[ Yves x Chuu ] Penguin and swan
Hoá ra chim cánh cụt với thiên nga cũng hợp nhau nhỉ ?…
Hoá ra chim cánh cụt với thiên nga cũng hợp nhau nhỉ ?…
Năm 2025, Tố Tâm tình cờ nhìn thấy một bức ảnh cũ - khoảnh khắc sân trường ngập nắng năm nào, cùng dòng chữ ký lạ lẫm: "Hạo Dương."Cô từng gặp cậu vào mùa hè 2016, khi vô tình xuyên về quá khứ. Một chàng trai 17 tuổi thích nắm bắt ánh sáng, dịu dàng và trầm lặng.Tố Tâm đã rời đi mà không kịp nói lời tạm biệt.Chín năm sau, khi thời gian đã thay đổi tất cả, họ gặp lại nhau - không còn là những thiếu niên năm ấy, nhưng vẫn nhớ rất rõ ánh nhìn của người kia giữa nắng chiều...…
Đây là viết về lớp của Au cũng như về Nhóm AuNHẢM HOÀN TOÀN!!…
welpnó đc lấy cảm hứng từ bộ chuyển sinh slimesẽ có 1 chút thay đổi so với bộ đóchuyện kể classic bị xía xổ và gặp Beru( long thần đầu tiên của long tộc thuộc Đại Hoàng Tộc Legend Camevới nhưng chuyến phiêu lưu thú vịcùng nhưng mất mát đau thươnghay theo dõi chuyến đi của Classic nhé( chuyện này chỉ có ở StoryVerse)…
Ngày 29 tháng 12 năm 1810,Soo Young đã đi từ hôm Giáng Sinh, mất năm ngày liền ngồi tàu hoả để trở lại ngôi nhà lúc nhỏ ở cùng ba mẹ. Những ngày cuối đông trở nên ấm áp dị thường trên tầng áp mái. Ngày 29 tháng 12 năm 1910,Hye Joo gặp Ji Woo vào ngày đầu tiên ở nhà mới. "Lâu rồi không gặp. Cậu vẫn như vậy, nhỉ?""ORBIT là như vậy đấy. Luôn xảy ra những chuyện lạ thường, cứ như thể nó tách biệt hoàn toàn ra khỏi thế giới này. Khoan đã, nó luôn như vậy mà, nhỉ?"…
yêu âm nhạc,thích vẽ,vui vẻ…
Hai trùm trường từ quan hệ kỳ phùng địch thủ sao lại có thể yêu nhau rồi????…
Cậu ấy là thanh xuân của tôi, là bí mật không thể bật mí, là lời yêu chẳng dám tỏ và cũng là nỗi đau ngọt ngào của một thời tuổi trẻ.Cậu ấy là năm tháng của lưng chừng giữa trưởng thành và trẻ con, là nụ cười, là nước mắt, là xuân xanh, là hạ vàng, là thu nhạt, là đông tàn, là tất cả thương mến.Cậu ấy là người tôi thương, thương đến chẳng dám chung đường...…
" Anh yêu em đến si tình, si tình vì em, vì em đến hận, hận vì nhớ em. "_____________________________________________Wattpad điên rồi! Kêu xác nhận email thì mới đăng truyện đc! Vậy mà chui vô đăng nhập thì nó bảo bị lỗi!! Ơ, ơ, ơ?? Cái cù lôi gì vậy?!?!? Chơi vậy ai chơi lại chời!?!!....Thế đấy, nên tôi drop truyện đây.…
Năm ấy, cậu ta vì căn bệnh trầm cảm mà tự tử. Có lẽ trong cuộc đời của cậu, đúng là bản thân đã có nhiều người quan tâm thật nhưng những áp lực ấy vốn dĩ đã đè nặng và dai dẳng bám theo cậu từ rất lâu rồi. Đến khi có đủ dũng khí, mọi thứ đã quá trễ rồi. Cậu mệt mỏi với những gì đã diễn ra, mệt vì những bất công mà cậu phải chịu từ lúc nhỏ đến giờ. -------------------------------------------------------------------------------Mở mắt ra, trần nhà trước mắt đã không còn là trần nhà bằng gạch như trước nữa. Cả mùi của mọi thứ xung quanh cũng khác hẳn. Mùi của ánh nắng mai đang cố gắng len lỏi vào căn phòng tối om đã vô tình đánh thức cậu khỏi giấc ngủ của mình. Đây là đâu thế nhỉ?Trong lúc đang mải mê chìm đắm trong suy nghĩ của bản thân. Kí ức trước kia của cậu dần trở nên mờ nhạt hơn, cậu cũng không rõ nữa. Bản thân cậu cũng không biết bản thân có cái tên nào phù hợp với bản thân. Ừ...hay gọi là Yves đi nhỉ? Có vẻ ổn đấy. Sau một lúc nữa, cánh cửa kia bỗng dưng được kéo ra nhẹ nhàng.…