[moxxie x striker]one shot
…
Hà Đạt, một chàng trai mười lăm tuổi đầy mộng mơ và hi vọng, đã hạ quyết tâm tỏ tình với người mình thương!Liệu tình cảm đó có được đền đáp?…
Nêú như con người có thể vì yêu mà bỏ đi tất cả vậy tại sao chàng không thể cho ta một ân huệ nhỏ để giờ đây kể địa phủ người dương gianTa với chàng có phải là hai đường song song tại sao lại không thể đi đến bên nhau mà chỉ có thể nhớ về nhau trong vô vọng ............Hận chàng cũng chỉ có ta yêu chàng không ai khác vẫn là ta…
Đây chỉ là một tâm thư, viết về những tâm tư, tình cảm của Na gửi tặng Vương Tuấn Khải- Đội trưởng toàn năng của TFBoys nhân dịp sinh nhật 18.…
- Oneshot/Hường hoè/Nhẹ nhàng/HE+OE ( Những khung cảnh sau khi end có thể tiếp tục là nhờ vào trí tưởng tượng của chính cậu)-Oneshot kỉ niệm 5 năm hai trẻ công bố ngày cưới. JiCheol (hay CheolHoon) là OTP đặc biệt trong lòng tôi. Oneshot này được viết từ tháng 5 cho đến giờ mới có thể hoàn thành. Chỉ là tuy trình viết của tôi có thể không được tốt nhưng đây là tất cả những gì tôi có thể làm cho hai trẻ. Vì họ thực sự đặc biệt đối với tôi nên mong cậu thực sự cảm thấy được vậy khi đọc nó~…
Chào mọi người....Tác phẩm đầu tay của Mun mong mọi người ủng hộ......Cúi chào..._________Nhânbật chính là HunHan nha...2 con người 2 trái tim cùng số phận.......10 năm trước cậu và anh là 1 đứa trẻ........Ông trời đưa số phận họ lại gần nhau...... 10 năm sau cậu về nước tìm anh, anh và cậu thay đổi quá nhiềuMột người ôn nhu, hiền lành như anh, luôn luôn yêu thương cậu bây giờ trở thành một người vô tàn ác, lạnh lùng đáng sợ...Cậu một cậu bé ngây thơ hồn nhiên, tốt bùng hiền lành bây giờ trở thành một con người được bao bọc bằng lớp vẻ ngoài hoàn hảo, ngây thơ trong sáng vẫn còn đó, nhưng không phải cậu của ngày xưa, bên trong cậu là một con dã thú khát máu không hơn không kém....Mọi việc sẽ tiếp diễn như thế nào mời mọi người đón đọc nha.....Họ thuộc về nhau không thuộc về au....…
Tay người ta đâu đủ lớn để nắm hết tất cả những thứ mình muốn, nên trong vài trường hợp, cần học cách buông bỏ vài thứ, để giữ lại những thứ quan trọng hơn. Tim người cũng vậy…