Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Năm nay tôi 15 tuổi,nhờ cô chị họ của tôi tôi đã quen một chàng trai qua mạng hơn tôi 5 tuổi.Tôi là một cô gái bình thường,từ nhan sắc đến học tập cũng không có gì nổi bật.Còn anh ấy mới 20 tuổi đã làm giám đốc,có xe riêng mặc dù vẫn còn đang học đại học,đẹp trai,ấm áp,gu của mọi cô gái đều mơ ước.Hôm ấy là một ngày đẹp trời chúng tôi quen nhau qua mạng.…
Từ những ký ức mùa hè êm đềm với cậu bạn thuở nhỏ, đến những tháng ngày đen tối bị cuộc đời chèn ép, câu chuyện của Mai là hành trình sinh tồn, tổn thương và khát vọng sống mãnh liệt của một cô gái bé nhỏ giữa thế giới quá đỗi tàn nhẫn.Bị phản bội bởi chính người bạn mà cô tin tưởng, Mai rơi vào tay một đường dây buôn người tàn ác. Trong địa ngục nơi con người bị coi là món hàng hóa mua bán, nơi sự sống mỏng manh như tơ nhện, cô buộc phải học cách giữ vững lý trí, nuốt nước mắt vào trong và mưu cầu cho sự tự do.Nhưng dù là ai, dù có bao nhiêu vết sẹo, trong cô vẫn cháy âm ỉ một điều - niềm tin vào ngày mai, Liệu Mai sẽ làm gì để thoát khỏi nơi địa ngục trần gian này? Liệu cô còn đủ mạnh mẽ để giữ lại bản thân giữa nơi người ta buộc phải đánh mất nhân tính để tồn tại?…
Giữa khoảng không mênh mông như không có điểm tận cùng, Hoàng Vy nhìn thấy một cô gái, cô ấy giống hệt em, đang đứng cách em một khoảng và bắt đầu tiến lại gần em."Mình biết cậu không thích mình."Em hơi bất ngờ, nhưng vẫn nở nụ cười tươi tắn trên khóe môi rồi đáp lại."Không, làm gì có đâu."Hoàng Vy vừa dứt lời, cô gái trước mặt bỗng nhiên biến mất, như một cơn gió vụt đi mất, rồi em thấy người mình như nặng hơn, em thấy bản thân đang bị cái gì đó ghì xuống, hai bả vai rất nặng. "Không thích mình cũng được, nhưng sau này, mong cậu giúp mình hoàn thành ước mơ nhé, mình cảm ơn cậu bằng cả tấm lòng, bây giờ mình phải đi rồi, tạm biệt.Sâu bên trong em có tiếng nói vang lên, nó nhẹ nhàng, ngọt ngào, tiếng nói vừa dứt cũng là lúc cơ thể em trở lại bình thường.…