Kiểm cá văn vật đương tức phụ
…
Điều tôi luyến tiếc nhất, là không thể nói ra.…
Góc tâm sự…
Tôi không phải một cô gái rực rỡ năng động, cũng chẳng phải cô nàng dịu dàng thấu hiểu quan tâm người khác. Tôi là một đứa nhát gan không dám bày tỏ mà lại mạnh dạn làm những chuyện mập mờ thăm dò, sẽ nằm cười lăn lộn trên giường vì cái chạm mắt, cuộc trò chuyện, đoạn tin nhắn mà người kia gửi đến, bắt đầu ảo tưởng, mơ mộng nếu lỡ có một ngày.. Nhưng cũng sẽ trùm chăn khóc vì bị từ chối, bị phũ thẳng thừng. Rồi lại cười tủm tỉm cũng bởi người kia, dù cho biết người kia đâu có ý gì với mình..Tác phẩm đầu tay của một con người 3,5 điểm văn, mong mọi người góp ý nhẹ nhàng nếu có sai sót ạ. Chân thành cảm ơn!…
Từng bước đi trong đời nhau như một bản nhạc chưa hoàn chỉnh, lặng lẽ, mập mờ, không lời. Choi Wooje và Mun Hyeonjun, từng là mối tình không rõ ràng, nhưng thay vì bước tiếp chúng ta lại chọn im lặng không nói, không giải thích, không níu lại.Một hiểu lầm nhỏ, đủ để đẩy chúng ta ra xa đến tận cùng rìa của trái tim. Khi vũ trụ đưa ta trở về bên nhau, tưởng như thời gian đã cho mình cơ hội. Nhưng có những bản nhạc, dù vang lên đẹp đến đâu... cũng chỉ kéo dài đến đoạn cuối.Một câu chuyện tình lặng lẽ, day dứt, và không trọn vẹn, nơi tầng cuối cùng chính là nơi ta đánh rơi nhau mãi mãi.…
" Thư ngốc, ăn thêm bát cơm đi, ngươi sắp không bế nổi bé mập rồi "" Ý của ngươi là ta cái loại thư sinh tay trói gà không chặt thân gầy như que củi cơm ăn không tới ba bát đi đường hai bước phải nghỉ lấy hơi hết một canh giờ tới con kiến cũng dẫm không chết còn chẳng bằng tiểu màn thầu ăn vào còn có thể tăng thêm hai cân? hả?" Một lớn một nhỏ bên cạnh vừa nghe y dứt lời đã tròn mắt hung hăng hít vào một ngụm khí. Trần Lập dưới cái nhìn hung tợn của Nhạc Tử Minh mà co rút khóe miệng, thư ngốc này nói nhiều như vậy không bị đứt hơi rồi lăn quay ra đấy đó chứ? Tiểu màn thầu lặng lẽ đem cánh tay của mình so với phụ thân bé, bĩu bĩu môi đem thức ăn trong bát của mình gắp hết qua cho phụ thân. Bé bị hiện thực đả kích tới nổi quên mất Trần Lập vừa gọi bé là bé mập. Nhạc Tử Minh trừng Trần Lập đủ rồi mới quay qua nhéo cái mông mập của tiểu màn thầu. Nhóc con khuỷu tay hướng ra ngoài!…