Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Nữ chính tên Yên Dao học sinh nhất trung (khối tự nhiên), sống tại thành phố A: có một cô em gái song sinh tên Yên Linh(khối tự nhiên), một người mẹ bệnh nặng sau tai nạn và người cha đã mất do tai nạn. Bạn thân tên Mặc Viên(khối tự nhiên) Nam chính tên Dạ Thần học sinh nhất trung (khối tự nhiên),sống tại thành phố A: bố mẹ đi công tác xa, mỗi năm về nhiều nhất là 1-2lần hoặc không về. Bạn thân tên Hạo Tồn, Trương Viễn,Tư Hạo (khối tự nhiên)…
Thế giới mà họ đang sống luôn đứng trước một chiếc gương. Phía bên kia mặt gương là ảnh phản chiếu, cùng với vô số thứ bị ánh sáng bóp méo thành một loại bản thể sai lệch với họ, nhưng không phải đối với nơi đó.Ở đây chỉ có hai khái niệm: ngày và đêm, tồn tại và không tồn tại.Họ không thuộc về tấm gương. Họ là những người đứng ở mép, là vùng nước lợ.Dù sao thì, họ vẫn đang tồn tại, và vì vậy mà mọi chuyện đều sẽ ổn thôi, nhỉ?TAG: NON-CP, TXT, TOMORROW BY TOGETHER.Một chút cảm hứng từ Stranger Things, còn tất cả những chi tiết khác đều do mình tạo nên.…
Trong thế giới hiện đại, một người phụ nữ mạnh mẽ lại không được yêu thích bằng những "lục trà biểu muội" ngây thơ, trong sáng, yếu đuối. Bộ Manh chính là kiểu phụ nữ như thế, cô chán ghét những người con gái yếu đuối trong ngôn tình, chán ghét loại tra nam chỉ biết "đào mỏ" bạn gái. Chính vì vậy cô càng mất niềm tin vào hôn nhân, ở tuổi 28, trong khi bạn bè cùng lứa đã lấy chồng, bế con thì Bộ Manh vẫn ôm mèo hằng đêm... Sau một giấc ngủ, Bộ Manh xuyên đến thế giới tương lai, liệu cô có tìm được tình yêu đích thực ? Ai sẽ chiếm được trái tim của nàng ?…
Cô là Thiên Hương. Anh là Thái Dương. Cô cao ngạo, lạnh lùng. Anh ấm áp, dịu dàng, vui tính. Hai tính cách đối lập nhau. Nhưng lại có những tiểu tiết hài hước.Thể loại truyện:Se, hài, xen lẫn H văn.…
Đêm nay Bắc Kinh se lạnh. Ánh đèn pha lê trong sảnh tiệc phản chiếu lên mặt phím đàn, long lanh như có hàng nghìn ngôi sao đang nhảy múa cùng âm thanh.Tôi hít sâu, mười đầu ngón tay chạm khẽ lên phím. Âm thanh đầu tiên vang lên, trong trẻo, gọn ghẽ - như thể tôi đang kể lại một câu chuyện mà chỉ mình tôi hiểu. Người ta đến dự gala của Tập đoàn Thẩm Thị để uống rượu, cười nói, bắt tay, chụp hình. Còn tôi, chỉ là người chơi đàn thuê. Một "âm thanh nền" giữa thế giới lấp lánh ấy.Cho đến khi ánh nhìn của tôi dừng lại ở hàng ghế đầu.Người đàn ông ấy - Thẩm Dực Minh. Bộ vest đen được cắt may tinh tế, cổ tay anh thoáng hiện chiếc đồng hồ bạc lạnh lùng như chính ánh mắt. Anh không nói gì, không cười, chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Không kiểu nhìn xã giao. Không tò mò. Mà như thể, anh đang nghe tôi bằng ánh mắt.Tôi chợt lỡ nhịp, một nốt trượt qua. Nhưng anh không hề rời tầm nhìn. Đó là khoảnh khắc kỳ lạ - như thể tiếng đàn của tôi đã trói lấy một người đàn ông mà cả khán phòng đều phải cúi đầu trước anh.Khi bản nhạc kết thúc, tôi cúi chào, nhận một tràng pháo tay lịch sự. Và rồi, tôi không còn thấy anh nữa.Tôi tưởng chuyện sẽ dừng ở đó. Nhưng khi đang thu dọn bản nhạc trong phòng chờ, cánh cửa mở ra. Một người đàn ông trung niên bước vào - dáng vẻ chuyên nghiệp, lễ độ."Cô là Tống Vân Khanh phải không? Tôi là trợ lý của Tổng giám đốc Thẩm. Anh ấy muốn mời cô dùng bữa tối. Riêng."Tôi ngẩng lên. "Anh ấy... có nói lý do không?""Chúng tôi muốn bàn về một hợp đồng cá nhân."Tôi cười nhẹ, cố giấu sự bố…
Trong cuộc sống nhỏ của tớ, chỉ có sách vở, đề thi và những con số đi cùng công thức Vật lý. Nó khô khan, cứng nhắc và vô cảm một cách lạ kì... Điều này đến mãi khi lớn lên tớ mới nhận ra. Nhưng cậu biết không? Cho đến khi cậu bước vào cuộc đời tớ bằng con đường sỏi đá nhưng lại được chính tay cậu trải thảm đỏ, tớ phát hiện ra, niềm vui của tớ không còn là điểm cao, là giấy khen, là thành tích hay là những cuốn sách Vật lý nữa. Mà niềm vui còn là những ngày tháng bên cậu làm những trò con bò, những ngày tháng bắt đầu trở nên mất kiểm soát để phá phách, hay những ngày mình cùng cậu hò hét trong giấc mộng của tuổi trẻ, là những ngày chạy trong cơn mưa nước mắt của những nỗi buồn trung học... "Cơn mưa" to nhất thanh xuân ấy, tớ đã ngu ngơ hỏi cậu tình yêu là gì vậy."Là gì á? Mày nắm lấy tay của tao đi! Rồi mày sẽ hiểu tình yêu là gì."…
Nó_Bạch Nguyệt Băng_1 người có quá khứ không mấy tốt đẹp, cha mẹ, ông bà thì bị giết, người thân xa lánh, ghét bỏ nó, bị họ lừa làm thí nghiệm. Được cha nuôi cưu mang, nuôi lớn. Nó muốn mình mạnh hơn, để trả thù bọn họ, những người dám cả gan giết cha mẹ, ông bà của nó, những người trong gia tộc từng khinh bỉ nó, những người đem nó làm thí nghiệm, khiến nó không còn là con người. Nợ máu phải trả bằng máu. Trong thư phòng, nó đang ngồi xếp những lá bài kì lạ đủ loại màu sắc. "Băng, bang Phantom có gián điệp." Cô cầm một xấp giấy tờ, báo cáo tình hình hiện tại cho nó nhưng nó vẫn thờ ơ không nói gì, lấy một lá bài màu đen in hình một chàng trai tóc vàng kim chói lóa và một lá bài trắng in một sợi dây thừng ra, đặt xuống bàn. "Vậy tôi sẽ nhờ Roy bắt hắn lại. Mà hình như có vài tên trộm đang rình mò ngoài sân thì phải, xử lí sao đây?" Nó lại lấy thêm hai lá bài vàng kim óng ánh hình một quản gia và một hầu gái đặt cạnh nhau. "Được, Shiro và Kuro sẽ xử lí. À! Bang Q.W chuẩn bị tấn công căn cứ của bang Phantom, bọn chúng dùng toàn lực nên khiến căn cứ thiệt hại nhiều, hiện đang đợi lệnh." Nó che miệng ngáp một cái rồi lấy một lá bài đen khác, đặt lên bàn. "Vậy việc này giao cho Ruri vậy. Mọi việc chỉ có nhiêu đó thôi, bà mau đi ngủ đi, mai còn phải dậy sớm đi học nữa." Nó gật đầu, chậm rãi lôi cái thân ra ban công đóng cửa thì nghe tiếng loa từ một chiếc xe vọng tới. "Ưu đãi, ưa đãi, ngàn năm có một. Bây giờ, tiệm bánh Lovely đang bán một loại bánh cực kì đặc biệt: bánh kem phô mai sữa cực kì …
Truyện ngắn đan xen giữa tình yêu ngọt ngào của đôi bạn trẻ và những âm mưu toan tính của các thế lực xấu, có lúc đôi trẻ tưởng chừng như không thể vượt qua được, nhưng tình yêu và nghị lực đã không rời bỏ họ. Đây là một câu chuyện thực sự lôi cuốn, để biết được tình yêu của họ ra sao và họ phải vượt qua những gì, mời độc giả thưởng thức...…