seonghyeon | gu
Eom Seonghyeon từng nói rằng nó không muốn yêu người lớn tuổi hơn."Em không nhớ mình từng ngớ ngẩn như thế."…
Eom Seonghyeon từng nói rằng nó không muốn yêu người lớn tuổi hơn."Em không nhớ mình từng ngớ ngẩn như thế."…
đây là diễn biến tiếp theo của câu chuyện ~đừng nên yêu 1 hồ ly như tôi~~hồ ly?? ko phải rất dễ thương sao…
Em là học sinh khoá dưới được tôi người chị cuối cấp theo đuổi...Chiều thu đó, em khẽ cười hiện rõ chiếc má lúm sâu như đâm thẳng vào tim tôi, tôi yêu em mất rồi... Được rồi kể từ bây giờ, tôi sẽ theo đuổi em. Nhưng mà..-à.. không dễ dàng như tôi nghĩ.!.…
Soobin: sao cậu cứ đem phiền phức đến cho tôi vậy chứ?Yeji: vì mk thích cậuvới các nhân vật: Soobin, Yeji, TXTvà thành viên của ITZYcốt truyện do mk không có thời gian suy nghĩ nên hơi tào lao xíu cặp chính: Soojicòn các couple còn lại sẽ lộn xộn nha! tại mk chỉ chú trọng đến couple chính thôi!😘😘😘Ko đc sao chép hay chuyển ver khi chưa có sự cho phép của chính chủ!!…
Martin Tuổi : 20 Gia thế : Con trai út của một gia tộc lâu đời và nổi tiếng Hiện tại : Anh là một cậu sinh viên của ngàng Quản Trị Kinh Doanh James Tuổi : 23 Gia thế : Có mẹ là gái làng chơi , bố nghiện rượu , gia đình không có tiền cụ thể là Nghèo !Hiện tại : Cậu là một cậu sinh viên năm cuối ngàng Quản Trị Kinh Doanh , làm rất công việc để kiếm tiền nuôi bản thân và trả tiền học .Martin x James Martin : Anh James : Cậu…
"Tôi gặp cậu vào một ngày mưa tầm tã. Cậu để lại trong lòng tôi những cảm xúc khó tả. Chỉ là cùng nhau cười, cùng nhau khóc, cùng nhau nán lại dừng chân dưới cơn mưa. Nhưng có lẽ những cảm xúc tưởng chừng như đơn giản ấy lại là tất cả đối với tôi... Cậu có lẽ chẳng thể hiểu được giông bão được gieo sâu kín trong tâm hồn này. Ngày ấy, ngày mà trời đổ mưa, tôi ước tôi có thể gặp cậu và nói lên thật lớn rằng... tôi yêu cậu rất nhiều."Chắc hẳn đối với nhiều người, việc được lắng nghe tiếng mưa rơi lách tách bên cửa sổ là lúc mà họ cảm thấy yên bình nhất. Việc được nô đùa dưới dòng nước mát của thời tiết thật sự rất vui đối với bọn trẻ tinh nghịch. Nhưng đôi khi cũng chính khoảng khắc ấy... khoảng khắc mà hạt mưa rơi xuống, lại là lúc mà người ta cảm thấy buồn nhất... Những kỷ niệm, những cảm xúc, những câu chuyện cũng từ đó mà ùa lại. Dù vậy, cũng chỉ dám hy vọng rằng sau cơn mưa, những muộn phiền cũng được gột rửa, cũng được tuôn đi theo dòng nước. Hy vọng rằng sau cơn mưa, mình sẽ tìm lại được hạnh phúc...…
Ở một góc phố hoang vắng, nơi ánh sáng từ những cột đèn thành phố chẳng thể chạm tới, có một cửa tiệm búp bê đầy bí ẩn. Không ai biết rõ nó đã tồn tại từ bao giờ, cũng chẳng ai đoán được ngày mà nó sẽ biến mất.Người ta đến đó không vì yêu thích búp bê.Họ đến vì đã quá mệt mỏi với chính cuộc đời mình. Đây là nơi họ đến để chạy trốn-trốn khỏi những khuôn mẫu khắt khe, khỏi những sai lầm đã ăn mòn tâm trí họ từng ngày.Có người phải sống dưới cái bóng của kẻ khác. Có kẻ lại cố trốn chạy khỏi lỗi lầm mình đã gây ra. Và cũng có cả những đứa trẻ bị uốn nắn, bị dán nhãn, bị cưỡng ép vừa vặn với hình hài và kỳ vọng mà thế giới của người lớn áp đặt lên chúng.Trong không gian ngột ngạt của tiệm, trưng bày những con búp bê kỳ quái-chúng chẳng phải là những món đồ vô tri bình thường. Bên trong mỗi con búp bê là một linh hồn đang giận dữ. Chúng không nằm yên trên các kệ gỗ cũ mòn. Có con khoác đồng phục học sinh bạc màu, mang trên mình vết bẩn, gãy tay, gãy chân. Có những con không còn mặt mũi, hoặc tệ hơn, có quá nhiều gương mặt chồng chéo quái đản.Người chủ tiệm là một chàng trai trẻ với nụ cười lạnh như lưỡi dao sắc, giọng nói thì nhỏ và sắc bén chẳng khác gì tiếng kim khâu va vào nhau trong không gian tĩnh lặng. Anh ta không chào đón bất kỳ ai ghé qua. Thay vào đó, anh chỉ im lặng quan sát, lựa chọn một con búp bê mà anh cho rằng phù hợp nhất với từng người vào cửa tiệm.Mỗi chương là một mảnh đời.Mỗi quyết định là một cú đánh đổi.Và mỗi cú đánh đổi đều có cái giá c…