|SonDillan| Người ở lại dưới mưa
Ba năm trước, hắn rời đi.Ba năm sau, họ gặp lại dưới bệnh viện.Gần mà vẫn xa - Yêu không dám nói...…
Ba năm trước, hắn rời đi.Ba năm sau, họ gặp lại dưới bệnh viện.Gần mà vẫn xa - Yêu không dám nói...…
[Oneshot] Đêm bình anTác giả: MissSelenoCP: Jeong "Chovy" Jihoon x Kim "Deft" Hyukkyu Giới thiệu: Đêm giáng sinh, hay đêm bình an, là thời điểm hạnh phúc nhất trong năm, là thời gian gia đình sum họp, là thời khắc người yêu nhau tìm thấy nhau.Ghi chú: Phỏng theo truyện cổ tích "Cô bé bán diêm". Bối cảnh trong truyện không cụ thể.Cảnh báo: Có nhân vật chết, OEĐã được artist @快乐狗勾zzzzzz cho phép sử dụng fanart.(Nguồn: https://weibo.com/6459776646/NyJU97oyb)…
bản tình ca nơi phố mơ đông đúc, em nghe chẳng hiểu được lòng ai, bởi lẽ tiếng lòng, đã mãi đắm chìm vào hoài tưởng viễn vong.disclaimer : nhân vật có thật nhưng truyện là hư cấu, sự tồn tại của họ không thuộc về tôi, nhưng trong truyện, số phận, tình tiết, tính cách của họ là do tôi quyết định.…
"Tớ chỉ là công cụ thôi"_Nếu như mình là công cụ thì sẽ tốt hơn_"Tớ sợ lắm"_Nếu như mình không hèn nhát thì sẽ mạnh hơn_"Tớ vẫn ổn mà"_Nếu như mình tiếp tục thì mọi thứ chắc chắn sẽ ổn_"Tớ đang rất bình tĩnh đây"_Nếu như mình biết kiểm soát thì sẽ không như vậy_"Tớ không muốn nói"_Nếu như nói ra thì mình sẽ mất kiểm soát mất_"Tớ ước mình không trẻ con nữa"_Nếu như mình biết suy nghĩ hơn thì mọi thứ sẽ không đi quá xa_"Tớ ước mình dũng cảm hơn"_Nếu như không do dự thì mọi việc sẽ không sụp đổ_NẾU NHƯ KHÔNG CÓ CẢM XÚC THÌ LIỆU CHÚNG TA SẼ MẠNH HƠN CHĂNG?!'Không đúng'-------*Đây là fanfiction về Boboiboy và các nguyên tố. Không liên quan đến các phần truyện chính của phim và comic*Các nhân vật trong truyện đều thuộc quyền sở hữu của Monsta (trừ một số nhân vật mình thêm vào thì thuộc về mình)*Ảnh gốc bìa truyện không phải do mình vẽ nhưng edit thuộc về mình *Chỉ đăng tại Wattpad và được viết bởi Selene. Vui lòng không reup…
Phúc hắc người sói công x ngụy công quỷ hút máu thụ.Nhân vật : Uông Việt Hoàng x Lê Dương Bảo lâm.Thể loại: 1×1, cưới trước yêu sau, HE.…
Họ là những thanh thiếu niên.Mỗi lần đồng hồ điểm 12 giờ, họ sẽ nằm xuống. Không ai bảo ai, không cần hẹn trước. Cơ thể tự động thả lỏng, tim đập chậm lại, mí mắt khép hờ. Không phải để ngủ. Họ vẫn nghe thấy tiếng kim đồng hồ chạy, vẫn ý thức được căn phòng quen thuộc quanh mình-cho đến khi cảm giác ấy trượt đi, như thể mặt đất vừa rút khỏi dưới chân.Cứ đến 12 giờ, họ lên đường.Không có bước chân đầu tiên. Không có khoảnh khắc chuyển tiếp rõ ràng. Chỉ là trong một nhịp tim, bóng tối phía sau mí mắt trở nên sâu hơn, đặc hơn, rồi mở ra thành một nơi không thuộc về thế giới này. Không gian méo mó, bầu trời thấp đến mức như sắp đè nát họ, và không khí mang mùi lạnh lẽo của thứ đã chết từ rất lâu.Họ đứng dậy ở đó, vẫn là cơ thể của mình, nhưng cảm giác thì không còn đúng nữa. Trọng lực nặng hơn. Âm thanh bị bóp méo. Thời gian trôi theo cách khó chịu, vừa quá nhanh vừa quá chậm. Có thứ gì đó đang chuyển động trong bóng tối-không vội vã, không ồn ào-chỉ lặng lẽ theo dõi, như thể đã quen với việc họ xuất hiện mỗi đêm.Họ biết mình không nên ở lại.Nhưng họ cũng biết mình không thể quay về.Cứ đến 12 giờ, thế giới kia gọi tên họ bằng một cách không cần lời nói. Và dù sáng hôm sau họ có tỉnh dậy trong phòng mình, với ký ức rời rạc như một giấc mơ tồi tệ, thì cơ thể họ vẫn mang theo cảm giác của dị giới-ở dưới da, trong xương, trong nhịp tim.Đêm nay, đồng hồ lại sắp điểm 12 giờ.…
Đã lỡ tiến vào bóng tối của em, thì dẫu có thế nào anh cũng không quay đầu.…
Cuộc sống của tôi rất...vô vị nhưng cũng rất yên bình. Không mục tiêu, không động lực nhưng tôi hài lòng. Giữa hiện tại tẻ nhạt và quá khứ u ám, tôi chọn hiện tại. Ít nhất, nó không đau.Tôi sống buông thả, lười biếng, mặc kệ tương lai chỉ đơn giản là sống chỉ cần mỗi ngày trôi qua không phiền phức là được. Trải qua cuộc sống học đường có một người bạn nuông chiều tôi vô điều kiện làm tôi khá là ỉ lại dù sau này cô ấy sẽ chuyển trường. Cuộc sống tôi trôi qua yên tĩnh đến mức chẳng có lý do để bước tiếp...nhưng cũng chẳng có gì buộc tôi phải dừng lại.Dù vậy tôi không cần cuộc sống yên bình của bản thân có thêm những thứ gọi là điều "thú vị" mà người ta vẫn hằng mơ ước. Tôi chỉ muốn mọi thứ giữ nguyên như thế.Nhửng đời mà...thường không theo mong muốn của ai bao giờ.Chỉ vì vô tình nhặt được một chiếc đồng hồ trông như đồ chơi trẻ con...tôi đã rước về bảy cục rắc rối với hình dạng người thật sự. Từ đó, cuộc sống tôi không những biến động mà còn bất ổn nữa.Mà trớ trêu thay tôi lại không biết rằng, tương lai của tôi sẽ chẳng thể sống nổi nếu thiếu bảy cái "cục nợ" ấy.------[viết riêng cho bản thân đọc là chính]…
Tên truyện: Khôi Ngô Tuấn Tú. Tác giả: Thời Thế Ký. Thể loại: Học đường, tình trai - Boylove, đời thường, giải trí, ngọt ngào chữa lành. Giới thiệu: Tớ Khôi Ngô, cậu Tuấn Tú. Khôi Ngô Tuấn Tú hai chúng ta trời sinh một cặp. Tớ Khôi Ngô, cậu Tuấn Tú. Khôi Ngô Tuấn Tú vốn dĩ chẳng thể tách rời.…
khi em bất chợt nhận ra, không ai có thể thay thế cho hình bóng anh trong suy nghĩ của em.WARNING: TÁC PHẨM ĐẦU TAY, CÂU TỪ LỦNG CỦNG, VĂN PHONG DỞ TỆ:(…
Dù có là "nghiệt" thì vẫn là "DUYÊN".Warning: 18+, OCCVui lòng KHÔNG REUP/REPOST dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý của tác giả(mình).…
- Tên truyện: Thầm Lặng Cất Tiếng Yêu- Thể loại: Tình trai | Boylove, học đường, đời thường. - Giới thiệu truyện:Ngôn ngữ kí hiệu cũng là ngôn ngữ tình yêu giữa cậu và anh, từng cử chỉ hành động đều là tiếng nói xuất phát từ trái tim. Câu chuyện về hai chàng thiếu niên gặp nhau vào khoảng thời gian rực rỡ nhất của thời thanh xuân. "Nếu sau này cậu không còn nghe thấy được nữa... vậy thì để tớ. Hãy để tớ trở thành đôi tai của cậu. Tớ sẽ cùng cậu lắng nghe những thanh âm đẹp đẽ trong trẻo của thế gian này, cũng sẽ thay cậu gánh lấy những tạp âm xấu xí, ồn ã chả mấy tốt đẹp của cuộc đời"…
Không biết viết truyện gì nên viết về nhóm trio trouble , lần đầu mình viết nên có j sai sót mong mn bỏ qua >:((Boboiboyblaze BoboiboycycloneBoboiboythorn…
biển chiều, lấm tấm hạ vàng.…
Những rắc rối do các bạn trẻ của chúng ta, luôn là mama Quake phải phiền lòng nhưng cũng do bọn phá hoại đó cậu mới nhận ra đó là gia đình một nơi sẽ luôn tha thứ. Liệu Quake có từ bỏ hay vẫn sẽ ở lại cùng họ....có ship những cập đôi Thunder X CycloneIce X BlazeSolar X ThornFang X Quake…
Sài Gòn 1994, trong cơn mưa dầm dề nhai nát sự kiêu kỳ của những dinh thự cũ, Đỗ Nam Sơn đã cầm thanh sắt gãy đập nát cái mác "kẻ thừa kế" để trở thành một con quỷ biết yêu, cùng người nghệ sĩ dương cầm thanh lịch Nhật Hoàng dâng lên một bản nhạc cuối cùng bằng máu và sự hủy diệt ngay giữa sảnh chính nhà họ Đỗ.…