sao?- Em nhất định không hưởng thành quả người khác cho dễ dàng như vậy. Em sẽ chăm chỉ, lớn lên có thể tự mình đi được.- Em ngoan như vậy thật muốn làm vài cái PJ kiểu kia nữa. Đường Dài vui vẻ trêu đùa.- Không thể, em nhất định không vui. Thiên Tỉ vội vàng ngắt lời, đôi mày nhíu lại xem ra rất nghiêm túc, dứt khoát không coi mấy lời ca ca nói là trêu đùa.- Được rồi, ngàn vạn lần làm theo ý em. Em vĩnh viễn là người mà chúng ta muốn được vui vẻ, muốn bảo hộ cả đời.…
Vâng, tiêu đề chính là như thế đấy, các bạn không nhìn nhầm đâu ạ. Có câu nói hoài niệm tình yêu học trò như này :'' Lời hứa tuổi 16-17 chẳng hề nông cạn qua quýt, chỉ là chúng mình không đủ sức thực hiện thôi''. Đm lúc ấy mình đã nghĩ ai phát minh ra câu này chuẩn vlll, tuổi học trò ăn còn chưa no, lo còn chưa tới, làm sao đủ năng lực mà thực hiện những lời hứa từ hồi còn trẻ con :) . Vì sợ ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của Quang Minh, nên mình giấu tên thật và gọi tên giả của nó là Minh Tuấn nhé . Mình vẫn luôn nghĩ cuộc đời xô bồ hối hả như vậy, ai hơi đâu trưởng thành rồi mà vẫn còn nhớ lời hứa năm xưa . But đéo, nhiều năm sau Minh Tuấn đã chứng minh là nó thực hiện được và tặng mình một cú vả đi vào lịch sử.…