( Vương Nguyên ) - chàng hoàng tử trong mơ Wo Ai Ni
Cứ đọc đi Rồi bạn sẽ biết thôi!!!!!!!!!!!!! :-) :-) :-) :-) :-)…
Cứ đọc đi Rồi bạn sẽ biết thôi!!!!!!!!!!!!! :-) :-) :-) :-) :-)…
Sau khi tôi và Giang Khâm chia tay, anh ta đã uống say mèm rồi khóc lóc cầu xin tôi: "Song Song, xin em đừng rời xa anh."Nhưng tôi không phải là Song Song.Nhìn nữ sinh có vài nét hao hao mình trong điện thoại của Giang Khâm tôi mới vỡ lẽ, thì ra mình chỉ là thế thân.Tôi bật cười, đầu ngón tay lướt nhẹ trên gương mặt Giang Khâm. Giang Khâm không hề hay biết, anh ta trông rất giống một người.Tôi quen Giang Khâm trên sân bóng rổ.Ngày hôm ấy lúc đi ngang qua sân bóng rổ, nhìn thấy Giang Khâm đang chơi bóng, run rủi thế nào mà tôi lại đi mua một chai nước khoáng.Không giống các nữ sinh khác đang cổ vũ nhiệt tình, tôi chỉ lẳng lặng ngồi ở đó, nắm chặt chai nước trong tay, mừng rỡ con tim đập thình thích liên hồi.…
Tác giả nhàm chán nhưng lại hay có những xúc cảm buồn nên khi buồn lại đăng lên, ai có duyên thì đọc, chỉ đăng lên thế thôi. À, cái này ta làm khi buồn và rảnh nên chắc không có end đâu !…
Những ước mơ nhỏ bé của một cô nhóc 15 tuổi…
tập hôm nay ai có 1 nhân vật mới ko biết nhân vật mới là ai nữa các bạn hãy xem tập này nha…
Chuyện xoay quanh hai con người sinh ra không cùng một thế giới. Nàng vốn là một con cáo hóa tinh sau 1000 năm tu luyện thành quả. Thay vì lựa chọn cùng các tỉ muội lên Thiên đình làm linh thú cho Tiên, thì nàng lại khao khát cuộc sống chốn trần gian, dù nàng biết khi theo con đường đó, với một hồ ly như nàng thì sớm muộn cũng ắt thành dã yêu, tâm địa cũng sẽ chỉ còn là một màu đen kịt.Chàng là vị tướng quân tuổi còn trẻ mà tài cao. Chàng chưa từng thua một trận chiến và cũng chưa từng xiêu lòng bởi một mĩ nhân nào. Bên ngoài luôn mạnh mẽ thế nhưng có ai hay trong tâm chàng luôn có một góc cô độc quạnh hiu?Phần 1: Truyền thuyết "Cửu Thiên Vĩ ái tình"Phần 2: Duyên nợ kiếp nàyPhần 3: Hồi kết khúc Mệnh cung…
"Anh biết không! Hôm nay là ngày tròn 10 năm em yêu anh. Vốn dĩ muốn yêu thương anh thật nhiều...""Anh à! Có lẽ em sẽ rời xa nơi này một thời gian. Nhưng sẽ không lâu đâu, anh yên tâm. Khi trở về, nhất định em sẽ đi tìm anh đầu tiên.""Anh! Thực ra mây và nắng vốn có thể gặp, nhưng không thể ở cạnh nhau. Mây rất yêu nắng, nhưng...chỉ có gió mới có thể bên nắng mà thôi" "Anh...em không muốn làm mây nữa, em nên hóa mưa thôi. Nếu có kiếp sau, em chỉ ước mình là gió. Gió sẽ đứng chờ ở cuối đời, đón nắng. Anh! Em hứa đấy.""Anh! Nhưng...đừng quên em...em không cần nhiều đâu, chỉ cần giữ một khoảng nhỏ thôi, em bé lắm, chật chội em chịu được mà...chỉ không chịu được cô đơn. À không! Chỉ cần nhớ tên em thôi cũng được...Kiếp sau, Mây này không phải em nữa...E sẽ là Gió, đường đường chính chính ở bên anh..." "Anh...Xin lỗi...đời này chỉ có thể yêu anh 10 năm thôi...Anh...em chúc anh một đời hạnh phúc. Mây sẽ cầu trời mong anh một đời...An yên."Cả một đời.Giang Thảo Nguyên chỉ yêu Hứa Vĩ Thành.Cả một đời.Hứa Vĩ Thành mãi nhớ Giang Thảo Nguyên.Mắt đen kịt vào rồi. Không cảm nhận được cái đau nhói của kim tiêm khi chạm vào da thịt nữa. Thảo Nguyên bây giờ không có cảm giác, không cảm nhận được ai. Não bộ cũng sắp tê liệt hoàn toàn rồi...Cô dần mất đi ý thức...nhưng cô nhận ra Vĩ Thành, chàng trai cô đã dành cả một đời để yêu, cô không hối hận, mang những điều tốt đẹp nhất của cô dành cho anh. Là tình yêu thuần khiết, trong veo như đôi mắt của cô. Trước lúc nhắm mắt xuôi tay, để Mây hóa thành Mưa...rơi xuống…
[...]…