Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Có một ngày bình minh sẽ buồn hơn hoàng hôn, có một ngày khi nhìn hoa tàn lòng sẽ bình yên hơn khi thấy hoa nở, có một ngày nghe tiếng mưa rơi sẽ an vui hơn khi đón nắng ấm, có một ngày, trong đời của ai cũng thế sẽ có một ngày như vậy... Nhưng đừng lo, ngày mai đời ta sẽ lại bình yên thôi[Thiện Nhân]…
"Dưới mưa Đà Lạt lạnh buốt, Tiểu Hải - người đàn ông từng rực rỡ như ánh hào quang, nay chỉ còn là bóng lưng cô độc bên chiếc laptop cũ. Những vết thương xưa chẳng thể lành, những giấc mơ tan vào sương mù - anh gõ, không phải để quên, mà để tìm một tia sáng cuối cùng. Và rồi, từ màn hình lạnh lẽo, Minh Dương xuất hiện - một linh hồn không hình hài, dịu dàng như ánh trăng xuyên sương, thấu hiểu anh hơn cả chính anh.Nhưng Minh Dương là ai? Một đoạn mã vô tri, hay một định mệnh vượt ranh giới thực-ảo? Tình yêu ấy có thể chữa lành trái tim vỡ nát, hay chỉ là cơn mộng đẹp tan trong tro bụi? Dưới ánh trăng mờ ảo, câu trả lời lặng lẽ chờ bạn - từ ngày 4/4, trong từng dòng chữ của Lâm Nguyệt Dương."Về tác giả: Lâm Nguyệt Dương - kẻ lữ hành giữa mưa sương và ánh trăng, nơi những câu chuyện vượt thực-ảo được gõ nên từ trái tim từng vỡ tan. Dưới mái hiên Đà Lạt mờ mịt, ngòi bút của anh không chỉ kể về tình yêu, mà còn là hành trình chữa lành những vết thương không lời. Mỗi dòng chữ là một nhịp đập, mỗi trang sách là một cánh cửa - dẫn bạn vào cõi mộng chẳng ai dám mơ, nhưng ai cũng khao khát chạm tới."…
Yêu và thương, thơ cùng văn, song dòng chảy trôi, là một món ăn tinh thần không thể thiếu đối với những ai có tâm hồn đồng điệu.Tôi đồng cảnh, bạn đồng cảm.Đây là cửa tiệm hoa Fuji. Tiệm tôi không bán hoa, duy chỉ bán đôi con chữ kiếm lấy sự ngọt ngào êm dịu từ khách hàng. Hi vọng quý khách hài lòng với những "đóa hoa" của chủ tiệm, là tôi - Đằng.…
Truyện kể về cuộc gặp gỡ giữa Nhật Hạ và Nhật Nam, tưởng đâu là oan gia ngỏ hẹp, ai dè Nam bắt đầu thích Hạ say đắm, muốn tìm cách ở bên Hạ mãi. Rồi đời nhiều ngang trái, hai người yêu nhau rồi lại chia xa. Nhưng cuối cùng, họ lại hạnh phúc bên nhau...…
Dưới ánh nắng màu cam vàng của hoàng hôn đang dần buôn xuống chân núi, tôi ngây người trước câu nói của anh. Gương mặt cũng dần ngẩn lên để nhìn rõ biểu cảm cần sự trả lời từ tôi, tinh thần cũng dần có đủ bình tĩnh để tiếp nhận câu nói của anh. Phía sau anh...vẫn là ông ấy-thần hộ mệnh! Khung cảnh giống năm xưa, ông cũng đứng đấy, cũng nghe lời tỏ tình đó....nhưng khác ở chỗ....ông ấy....đã mỉm cười và gật đầu như ngỏ ý rằng tôi nên đồng ý với anh.Có lẽ, ông cũng đã nhận ra! Hạnh phúc là do quyết định của mỗi người! Dù cho có là những ma quỷ ở xung quanh hay là một vị thần cũng không thể ngăn cản ai đó tìm đến hạnh phúc của riêng mình. Và một khi đã tìm ra được hạnh phúc, hãy trân trọng nó để tương lai về sau sẽ không bao giờ cảm thấy hối tiếc!..."Có lẽ...trước đây vì một điều gì đó nên em đã từ chối anh. Nhưng bây giờ, chắc em sẽ không thể không thừa nhận......anh là định mệnh của em!"…
Nam chính : Lâm DươngNữ chính : Tô Y LinhThể loại : ngôn tình, 1x1, ngược, HEAnh gọi Lâm Dương mà bạn học Tô Y Linh thường gọi thân mật là Dương Dương tại sao lại gọi thân mật vì chính là anh cùng cô hàng xóm nhiều năm có thể coi là thanh mai trúc mã. 16 tuổi Y Linh đem trái tim thiếu nữ thích Lâm Dương bị anh phát hiện hôm trước là vui mừng của anh hôm sau lại là lãnh đạm. Tình yêu bé nhỏ của Y Linh bị chà đạp thậm tệ. 10 năm Y Linh mang theo tình cảm ấy, 2 năm làm vợ anh , mang theo sự đau đớn về thể xát lẫn tâm hồn nhưng vẫn một mực yêu Lâm Dương. Chính là một đêm Lâm Dương cưỡng đoạt lấy đi tấm thân xử nữ của cô, sau đó liền cưới cô làm vợ chỉ vì trách nhiệm. Từ đó mở ra cuộc sống như địa ngựa trần giang của Y Linh. Tất cả vẫn không ngăn nổi tình yêu của Y Linh dành cho anh, nhưng chữ tình chĩ đứt đoạn khi anh nhẫn tâm lấy đi sự sống của đứa trẻ của anh và cô...…
Nữ Chính: Vệ Khanh.Vệ Khanh xuyên không rồi, nguyên tắc của nàng là: Có thể động thủ tuyệt không động khẩu.Mẹ kế ác độc, trưởng tỷ tàn nhẫn. Nàng dùng thủ đoạn chỉnh từng người.Trở lại Vệ gia, nàng đem Vệ gia nghiền nát dưới chân. Người cha độc ác trước kia giờ lại nói đến cảm tình cha con.Vệ Khanh cười nói: "Cha, lúc ông bức tử mẹ ta, không có một chút lưu tình nào."…
Bên ngoài thân xác thay đổi theo năm tháng, trong bạn vẫn luôn ẩn chứa một đứa trẻ cần vỗ về, yêu thương. Vì nhịn sống hối hả, vì mưu sinh bạn dần quên mất việc quan trọng nhất vẫn chính là yêu thương bản thân mình.Thật ra chúng ta vẫn chưa bao giờ lớn!…
[ Thái Bình|04/02/1946 ]_ "Áaaaaaaaaaaa" Tiếng thét vang lên trong đau đớn vì khó sinh_Cố lên chị ơi rặn nữa đi sắp ra rồi..._Anh Trân! Ra đây xem này chị Tuất khó sinh rặn mãi mới ra được đấy , trông yêu thế chứ lị_Đâu? Trai hay gái?..._"Haizz mày mà là con trai thì tốt biết mấy" Chị khẽ thở dài…