Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Sống lại vào mùa thu năm mười sáu tuổi, Thẩm Dĩ An mang theo nỗi ám ảnh tử thần, quyết tâm tự tay cắt đứt sợi tơ hồng nghiệt ngã. Cô triệt để coi anh như người dưng, trả lại cho anh không gian yên tĩnh. Thế nhưng, chính sự tuyệt tình và ánh mắt vô hồn của cô lại trở thành nhát dao đâm thủng sự kiêu ngạo của Phó Cảnh Thâm, khiến anh chới với, hoảng loạn và bắt đầu điên cuồng tìm kiếm hình bóng cô.…
Viết dựa trên một giấc mơ.Mọi sự trùng hợp về tên đều là vô căn cứ.Truyện ko chia chap, người viết sẽ bổ sung nối tiếp vào một chap duy nhất, tại chỉ muốn viết chứ ko biết rồi sẽ triển khai đến đâu.…
Nếu một ngày, ngày tận thế đến sẽ ra sao? Ngày tận thế sẽ sinh tồn bằng cách nào? Cùng nhau đọc nhé ! ,chúc các bạn đọc vui vẻ ( lưu ý tất cả đều là đến từ trí tưởng tượng của tác giả đều không có thật)…
Văn ánTrước năm mười sáu tuổi, Bạch Tương Linh là nữ nhi tướng môn, nhưng danh tiếng chẳng mấy tốt đẹp.Ngoài những lần trèo cây trộm trứng chim, rong ruổi săn ưng, nàng vẫn có thể miễn cưỡng giữ được dáng vẻ tiểu thư khuê các. Cuộc sống tuy gà bay chó sủa, nhưng cũng muôn phần thú vị.Năm ấy mười sáu tuổi, thân tự đến biên thùy, thay ông nội nhặt xác. Vị hôn phu dẫn binh xét nhà, ép nàng hòa thânĐể bảo toàn tướng phủ, nàng ôm chặt đùi Cửu Hoàng thúc - một kẻ ăn không ngồi rồi, chẳng có chí lớn - rồi giả chết trốn đi.Nhưng niềm hy vọng duy nhất ấy, thực chất lại là kẻ tay nắm trọng binh, ung dung chờ thời.Lý Lam nói với nàng:"Của ta là của ngươi, cứ việc mà lấy, đừng khách sáo."Thế là nàng đoạt lấy binh phù, rong ruổi giang hồ, trở thành sơn tặc.Trải qua bao gian truân, chịu không ít trận đòn, nàng dần tích lũy thế lực, dựng nghĩa quân, công phá Tiêu Quốc, tự lập làm Tiêu Tương Vương.Dùng cả giang sơn để đổi lấy một đạo thánh chỉ.Nhiều năm sau, thánh chỉ hạ xuống, đích danh triệu Cửu Hoàng thúc vào cung Tiêu Quốc, phong làm Vương phu.Xuân đến, vạn vật sinh sôi, nhưng cũng có kẻ táng mạng giữa trời xuân.Sử ký chép rằng --Ngày xuân hiến tế, tiện thể giết người.…
Lần đầu Viết truyện có sai xót xin mọi người bỏ qua [Tôi luôn muốn có được thể xác,linh hồn và cả trái tim anh nữa,Nhưng tôi chẳng có gì ngoài thể xác của anh] _MintMint_…
"Mình chia tay đi" Kiều Na lạnh lùng liếc nhìn người con trai bên cạnh. Lục Cảnh Vũ vẫn bình thản gõ bàn phím laptop, trêu chọc: "Trước khi gặp anh em quên uống thuốc rồi à, hay muốn anh bế em ra phía đằng kia bón thuốc cho em." Vừa nói vừa đưa mắt nhìn về phía cánh cửa phòng nghỉ trong văn phòng. Mặt Kiều Na đỏ như trái cà chua, nổi nóng đứng dậy quát người đàn ông đang tươi cười trên bàn làm việc: "Đồ lưu manh"…
_Tác giả: Miukt_Tên truyện: Muốn nghe lời yêu từ anh._Thể loại: Đam mỹ, HE, hiện đại, thế thân, ngược luyến tàn tâm, đan xen giữa ngược và sủng._Nhân vật: Thâm sâu khó lường, băng lãnh tổng tài công sau trở thành chung tình công (Cố Hàn); đơn thuần, xinh đẹp, yếu mềm thụ sau thành lãnh đạm thụ (Diệp Thuần). _Số chương: chưa biết_Nội dung: Hắn xem y như thế thân, đem y cứu ra rồi lại giẫm đạp y vào nơi tâm tối, mãi cố chấp với tình yêu cũ để rồi đánh mất tình yêu thật sự.Trích đoạn:-Cố Hàn: "Tôi nguyện ý để em hận tôi nhưng tôi sẽ không bao giờ buông tay lần nữa."-Diệp Thuần: "Tất cả đã quá trễ rồi..."~~Lần đầu mk viết nên có gì các bạn đừng chê nha~~😊😊…
Truyện nói về đế quốc Triều Châu thời loạn thế có người đồn rằng ở trong kinh thành có 1 cặp nam , nữ tài mạo song toàn được ông trời phái xuống để giúp bá tánh .Triều Châu hàng vạn người ta không tin là ta sẽ không có được nàng !!! Nàng là Nữ Vương còn ta là Vương Gia (Vua) chúng ta là 1 đôi uyên ương.Chàng là 1 Vương Gia tái thế còn ta chỉ là 1 Nữ Vương lạnh lùng không có trái tim ấm áp những nhờ Vương Gia mà ta biết thế nào là yêu, thương .Giang Sơn Triều Châu Rộng Lớn Liệu 2 Người Có Cùng Nhau Đi Hết Quãng Đời .Tác Giả : Jenni .…
đây là truyện đầu tay mong đc mn ủng hộ truyện kể về một cô nàng cá tính , lạnh lùng và một chàng trai coolbboy gặp nhau và truyện truyệntrả thù cuả n9 .…
Tôi đã sống một cuộc sống cao trung bình thường như bao nữ sinh khác. Tôi đã cố cho qua những chuyện người khác nói gì về Tôi và cố quên đi quá khứ của mình. Ai ngờ nào lại có ngày này, cái ngày định mệnh ấy, Tôi đã gặp được Anh. Anh đã thay đổi chính tôi và cả thế giới này của Tôi.…
- Cậu có thích hoa giấy không?- Không- Tại sao? Chúng đẹp mà?- Mỏng manh quá, chúng sẽ cháy dưới ánh mặt trời.Từ đó trong quyển sổ của Du chất đầy những cánh hoa, mong manh như cánh ve, hồng rực như tuổi 17, trắng như tuổi 17. Nhưng chúng sẽ cháy, sẽ chẳng còn xinh đẹp nữa, tuổi 17 qua rồi, Mon cũng đi qua như ánh chiều hoàng hôn ấy, chẳng thể tìm lại ở bất cứ đâu. Trong tim có tình, trong đầu có hình bóng cậu, trong cuộc đời chúng ta mãi mãi chẳng thể có nhau.…